|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
để lấy thêm thì nhìn thấy điện thoại đã được tiện tay đặt lên bệ cửa sổ, còn anh đang ngửa đầu trên ghế lơ đãng hút thuốc.
Lúc này anh rất thảnh thơi, hoặc có thể nói đối tác bên cạnh khiến anh cảm thấy thoải mái, khi làm hết sức chăm chú, xong việc rồi cũng không bám riết lấy anh, hỏi mãi những câu hỏi nhàm chán vặt vãnh như “Anh có yêu em không”, “Em có phải là người mà anh luôn mong đợi không”, hay “Sau này anh có dự định gì”… liên miên không dứt.
Nhớ năm xưa, sau cơn mây mưa, thực sự điên cuồng, lời yêu thường không đi qua não mà chui thẳng qua mồm, sau đó dần dần nói ít đi, người kia lại níu chặt lấy anh không rời, như thể nhất định phải nghe được mới yên tâm. Khi anh trả lời qua loa, cô lại nói, lời đàn ông nói trên giường đâu thể coi là thật. Từ đó trở đi, anh lại càng ít nói, những lời ngon ý ngọt dường như đã trở thành cấm kỵ. Người kia lại bảo, anh không yêu em, chỉ muốn tìm đại một người phụ nữ để lên giường thôi. Nghe những lời như vậy, trống ngực anh đập thình thịch, hình như cũng hơi mơ hồ.
Người con gái hơn hai mươi tuổi, mắt ngấn lệ, mê man nhìn anh:
- Lục Trình Vũ, em và anh ở bên nhau thật sự rất mệt mỏi, không có một chút cảm giác an toàn nào anh có biết không…
Anh bừng tỉnh lại từ dư âm của hormone phát tiết, bất chợt nổi giận, lạnh lùng nhìn cô:
- Vứt mẹ cái cảm giác an toàn ấy đi, sau này đừng có nhắc tới mấy chữ này trước mặt anh.
Rõ ràng là cô bị giật mình, lập tức im bặt, ngồi bên mép giường khóc thút thít.
Khi đó anh không một xu dính túi, nghèo rớt mùng tơi, người nhà đột nhiên lâm bệnh qua đời, trong đầu lúc nào cũng chỉ nghĩ làm thế nào có thêm việc làm để kiếm học phí cho năm tới, tương lai mờ mịt mông lung, ngay cả bản thân cũng chưa từng biết phải đi đâu để tìm cái gọi là “cảm giác an toàn”. Anh đứng trước cửa sổ một lúc, ổn định lại tâm trạng, lòng lại bắt đầu phiền muộn, cuối cùng vẫn xuống nước trước, bước tới vuốt tóc cô, dỗ dành.
Những ngày bên nhau sau này, mâu thuẫn ngày càng nhiều, ngoài lúc ở trên giường ra thì chỉ toàn cãi nhau, hai bên đều hết sức mệt mỏi, gặp nhau cũng chẳng có gì để nói, làm tình trở thành gánh nặng, cho tới một hôm, cô nói, chia tay đi, chúng ta không hợp.
Lục Trình Vũ chậm rãi phả ra một vòng khói, thấy Đồ Nhiễm bê ly sữa lên trước mặt anh, anh lắc đầu, nhìn cô rồi vỗ lên đầu gối mình. Cô bước tới ngồi lên đùi anh, ngả đầu lên vai anh, khép hờ mắt lại.
Trán cô chạm vào chiếc cằm lún phún râu của anh, cô không cầm lòng được ngẩng lên hôn một cái.
Sau đó anh cũng khẽ cúi đầu xuống, hôn cô một cách hết sức tự nhiên, cả quá trình như gần như xa, cô hơi ngước mắt lên, phát hiện ra anh đang thưởng thức những tia nắng thấp thoáng nơi cuối trời.
Ánh nắng chiếu vào mắt anh, khiến đôi mắt ấy trở nên trong suốt và dịu dàng.
Họ ở lại khu resort chưa đến hai ngày, chiều thứ Bảy liền lái xe về nhà.
Trên đường về, Lục Trình Vũ để Đồ Nhiễm cầm lái. Một năm trước cô đã lấy bằng lái, nhưng chưa sờ vào xe mấy, nhất thời quên mất đâu là chân côn, đâu là chân ga, may mà đường sá vắng vẻ, rất ít xe qua lại, ngoằn nghèo một lúc dần dần cũng lên tay. Lỏng côn, nhấn ga, đuổi theo chiếc xe tải trước mặt, trên chiếc xe tải chất đầy ống thép dài, đầu ống thò ra ngoài thùng xe, lắc lư theo nhịp bánh.
Lục Trình Vũ bảo cô vượt lên, cô phản ứng chậm một nhịp, sắp tới đằng trước mới bắt đầu bẻ lái, lực lại yếu, mây cái ống dài ngắn khác nhau gần như lướt sát sạt qua kính trước. Đồ Nhiễm thầm thở hắt ra, len lén nhìn sang người ngồi bên ghế phụ lái, anh nắm tay nắm trần nói:
- Tấp xe vào lề.
Xe dừng lại, anh đi xuống ngồi ra ghế sau rồi nói:
- Vốn định để em lái xe đi làm, ai ngờ thả ra lại có thêm một hung thần xa lộ, mấy hôm nữa anh sẽ tìm người quen ở trường dạy lái xe, em tới đó tập thêm hai tháng rồi tính.
Cô mừng rỡ:
- Em biết ngay là anh sẽ để em lái mà, ông xã, anh tốt với em quá.
Anh nói:
- Anh đi làm gần, nếu không còn lâu mới đến lượt em. Đừng mừng vội, tập xong rồi anh phải sát hạch cho qua mới được ra đường.
Sau khi về nhà, quả nhiên anh giúp cô liên hệ với trường dạy lái xe, cũng không xa nhà lắm.
Trời dần nóng lên, nhưng chiếc xe mới là động lực, hễ không có việc gì là cô lại đội nắng chạy tới trường dạy lái xe chạy mấy vòng.
Mấy hôm sau, trong đội xe nhận học viên mới, già trẻ trai gái hơn chục người, trong số đó, cô nhìn thấy Lý Sơ Hạ.
Lý Sơ Hạ dáng vẻ tao nhã, ít nói, phần lớn thời gian đều chỉ có một mình, có hai ba người đàn ông định tới bắt chuyện nhưng đều bị cô xua đi, thời gian còn lại là đứng xếp hàng đợi tới lượt thực hành.
br />Đồ Nhiễm lái xe ra ngoài đường một vòng với người quen ở trường trở về, liền bị thầy Trương dạy học viên mới gọi lại. Thầy Trương hơn 60 tuổi, xuất thân từ lính, tính cách người phương Bắc, hào sảng oai hùng, giỏi ăn giỏi nói, bình thường mặt mũi lúc nào cũng tươi tỉnh, lúc căng thẳng thì lập tức biến sắc, rất thích buôn chuyện linh tinh với Đồ Nhiễm. Lúc này ông đang cho học viên thay phiên nhau lên xe thực hành, còn mình thì trốn dưới gốc cây nghỉ ngơi, trước chân đặt một tách trà đặc, nhìn thấy cô ông chỉ vẫy tay:
- Tiểu Đồ, tới đây, tới đây, chuyện lần trước còn chưa kể cho cháu nghe hết.
Thầy Trương quanh đi quẩn lại cũng chỉ có mấy chuyện linh tinh hồi ông còn làm lính, Đồ Nhiễm đang nghe say sưa thì thấy ông nhìn chiếc xe tập lái rồi gào lên:
- Ai đấy, tôi ở đây quan sát đấy nhé, hỏng mấy lần rồi vẫn chưa vào nổi, không được thì xuống đi, còn có người đang đợi đây.
Chiếc xe dừng lại, Lý Sơ Hạ mở cửa bước ra, gương mặt trắng trẻo hơi ửng đỏ. Cô ấy đứng đó không nói gì, hoặc là không muốn nhiều lời.
Đồ Nhiễm nhìn vào trong xe, hay thật, ghế sau có ba, bốn cái đầu lố nhố, ghế phụ lái thì một anh béo kềnh càng, chắc trời nóng còn trong xe lại mở máy lạnh, mấy học viên đó không muốn đợi ở ngoài bèn chui tọt vào trong xe. Thế thì cô bé mới học lái làm sao mà bẻ bánh lái được đây.
Cô cười:
- Thầy Trương, điều kiện xe tập lái ớ đây tốt thật đấy, còn bật cả điều hòa nữa, mọi người đều muốn được mát mẻ.
Thầy Trương hiểu ý hét lên:
- Trong xe trừ ghế tài xế, còn những người khác xuống hết cho tôi, tôi còn đang đày nắng đây này, mấy người thoải mái nhỉ. – Rồi lại chỉ vào Lý Sơ Hạ. – Cô thử lại xem.
Lý Sơ Hạ thử lại một lần nữa, quả nhiên không hề sai sót.
Cô xuống xe, cười với Đồ Nhiễm rồi đứng lại gần phía cô.
Đồ Nhiễm gật đầu với cô ta:
- Đến học lái xe à?
- Ừ, học lái xe.
- Lần trước con của bạn tôi bị ốm nhập viện, làm phiền cô.
- Không có gì, việc phải làm thôi.
Nhất thời cả hai đều không nói gì.
Họ đứng cạnh nhau hơi gượng gạo, Lý Sơ Hạ toát ra vẻ thanh tao, nho nhã, trông không giống người thích nói chuyện. Đồ Nhiễm vắt óc mãi, nghĩ đi nghĩ lại đề tài duy nhất lại là người mà cả hai cô cùng quen, mà người này, có lẽ chính là nguyên nhân dẫn đến bầu không khí lúng túng hiện giờ.
Đồ Nhiễm đứng một lúc, nói vu vơ với thầy Trương vài câu, rồi bảo muốn đi mua ít đồ, bèn đi trước.
Cô quả thật muốn đi mua đồ, bởi vì Lục Trình Vũ đã đánh tiếng trước, nói tối nay đưa bạn về nhà ăn cơm, không đông, chỉ có một người. Cô nhẩm tính bốn món một canh chắc cũng đủ, bèn ra chợ mua rau và thịt trước, chọn một con cá sông, rồi lại vào siêu thị mua bia, khệ nệ tay xách nách mang về nhà, tất bật hai tiếng đồng hổ, cơm canh bày sẵn lên bàn. Lục Trình Vũ về nhà trước, một lúc sau khách cũng tới.
Người đó cô đã từng gặp, là phù rể trong lễ cưới, dáng cao gầy, đeo kính, chưa nói đã cười, khiến người khác cảm thấy có phần thân thiết. Giờ đây mới nhìn thấy cô, đã cười cười chào hỏi:
- Chị dâu, em đến ăn chực đây.
Đồ Nhiễm biết anh ta hơn mình mấy tuổi, lại cứ một điều chị dâu, hai điều chị dâu, không tránh khỏi ngại ngùng, bèn nói:
- Cứ gọi tôi là Đồ Nhiễm được rồi.
Người kia vội nói:
- Biết rồi, biết rồi. – Anh ta nhìn thức ăn trên bàn, tấm tắc. – Ái chà, chị dâu khéo tay quá.
Thấy anh ta khách sáo như vậy, cô cũng cười:
- Anh Lôi, mời vào bàn ngồi.
Lục Trình Vũ hết chịu nổi:
- Hai người này không định cho người khác ăn cơm hả.
Bất đắc dĩ anh đành giới thiệu lần nữa:
- Đồ Nhiễm, Lôi Viễn, đã gặp rồi còn gì? Có phải không có tên đâu.
Trò chuyện vài câu, hai người đàn ông muốn uống bia, Đồ Nhiễm vào bếp tìm cái mở bia, bỗng nhiên một cái tên lọt vào tai, cô thầm nghĩ, hôm nay thật có duyên với con người ấy.
Ngoài đó Lôi Viễn nói với Lục Trình Vũ:
- Biết không? Lý Sơ Hạ vừa gọi điện kể khổ với tôi, dạo này bị bố mẹ ép đi xem mắt, cũng là người mệnh khổ giống tôi.
Giọng anh ta không lớn, miễn cưỡng có thể nghe rõ.
Hình như Lục Trình Vũ ừ một tiếng rồi nói:
- Không phải cậu vẫn đang đợi Quan Dĩnh sao?
- Quan Dĩnh không trở về, tôi cũng chẳng sốt ruột, nhưng bà già ở nhà cứ nóng ruột, lát nữa còn sắp xếp chương trình Gặp mặt đêm khuya cho tôi nữa cơ. – Anh ta hạ giọng. – Nghe ý tứ Lý Sơ Hạ là gần đây cô ấy gặp một đám thích hợp, chỉ còn đợi gặp mặt hai nhà.
Lục Trình Vũ lại ừ một tiếng,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




