watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10786 Lượt

phải làm cái nghề này, chị nhổ vào.

Đồ Nhiễm ngồi trước bàn của chị ấy cười, lật giở lịch trực ban trước mặt:

- Thiên thần áo trắng mà, phải có tinh thần hy sinh chứ.

Chị bác sĩ hỏi cô:

- Em xem hộ chị thứ Bảy này có xếp ca trực không?

Cô nhìn qua:

- Không ạ, làm giờ hành chính.

Chị bác sĩ lại kêu ca:

- Thứ Bảy có tiệc cưới, phải đi tiếp khách cho người ta, năm nay năm Heo vàng, thanh niên trẻ vội kết hôn cũng nhiều ra phết.

Đồ Nhiễm hỏi:

- Khoa chị ai kết hôn thế ạ, Tiểu Lưu à?

Chị bác sĩ lắc đầu:

- Khoa Nhi, con gái viện trưởng Lý.

Cô sững người:

- Lý Sơ Hạ? Chẳng phải cô ấy đã lấy chồng lâu rồi sao?

Chị bác sĩ cười:

- Em cũng biết chuyện này à? – Chị ấy hạ giọng. – Đại tiểu thư nghĩ mình điều kiện tốt, tiêu chuẩn cao, lần trước tìm được một nhân viên công vụ, cấp phó thành phố cơ đấy, tiếc là gần cưới lại huỷ, bây giờ chọn đông chọn tây được một anh chàng bên khoa Ngoại Tim mạch. Em nói xem cô ấy muốn tìm thì cũng nên tìm người khoa Chỉnh hình bọn chị chứ, đều vất vả như nhau, ít ra còn nhiều tiền hơn. Mấy chàng độc thân trong bệnh viện bọn chị đều mặc cho cô ta lựa chọn, dựa vào ông bố vợ tương lai như thế, ai mà không đồng ý? Chọn người khoa Ngoại tim mạch làm gì, vừa vất vả vừa bận rộn, ít hoa hồng, nhiều rủi ro… Theo chị, tốt nhất đừng có tìm bác sĩ, chẳng hiểu nghĩ thế nào nữa.

Chuyện chẳng liên quan đến mình, nhưng Đồ Nhiễm nghe mà tim đạp thình thịch, có phần không nắm được tình hình. Hồi trước cô còn tưởng Lý Sơ Hạ đã kết hôn từ dạo đó rồi, còn việc đưa thiếp mời tới dự hôn lễ, Lục Trình Vũ vẫn luôn không đề cập tới, cô cũng không hỏi, muốn hỏi cũng không biết bắt đầu như thế nào, nên cứ gác lại đó. Sau này cô có chút manh động, nhân lúc anh không để ý, bèn đem thiếp cưới của Lý Sơ Hạ nhét vào giữa một quyển sách y chuyên ngành dày cộp, bởi vì trên tấm thiếp đó có ảnh cưới của Lý Sơ Hạ. Nếu đã có ảnh cưới của người ta thì cũng không tiện vứt vào thùng rác cùng với đống báo cũ, nếu có người muốn thầm ngắm ảnh nhớ người, chắc chắn sẽ lật tung khắp nơi, nếu không tìm thấy, chưa biết chừng còn tới hỏi cô.

Nhưng bao nhiêu tháng nay, theo cô quan sát, cuốn sách đó dường như chưa từng có dấu vết bị giở ra. Vì thế cô cứ đoán mãi, tiệc cưới của mối tình đầu, rốt cuộc Lục Trình Vũ có tham dự không.

Chưa từng nghĩ tới, hôm nay lại có được câu trả lời ngoài dự kiến.

Đồ Nhiễm đứng dậy cáo từ, chị bác sĩ nhìn chằm chằm vào bụng cô:

- Lần sau tìm bọn chị hẹn ở ngoài cũng được. Có bầu rồi, không có việc gì thì đừng tới bệnh viện, nhiều bệnh truyền nhiễm.

Nói ra cũng thật trùng hợp, câu này hôm nay cũng có một người khác nói với cô.

Trước khi tới bệnh viện Đồ Nhiễm tới siêu thị mua một ít đồ, lúc ra ngoài, trời đổ mưa.

Trời cuối thu, mưa rả rích mấy ngày liền, may mà cô có mang theo ô. Siêu thị cách bệnh viện khoảng hai mươi phút đi bộ, nếu đi xuyên qua con ngõ bên cạnh thì gần hơn một chút. Mới đi ra sau phố, một chiếc xe lướt vèo qua bên cạnh, làm bùn đất bên đường bắn tung toé lên ống quần cô. Cô cúi xuống phủi ống quần, gió to thổi lật tung chiếc ô trong tay khiến cô bị ướt. Cô đưa tay sửa lại ô.

Một chiếc Toyota từ phía sau trờ tới, từ từ dừng lại.

Thoạt đầu cô không để ý, chủ nhân chiếc xe đó khẽ bấm còi. Cô nhìn vào trong, Lý Sơ Hạ hạ kính xe xuống.

- Tôi thấy ai giống chị mà. – Cô ấy nói. – Mưa hơi to, nếu chị tới bệnh viện, tôi có thể chở chị đi.

Đồ Nhiễm không nghĩ ngợi nhiều, nói cảm ơn rồi mở cửa xe ngồi vào trong, mang theo hơi ẩm từ bên ngoài.

Bầu không khí bối rối và gượng gạo lại ùa đến, Lý Sơ Hạ rõ ràng là không thoải mái lắm, còn Đồ Nhiễm lại dựa trên lưng ghế như không có chuyện gì xảy ra, ít nhất trông cô cũng như không có chuyện gì.

Trong xe vang lên một ca khúc du dương, khúc nhạc dạo với tiếng sóng biển vỗ về bờ cát và tiếng mưa gió lao xao ngoài cửa sổ thật hợp tình hợp cảnh. Đồ Nhiễm cười cười:

- Bài hát này hay quá.

Lý Hạ Sơ cười rất nhẹ:

- Vậy sao? – Cô ta liếc nhìn cái bụng hơi nhô lên của Đồ Nhiễm, cuối cùng cũng nói. – Chúc mừng chị, được năm tháng rồi nhỉ?

- Ừ, sắp sáu tháng rồi.

Lý Hạ Sơ im lặng một lúc rồi mới nói:

- Chị đi khám thai à?

Cô trả lời qua loa:

- Không, đi làm chút việc, tiện thể đến xem Lục Trình Vũ đang bận gì.

Lý Sơ Hạ ừ một tiếng như có như không.

Thấy cô ta không nói gì, Đồ Nhiễm lại lặng lẽ nghe nhạc, bài hát này hình như bật đi bật lại rất nhiều lần, cô cảm thấy kỳ lạ:

- Hình như cả đĩa này chỉ có một bài này thôi.

Lý Sơ Hạ lại ừ một tiếng, sau đó mới nói:

- Bây giờ đang mùa cúm, chị ít tới những chỗ như bệnh viện thôi.

Đồ Nhiễm cười cười, nói một cách nghiêm túc:

- Cảm ơn cô. Nhưng chuyện công việc, có lúc thật sự không thể theo ý mình.

Lý Sơ Hạ không nói gì, Đồ Nhiễm lại tiếp tục nghe nhạc, nghe đi nghe lại thật sự chỉ có mỗi bài hát này.

Có lẽ chuyện tình cảm, cũng có lúc thật sự không thể theo lòng mình.

Đồ Nhiễm tới tìm Lục Trình Vũ, đúng lúc anh có ca mổ, bận tới nỗi chẳng nói được mấy câu, cô quay về, anh lại hỏi cô đi đâu, cô chỉ nói tới chỗ Chu Tiểu Toàn chơi. Anh cũng không hỏi thêm gì nữa, chỉ bảo cô về sớm, bây giờ trời tối sớm, đi đường phải chú ý an toàn.

Đồ Nhiễm miệng thì đồng ý, nhưng lại về căn nhà nhỏ trước để dọn dẹp một hồi, trong nhà trông khá hơn một chút. Thời gian này, nhân lúc vẫn có thể dùng chút sức tàn chạy loanh quanh, cô cố gắng tới thường xuyên hơn, giúp anh nấu nướng, quét dọn, hoặc thỉnh thoảng ngủ lại.

Hễ thấy cô dọn dẹp là anh lại cau mày.

- Em quét đến thế nào thì cũng không đạt tiêu chuẩn của anh đâu, anh muốn không phải là vệ sinh, mà là vô trùng.

Cô nói anh bị bệnh sạch sẽ đến mức biến thái.

Anh không đồng tình:

- Em không thấy một vị bác sĩ trong khoa anh à, mở cửa không dùng tay chỉ dùng chân, mà còn chỉ chạm bằng gót giày thôi đấy.

Nhưng với đãi ngộ không cần phải đi qua sông mà vẫn có cơm ăn này, anh lại hưởng thụ rất sung sướng, cũng không cảm thấy cô phải vất vả đến mức nào hoặc mấy món ăn đó đều tồn vong vùng vi khuẩn.

Tất bật làm một núi việc xong, Đồ Nhiễm dán một tờ giấy trên tủ lạnh, viết trong tủ lạnh có những món gì, nhắc nhở anh ăn cho nhanh đừng để quá hạn. Viết tới viết lui, mảnh giấy chi chít chữ, lại lo anh đọc lướt nên cô đành phải viết riêng ra, đánh số trên mỗi trang giấy, ở phía cuối lại viết thêm câu chuyển ý, ví dụ như xem tờ giấy số 2, 3, 4 v.v… để biết thêm chi tiết. Cô biết anh nhất định sẽ mở tủ lạnh, bởi vì trong đó có bia và nước khoáng lạnh, anh thích uống những thứ lạnh toát.

Cô không phát hiện ra dấu vết của đầu lọc thuốc hay tàn thuốc trong nhà, đây là chuyện tốt.

Trước khi về, Đồ Nhiễm liếc nhìn tầng cao nhất của giá sách, chỉ là cầm lòng không đặng mà liếc một cái, thấp thoáng nhìn thấy chiếc phong bì màu da bò lúc trước vẫn còn nguyên chỗ cũ. Hình như quyển sổ bìa cứng bên trong vẫn ở đó, chiếc phong bì không dày thêm cũng chẳng mỏng đi bao nhiêu, không dịch sang trái cũng chẳng nghiêng sang phải, hoàn toàn nằm chết dí một xó, quả thật là rất cao, anh kiễng chân lên thì có thể đặt được, nhưng cô lại phải bắc ghế mới với tới được. Cô bỗng cảm thấy anh cố ý làm như vậy.

Cô lại nhòm lên trên một cái rồi bước ra ngoài, khoá cửa lại.

Tới chỗ Chu Tiểu Toàn, Đồ Nhiễm mới biết Tô Mạt và mẹ chồng cũng đã trở mặt với nhau, bây giờ ban ngày Tô Mạt đi làm, con bé con mới hơn một tuổi đầu thì gửi ở nhà trẻ tư thục gần tiểu khu. Con bé lại bị ốm, ho khù khụ, bị lây ở nhà trẻ, nhưng Tô Mạt không hoảng hốt như dạo trước, mà coi như là chuyện bình thường.

Ông bà Đồng thoạt đầu không coi chuyện vợ chồng con trai là chuyện gì to tát lắm, bởi vì tính cách cả hai vợ chồng đều ôn hoà, không gây ầm ĩ lớn. Cho dù sau này Tô Mạt nói với họ là Đồng Thuỵ An có nhân tình bên ngoài, hai ông bà vẫn bán tín bán nghi, một mặt nghi ngờ Tô Mạt hiểu lầm, mặt khác lại đoán chắc thằng hai nhà mình chỉ chơi đùa thân mật với người ta chút xíu, tuyệt đối không làm chuyện bại hoại.

Hai ông bà bàn bạc chuyện này, âm thầm hỏi cậu con trai, cậu con một mực phủ định. Ông Đồng bèn thở dài, ông nói nếu con dâu thứ không quá cần mẫn mà thoáng tính hơn một chút thì tốt biết mấy. Ông cụ cả đời thật thà, chỉ nói mình thế nào thì con trai cũng thế ấy, tuyệt đối không làm gì xằng bậy, vượt ra ngoài khuôn khổ.

Bà Đồng lại nghĩ khác, trước đây bà đã cảm thấy thằng út hơi thái quá, khăng khăng cố chấp với cô con dâu này, nên bà lo con dâu bên ngoài thì như thế nhưng về nhà lại cầm trịch, đã không đỡ đần gì cho chồng lại còn biến nó thành thằng râu quặp. Giờ thấy vậy, bà lại nghĩ con dâu cũng yêu quý con mình hơn một chút, con trai mình cũng không phải loại đàn ông bị vợ dắt mũi, nghĩ đi nghĩ lại, bà lại thấy vui trong lòng.

Cho đến một ngày, thằng út bảo đưa bạn về ăn cơm, thằng út từ trước tới giờ không nhiều bạn bè, nó nói vậy, bà đương nhiên dồn hết công sức để lo liệu, bà còn nghĩ Tô Mạt cũng sẽ tới, tiện thể khuyên bảo hai đứa đôi câu cũng tốt.

Ai ngờ con dâu chính thức không tới, con trai

Trang: [<] 1, 61, 62, [63] ,64,65 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT