watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 17:29 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10758 Lượt

bà Tô gật đầu nói với Lôi Viễn:

- Ngài luật sư, hiếm khi có dịp tới chơi, hay là ở lại ăn một bữa cơm với chúng tôi?

Lôi Viễn từ chối, nói dăm ba câu rồi cáo từ. Khi anh ta bước ra ngoài, cánh cửa đã im lìm khép lại, anh ta mới nhớ ra quần áo thay ra lúc trước còn để quên trong nhà vệ sinh, sau đó anh ta nghe thấy tiếng bà Tô vọng qua khe cửa:

- Người đàn ông đó… con thân lắm à?

Chưa kịp nghe thấy Tô Mạt trả lời như thế nào, anh ta đã cất bước xuống lầu.

Ở trong nhà, bà Tô lại nói:

- Với tình hình hiện nay của con, sao có thể tuỳ tiện cho một người đàn ông vào nhà, nếu bị tên họ Đồng kia nắm được mà quay lại phản đòn, thì con định làm thế nào? Tiền thì không lấy được, thanh danh cũng bị huỷ hoại luôn?

- Trong chuyện này, phụ nữ không thể bì được với đàn ông. Con còn nhớ con bé nhà dì Triệu không, nó chỉ hơn con có vài tuổi, mấy năm trước chồng nó cũng ngoại tình, ầm ĩ mãi không giải quyết được, sau đó nó tức quá, mụ mị đầu óc nên chạy ra ngoài đường ngủ một đêm với một thằng lưu manh. Kết quả thì sao, bây giờ chẳng ai thèm đếm xỉa đến nó, ai cũng bảo nó tự rước nhục vào thân, đáng đời!

- Cho nên bất luận đàn ông thế nào, phụ nữ cũng phải biết chừng biết mực, như vậy mới không để người ta đâm sau lưng mình được.

- Tô Mạt, con đã sai lầm một lần, đã sắp ba mươi rồi, không thể để đàn ông dắt mũi được nữa. Ban đầu mẹ bảo con về nhà, nhờ người thu xếp công việc cho con, con lại vì thằng đó mà bỏ làng bỏ xóm để bị người ta bắt nạt, đến cuối cùng, ngoài một đứa con thì chẳng còn gì, tội gì phải vậy hả con!

- Tô Mạt, con tuyệt đối đừng vì một phút tức giận nhất thời mà làm những chuyện hồ đồ…

Đầu Tô Mạt lùng bùng, cô chẳng nói chẳng rằng xách thức ăn vào trong bếp nấu cơm.

Đong gạo rửa rau, sau một loạt động tác máy móc, cô mới dần bình tĩnh lại, giữa trăm mối ngổn ngang trong lòng, cô nhớ tới một người: Trong Thiên long bát bộ, mẹ của Đoàn Dự vì muốn trả thù tính lăng nhăng của chồng nên đã ngủ với tên ăn mày trước cửa cung, sau đó lập lờ đánh lận con đen, sinh ra một đứa con trai. Ai ngờ tên ăn mày bẩn thỉu đó lại là vương tử chính cống, sự việc nhơ nhớp này bỗng chốc nhảy vọt, chuyển hoá thành một mối lương duyên trong trắng khiến mọi người đều hỉ hả. Song suy cho cùng, tiểu thuyết luôn hư cấu, luôn ngoắt ngoéo, quanh co khiến người ta không ngừng hy vọng, còn trong hiện thực, du côn vẫn là du côn, ăn mày vẫn hoàn ăn mày.

Nghĩ tới đây, Tô Mạt bất giác bật cười, cô bỗng phát hiện ra, lòng thông cảm của mình hình như càng ngày càng mai một đi.

Lôi Viễn về nhà, ngủ tới nửa đêm thì điện thoại réo rắt reo. Cũng không biết là ai, anh ta bèn nghe máy. Trong điện thoại vang lên tiếng phụ nữ ngọt ngào dễ nghe, anh ta nghĩ mãi, cảm thấy giọng nói này vừa xa lạ vừa quen thuộc, không dám xác nhận. Người kia bật cười trước, anh ta mới bán tín bán nghi nói:

- Quan Dĩnh?

- Em đây. – Quan Dĩnh vẫn cười. – Nghe giọng anh như vậy, rốt cuộc là thất vọng hay vui mừng quá đấy?

Lôi Viễn xoa mặt:

- Không phải, nửa đêm rồi, đầu óc phản ứng hơi chậm chạp.

Quan Dĩnh nói;

- Ừ, em nói với anh chuyện này, đến Tết em sẽ về.

Lôi Viễn ngỡ ngàng:

- Thật hiếm có quá thưa ngài, cuối cùng ngài cũng nhớ tới Tổ quốc nhân dân rồi, lần này về bao lâu?

- Xem tình hình thế nào đã, nếu có anh giai nào tốt muốn kết hôn thì không đi nữa. – Quan Dĩnh ngừng lại một lức. – Đến tuổi rồi, cũng phải suy nghĩ về những chuyện này. Bên này thế nào, có dự định kết hôn không?

Lôi Viễn lại sững sờ.

Thấy anh ta không lên tiếng, Quan Dĩnh hỏi thẳng:

- Sao thế? Hay là anh có lựa chọn khác rồi?

Lôi Viễn vò đầu:

- Không phải, em nói đột ngột quá. Hồi trước, vì chủ nghĩa tư bản mà em bỏ anh đi, bao nhiêu năm không về, giờ lại bảo với anh là muốn kết hôn. Em phải cho anh thời gian để tiêu hoá, đột ngột quá.

Quan Dĩnh cười khẽ:

- Em nghe ra rồi, những ngày tháng độc thân của anh quá thoải mái nên anh không muốn quay đầu nữa phải không?

Lôi Viễn cười:

- Cũng chẳng phải, đến tuổi rồi ai mà chẳng muốn tìm một người bạn đời? Chỉ có điều anh là đàn ông, không thể cứ suốt ngày bị một cô nhóc dắt mũi được, em nói đi là đi không chút lưu luyến, nói về là về mà về là đòi cưới ngay, thế anh là cái gì? Anh không thể có ý kiến, không thể bực tức sao, anh có dễ dãi không? Nếu là người khác thì đã ran đàn xẻ nghé từ lâu rồi.

Quan Dĩnh không nhịn được bật cười:

- Ừ, cũng phải. Nhưng anh cân nhắc thì cứ cân nhắc, em vẫn cứ phải nhắc nhở anh, em già rồi, đã sắp ba mươi, không còn là con nhóc con gì nữa, nếu anh đặt em lên bàn cân với mấy cô bé chanh cốm xung quanh thì không thể được. Em đưa ra phương án, đồng ý hay không thì tuỳ anh, nhưng trước khi trả lời, anh phải nghĩ cho kỹ, nghĩ kỹ rồi thì không thể phạm sai lầm nữa.

Lôi Viễn thật sự suy nghĩ thông đêm, thời gian còn lại anh ta không hề chợp mắt, khi trời hửng sáng mới hơi thiếp đi, vừa ngủ đã mơ.

Anh ta mơ thấy mình ôm hôn một người con gái, mới đầu không biết đó là ai, chỉ cảm thấy trông rất ưa nhìn, ôm vào lòng vừa ấm áp vừa mềm mại, cảm giác đó vô cùng tốt đẹp.

Anh ta nghĩ trong mơ, người này chắc là Quan Dinh, chắc chắn là Quan Dĩnh, nhất định là Quan Dĩnh, vì thế hôn mãi hôn mãi, anh ta bèn nói: “Em xem, anh vẫn còn cảm xúc với em, anh vẫn rất thích em.”

Người con gái ấy ngẩng đầu lên từ trong lòng anh, anh ta lại nhìn thấy Tô Mạt, rất rõ ràng, người anh ta ôm hôn, là Tô Mạt.

Anh ta giật mình tỉnh giấc, dường như hơi ấm và mùi hương bên người vẫn còn vương vấn. Anh ta nằm trên giường nghĩ ngợi rất lâu, cũng không biết đang nghĩ điều gì, chỉ nhớ khi cô xuất hiện trong giấc mơ của anh ta, mẹ kiếp, sao mà đẹp thế.

Ngày nào Lôi Viễn cũng nhìn lịch, ngày Quan Dĩnh trở về càng lúc càng gần.

Mỗi ngày, anh ta lại thầm mong ngóng nhận được điện thoại của Tô Mạt, nhưng cô như đã tan biến vào không khí, vừa không trả quần áo vừa không liên lạc với anh ta.

Anh ta đợi rất lâu, cuối cùng trong một lúc không thể kìm chế được, đã chủ động gọi điện cho cô, bảo cô văn phòng anh ta cho vé đi khu vui chơi nhân dịp Tết Dương lịch, anh ta không dùng đến, hỏi cô có muốn không, nếu muốn thì nhân dịp cuối tuần, thời tiết đẹp, đưa con bé đi chơi.

Tô Mạt suy nghĩ một lúc rồi đồng ý, lại hỏi bao giờ tới lấy vé.

Lôi Viễn nói, cô không cần phải mất công đến, hôm đó tôi ra ngoài có việc, tiện đường sẽ mang tới cho cô.

Sau đó họ hẹn nơi gặp nhau.

Con bé đã lớn thêm, biết nói biết cười, biết đi biết chạy, tuy thỉnh thoảng lại ngã oạch một cái, nhưng trông thần sắc rất tốt. Tô Mạt trong cũng không tệ, mặt mũi hồng hào.

©STENT

Tô Mạt bảo anh ta, tôi ly hôn rồi, ly hôn theo thoả thuận, nhà anh ta đưa hai mươi vạn tệ, tám vạn tiền nuôi dưỡng còn lại vẫn còn nợ.

Lôi Viễn cười cười, cô nhanh nhẹn thật, tôi còn đang định giới thiệu luật sư mới cho cô.

Tô Mạt hỏi, sao lại giới thiệu luật sư cho tôi? Anh chính là luật sư còn gì?

Lôi Viễn cười cười không đáp.

Tô Mạt nói, anh ta vốn không kiếm đâu được nhiều tiền như thế, sau đó bố chồng tôi giấu gia đình lén lút đưa cho tôi một ít, ông bảo không thể để con bé thiệt thòi.

Lôi Viễn gật đầu, cũng coi như ông cụ có lòng.

Nói xong chuyện ly hôn, cả hai không còn chuyện gì để nói, Lôi Viễn bình thường cũng được coi là nhanh mồm nhanh miệng, giờ nghĩ nát óc cũng không biết nên nói gì. Cũng may bên cạnh có đứa bé thỉnh thoảng lại gặp vấn đề gì, thu hút sự chú ý của họ, nên không thấy gượng gạo lắm.

Hôm đó, anh ta đưa vé cho cô, còn mình thì đương nhiên không ra về, Tô Mạt cũng không hỏi nhiều, ba người chơi ở khu vui chơi nguyên một ngày, anh ta không có thêm hành vi nào vượt quá giới hạn nữa, mọi thứ đều hài hoà, tự nhiên.

Chỉ có điều, khi lấy điện thoại ra xem, ánh mắt chạm phải ngày tháng trên màn hình, anh ta bất chợt thoáng ngẩn ngơ, ngón tay cũng không kìm nén được mà xiết chặt thân máy, tựa như đang chơi kéo co, đầu dây này là tất cả hồi ức đẹp đẽ thực tế, còn bên kia là những cảm xúc mong đợi ngọt ngào, nhất thời bất phân thắng bại.

Buổi tối về đến nhà lại nhận được điện thoại, lần này là Lục Trình Vũ gọi.

Lôi Viễn cầm điện thoại, lưỡng lự một thoáng.

- Đúng lúc, có chuyện này đang đau đầu đây.

Lục Trình Vũ hỏi:

- Chuyện gì?

Lôi Viễn nói:

- Quan Dĩnh gọi điện thoại về, bảo muốn kết hôn với tôi.

Lục Trình Vũ nói:

- Chuyện tốt mà đau đầu cái gì?

Lôi Viễn thở dài:

- Xa cách bao lâu, cũng không biết là có thể giống như trước được hay không, tình cảm của cô ấy thật kỳ lạ.

- Đàn ông đàn anh nghĩ gì mà lắm thế. – Lục Trình Vũ cười. – Hồi trước thích người ta thế, giờ lại muốn làm bộ làm tịch đây. Mau quyết định đi, tốt cho tất cả mọi người.

Lôi Viễn ngẫm nghĩ:

- Tôi hỏi cậu nhé, ban đầu sao cậu lại bỏ Lý Sơ Hạ? Tôi cứ nghĩ mãi mà không ra. Nhưng mấy chuyện kiểu này thật rắc rối, cứ dính đến phụ nữ là rắc rối, cậu chỉ bảo cho tôi ít kinh nghiệm xem nào.

Lục Trình Vũ trầm ngâm một lúc rồi mới nói:

- Cứ chỉ mải nói chuyện của cậu thôi, tôi còn chưa nói chuyện của tôi nữa. – Anh ngừng lại một lúc, trong tiếng cười. – Mau chúc

Trang: [<] 1, 71, 72, [73] ,74,75 ,79 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT