|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
một đứa con gái khác đến bày tỏ trước mặt anh, rốt cuộc với cô, anh là gì? Anh thật không rõ ràng lắm!
Quan Tử Tu buồn bực xoay người, mở cửa phòng ra.
“Tử Tu……”
“Bây giờ đừng nói gì cả.” Anh phải đi khỏi căn phòng này, ở bên ngoài bình tĩnh một chút, bằng không anh sợ sẽ không khống chế được tính tình của mình lại cãi nhau với cô.
“Không phải vấn đề của anh, chỉ là em nhát gan, em xấu hổ, được chưa!” Cô nhất thời xúc động, nói ra như vậy.
Anh dừng lại, ánh mắt lướt qua cô.“Có ý gì?”
“Cho tới bây giờ, anh đều là nơi tập trung ánh nhìn của mọi người, tất nhiên là không hiểu, nhưng em không giống như vậy, em không có của điều kiện của anh, nắm tay anh, đi cùng anh, không ai cảm thấy chúng ta xứng đôi cả, cảm giác bị chất vấn, bị làm khó dễ, bị chế giễu, anh có hiểu không?” Cô suy sụp ngồi ở góc tường, thì thào tự nói:“Ngay cả em cũng không hiểu, không hiểu, vì sao anh lại lựa chọn em……”
Quan Tử Tu kinh ngạc không ngừng. Anh rất hiểu cô, chỉ cần nghe như vậy đã có thể đọc ra một tầng hàm nghĩa sâu hơn.“Có người sử dụng bạo lực ngôn ngữ với em? Hay là bạo lực chân tay?”
Cô không nói câu gì, cắn môi ủy khuất nước mắt rơi xuống.
“Chuyện xảy ra từ bao giờ, tại sao không nói cho anh?”
“Em không muốn nói.” Đã lâu lắm rồi, nói ra có tác dụng gì? Chỉ tăng thêm quấy nhiễu cho anh mà thôi.
Những năm trung học yêu nhau, đôi khi thật không có lí trí, khi hai người họ thân mật đi cùng một chỗ bị bắt gặp, cô còn có cái kết cục gì khác?
Cô muốn chính mình làm cho người khác tâm phục khẩu phục, nhưng cũng chỉ có vậy, cố gắng của cô vẫn chỉ làm cho cô trở thành một con vịt xấu xí thôi! Vì thế cô bị xa lánh, chế giễu, châm chọc khiêu khích, họ thấy cô chướng mắt, cô không có bạn bè gì, thậm chí còn bị con bé ít tuổi hơn tát cho một cái, mỗi ngày đều phải nghe cái điệu bộ “Chờ xem chừng nào thì mày bị vứt bỏ” trong giọng nói của họ, cô phải tự tin thế nào đây?
Cô không dám công khai Quan hệ của họ, chính là sợ hãi một lần nữa từ trong miệng người ngoài nghe thấy, cô trèo cao anh.
Trái tim anh rối loạn, đi lên phía trước, không tiếng động ôm cô.
Bên anh, rốt cục cô đã có bao nhiêu áp lực? Nhưng anh lại không nghĩ tới điểm này.
“Bé con, đừng khóc, em không muốn công khai, thì không cần công khai, tự chúng ta biết là được rồi.” Anh không đành lòng, nhưng phải đẩy cô ra như vậy mới có thể khiến dư luận lắng xuống.
“Nhưng em phải hiểu rằng, người khác nói như thế nào là một chuyện, là chúng ta muốn bên nhau, cảm giác của chính mình mới là quan trọng nhất, ít nhất nên vì anh mà dũng cảm một chút, càng phải kiên trì một chút, không thể yếu đuối như vậy, được không?”
Cô vùi mặt vào lồng ngực anh, gật đầu, lại gật đầu, tiếng khóc thút thít nghẹn ngào.“Còn… Khăn len…………”
Anh hơi ngẩng mặt, nghiêm túc nói:“Anh biết em không dám, ngày mai anh sẽ đem trả lại, nhưng lần sau không được tái phạm nữa, biết không?”
“Anh…… vẫn giận em à?” Cô nhắm mắt, sợ hãi hỏi.
“Không giận, là…… Quên đi!” Dù sao cô sinh ra đã giống con dà điểu như vậy, nói có giận hay không, chỉ có thể làm một khối gỗ mục không thể điêu khắc nghĩ nhiều hơn thôi, tốt nhất là nắm tay trái của cô, còn tay phải của anh thì phải rút về, anh phải chống đỡ cho cô. Nhưng vấn đề thực sự là, trên đời không có bí mật vĩnh hằng, ngày nào đó Quan hệ của họ sáng tỏ, vậy những người tin tưởng cô sẽ nghĩ sao về cô?
“Em phải nhớ rõ, đời này anh chỉ dùng khăn len chính tay em đan.”
“Em không biết đan –”
“Vậy anh sẽ không bao giờ dùng khăn len, không sao cả.” Anh thuận miệng nói, ngón tay lau hàng nước mắt dài bên má cô, đem lời hứa hẹn cả đời nói ra thật dễ dàng.
Những bước phát triển trong tình yêu cảu họ vẫn luôn nằm trong bàn tay anh, còn cô chỉ bị động đi theo.
Năm nhất ấy, kết quả của cô không tốt lắm, luôn xếp hạng chót, lại bị giáo sư xếp vào hàng ngũ nguy hiểm, có vài bản báo cáo, vẫn là anh thức đêm thay cô làm mới qua được.
Thực ra, cô muốn dùng thời gian sau khi học xong làm vài việc, nhưng anh chỉ là chăm chú nhìn phiếu điểm thở dài, cái gì cũng không nói, vì thế cô đã hiểu mình phải làm gì.
Năm thứ hai, anh rất thông minh, đầu tiên hỏi han giáo sư của cô, lại vận dụng tài năng thay cô làm ra “đề cương ôn tập” dù sao giáo án của vị giáo sư kia ngàn năm cũng không đổi, có lẽ đến khi vào quan tài cũng không đổi, như vậy cô không tin là mình còn không làm được.
Sau đó, cô cảm thấy mình rất có sức khỏe để đi làm việc. 0
“Vì sao em kiên trì muốn đi làm như vậy?” Anh kỳ quái hỏi. Mỗi ngày nhàn nhã một chút không tốt sao? Chẳng lẽ bắt mình làm việc đến mệt chết mới là vui vẻ?
Đó là bởi vì, thành tích xuất sắc nổi trội của anh cho nên được giáo sư mời làm trợ lí, ở phòng nghiên cứu giúp biên tập lại giáo trình, tư liệu, lại còn làm gia sư, có khi còn làm phiên dịch cho nhà xuất bản, học ở trường Y không nhẹ nhàng, anh lại còn làm thêm bao nhiêu việc như vậy, mỗi ngày nhìn anh bận rộn, còn cô lại ở một bên nhàn rỗi, cho nên cảm thấy mình vô dụng quá!
Cô tránh nặng tìm nhẹ nói với anh:“Muốn cho mỗi ngày phong phú hơn chút.”
Vì thế anh không phản đối, mặc kệ cho cô đi thử việc.
Thời gian này phải giúp giáo sư biên tập lại đống giáo trình ở phòng nghiên cứu, Quan Tử Tu mỗi ngày đều ở trường cho tới khuya, rất bận rộn, lại muốn quan tâm đến việc làm của bạn gái, khi về nhà chỉ thấy cô nằm bên giường trái, kéo chăn gắt gao bọc chính mình lại.
“Buổi tối không đi làm sao?” Anh buông chồng sách xuống, thuận miệng hỏi.
Cô không có thói quen ngủ ngày, trừ khi cơ thể không thoải mái hoặc nguyên nhân đặc thù khác. Nếu tâm trạng cô không tốt, sẽ trốn vào của phòng ngủ của anh, tìm kiếm sự an ủi và che chở.
“…… Không đi.” Giọng nói nồng đậm giọng mũi, anh ngồi xuống bên giường bên phải, cả người kéo cô ra, ôm vào ngực.
“Sao thế? Công việc không thuận lợi?”
“…… Thật không tốt.” Giọng nói càng nhẹ.
“Công việc gì?”
“Kế toán nhà hàng.”
Được rồi, không cần hỏi nguyên nhân nữa.
Người này quan niệm về số học siêu kém, một chút cũng không thích hợp với công việc có tính logic, bằng không tại sao anh lại cực lực phản đối cô học Quản trị kinh doanh? Cô vẫn chưa tự mình hiểu ra sao?
Anh thở dài, chuyện cũng xảy ra rồi, cũng không cần thiết lại bỏ đá xuống giếng.
“Quên đi, coi như một lần kinh nghiệm.” Dùng tay kéo chăn xuống, để cô tránh bị ngạt chết.
Cô rất suy sụp, đầu thế nào cũng không chịu ngẩng lên.
Mặc kệ là chuyện gì, ở trên tay anh chỉ giống như ăn cháo, dễ dàng có thể làm tốt, nhưng cô vĩnh viễn cũng không làm được như vậy, mặc kệ cô có cố gắng thế nào cũng chỉ được đến vậy.
Cô đã cố gắng rất nhiều, cố gắng để đuổi theo bước chân anh, lại nhận ra khoảng cách vẫn là rất xa, có lẽ với một số người, trời sinh năng lực chỉ có như vậy, mãi mãi cũng không có cách nào trở thành người lợi hại như anh được!
“Em cảm thấy chính mình thật không tốt, chuyện gì cũng không làm được.” Bộ dáng cô muốn khóc mà lại không thể khóc.
“Em không cần lo lắng, chỉ cần ở bên cạnh anh, em không cần phiên não gì cả.” Anh luôn nói với cô như vậy, bởi vì anh sẽ thay cô xếp đặt tất cả mọi chuyện.
Với cô, anh không yêu cầu nhiều lắm, cuộc sống sau này thế nào anh đã sắp xếp ổn thỏa rồi, cô chỉ cần ngoan ngoãn ở bên cạnh anh, anh có thể làm tất cả cho cô.
Một ngày khi cô hai mươi tuổi, anh dùng tiền tiết kiệm của mình mua một chiếc nhẫn, đeo vào ngón tay cô, đối với cả hai mà nói, điều đó có nghĩa là họ không quyền yêu ai nữa, mà chỉ có thể cùng nhau cả đời.
Anh nghĩ rằng, chờ anh tốt nghiệp, họ sẽ kết hôn, thành gia và lập nghiệp, sẽ tiến hành đồng thời.
Nhưng kế hoạch, mãi mãi cũng không ngăn cản được biến hóa. Giống như anh ban đầu lo sợ, đời người không thể yên lặng không có sóng gió, một thời gian dài sau, quan hệ của họ cuối cùng không thể giấu được nữa, hơn nữa anh rất nổi tiếng trong trường, rất được chú ý, có lẽ là khi hai người cùng nhau bị ai đó gặp được, vì thế khi họ ôm nhau, thân mật nói chuyện uống nước cùng nhau, lại làm thành từng trận huyên náo ồn ào trong trường học.
Mọi người chờ sự chứng thực của cô, cuộc sống của cô từ ngày đó không còn yên ổn nữa.
Trước kia, tuy rằng quan hệ của cô với người ngoài không gọi là rất thân thiết, nhưng ít ra cũng không bị xa lánh, bạn bè cùng lớp cũng có thể nói chuyện với nhau một hai câu, nhưng sau khi quan hệ với Quan Tử Tu bị phát hiện, thì cô lại giống như như quay lại hai năm trung học trước kia, bị cô lập, bị làm khó dễ, bị lườm nguýt, nhất là những người muốn giật dây cô, những người muốn quen biết Quan Tử Tu, càng cảm thấy cô không xứng đáng, đem cô thành đứa ngốc, trước mặt sau lưng cô lạnh lùng trào phúng một câu:“Giả dối!”
Cô không thể giải thích, ngôn ngữ của cô cũng không tốt lắm, càng không biết giải thích thế nào, người thương cô tự nhiên sẽ hiểu cô thế nào, ví như Quan Tử Tu, còn với những người khác, trừ im lặng ra, cô không thể giải thích gì cả.
Họ rõ ràng xa lánh cô, phân nhóm làm báo cáo, không ai đồng ý cùng nhóm với cô; Điểm thi, thông tin quan trọng, cũng không có ai đến nói cho cô, cô
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




