|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
rồi biến mất trong nháy mắt, Hạ Tử Câm khẽ cắn cắn môi, ở lúc cô cho là Tịch Mạc Thiên sẽ mặc kệ mình, anh lại đứng lên, một tay cầm túi xách trên bàn của Hạ Tử Câm, một tay cường thế nắm tay cô:
“Ăn xong rồi thì về thôi!”
Không nói lời gì, kéo cô đi về phía quầy thu ngân, tính tiền, ra cửa, thậm chí thời gian để Hạ Tử Câm nói câu chào với Chu Hàng cũng không có, liền bị Tịch Mạc Thiên trực tiếp lôi ra khỏi quán đồ nướng.
Ngồi vào trong xe, Hạ Tử Câm theo bản năng nghiêng đầu, còn có thể nhìn qua cửa sổ thủy tinh to của nhà hàng đồ nướng, thấy sắc mặt lúc xanh lúc trắng của Chu Hàng. Chiếc xe rẽ qua khúc quanh, nhà hàng đồ nướng cùng Chu Hàng nhanh chóng bị vứt ra khỏi tầm mắt.
Bên trong buồng xe vẫn rất an tĩnh, nhưng Hạ Tử Câm cảm thấy không khí có cái gì không đúng. Có lẽ là chính cô có tật giật mình. Cô len lén dùng dư quang quan sát Tịch Mạc Thiên. Anh ngồi ở chỗ đó, cúi đầu tiếp tục xem websites, màn ảnh lóe lên lam quang cùng ánh sáng ngoài cửa sổ đan vào trên mặt anh, lấp la lấp lánh, ánh sáng của biểu đồ đầu tư không ngừng biến đổi, mặt của anh ẩn trong luồng sáng đó khiến Hạ Tử Câm nhìn không rõ.
Trong đầu Hạ Tử Câm bỗng xông lên cảm giác nóng nảy, lòng của Tịch Mạc Thiên cho tới bây giờ cô vẫn không đoán được, nếu cô muốn biết, cũng chỉ có thể vụng về hỏi anh:
“Ách! Tịch Mạc Thiên, anh biết Chu Hàng?”
Thanh âm của Hạ Tử Câm rất nhỏ, rõ ràng có chút cẩn thận. Tịch Mạc Thiên chân mày cũng không động một cái, trong xe an tĩnh mấy giây, mới tùy ý “ừ” một tiếng. Sự nôn nóng trong lòng Hạ Tử Câm bởi vì tiếng “ừ” này của anh, bỗng chốc chuyển hóa thành mâu thuẫn cùng thấp thỏm. Cô đưa tay lên tháo chiếc cài tóc bằng thủy tinh sau đầu xuống, tóc đen như thác nước, trong nháy mắt xỏa ra rối tung trên khuôn mặt nhỏ nhắn.
Cô tiện tay cầm lên một lọn tóc, quấn mấy vòng, dọc theo đó dò xét Tịch Mạc Thiên:
“Sao anh lại biết anh ta?”
Thanh âm có chút phụng phịu, có chút khô khốc, còn có chút kỳ quái. Tịch Mạc Thiên khẽ ngẩng đầu, đôi môi nâng lên một độ cong không dễ dàng phát hiện, giọng nói trước sau như một bình tĩnh, nhưng lời nói ra lại làm Hạ Tử Câm rất buồn bực:
“Hạ Tử Câm, có phải em đã quên chúng ta biết nhau như thế nào rồi không, tối hôm đó em huyên thuyên với tôi những gì, một chút ấn tượng cũng không nhớ sao?”
Câu nói này của Tịch Mạc Thiên khiến cho Hạ Tử Câm ngoan ngoãn ngậm miệng, người đàn ông này từ trước đến giờ luôn biết điểm yếu của cô ở chỗ nào. Đoạn đường về nhà này, Hạ Tử Câm chỉ biết cúi đầu a! Buổi tối đó rốt cuộc đã nói gì với Tịch Mạc Thiên? Dáng vẻ bối rối này, rơi vào trong mắt Tịch Mạc Thiên. Nói cũng thật kỳ lạ, cảm giác không thoải mái quanh quẩn trong lòng vừa rồi, nháy mắt liền tiêu tán hết bảy tám phần.
Thật ra thì Tịch Mạc Thiên cũng đã sớm quên những gì Hạ Tử Câm nói gì với anh vào tối hôm đó. Sắc đẹp trước mặt, anh làm sao nhớ cô lầm bầm những thứ gì, hơn nữa khi lên giường, miệng của cô không phải kêu đau, thì là mềm mại rầm rì làm sao có năng lực tư duy nữa chứ. Chỉ là Tịch Mạc Thiên rất hiểu Hạ Tử Câm, đây là phương pháp ngăn cản cô tiếp tục truy hỏi ngọn nguồn hữu hiệu nhất, bây giờ không phải rất hữu dụng sao?
Tịch Mạc Thiên cũng không phát hiện, không nhận thức được đây chẳng còn là đơn thuần thử sống chung nữa. Hạ Tử Câm đã dần dần trở thành trọng tâm trong cuộc sống của anh. Chuyện của cô, sinh nhật của cô, sở thích, khẩu vị, cùng với cá tính của cô, hình như Tịch Mạc Thiên đều biết rất rõ.
Tịch Mạc Thiên kiêu ngạo từ xưa đến nay, tựa như từ khi ra đời liền có, cho nên loại đàn ông hèn mọn như Chu Hàng anh căn bản không để vào mắt. Chỗ giống nhau duy nhất giữa anh và người đàn ông kia là nha đầu Hạ Tử Câm này.
Đối với chuyện trước kia, trong lòng Tịch Mạc Thiên cũng không mấy để ý. Dù sao đều đã qua rồi, cứ truy xét mãi chuyện quá khứ thật không có phong độ, nhưng vừa rồi cũng khó tránh khỏi có chút không thoải mái. Từ khi quyết định cưới Hạ Tử Câm về nhà, Tịch Mạc Thiên liền đem cô liệt vào danh sách sở hữu của chính mình, cũng vì vậy, so ra anh càng để ý đến Vinh Phi Lân hơn người bạn trai cũ này.
Về đến nhà, Hạ Tử Câm liền chui lên sân thượng, lấy điện thoại gọi cho Hồ Mạch:
“Mạch Tử, có phải khi mình uống say hay thích nói lung tung không?”
Đầu bên kia truyền đến tiếng hừ lạnh của Mạch Tử:
“Giờ cậu mới biết à! Cậu uống say liền nói nhiều, chuyện từ 500 năm trước đến chuyện của 500 năm sau, cậu đều nói qua hết một lượt, thậm chí khi còn bé, chuyện mình làm hư quần áo búp bê của cậu, cậu cũng nhớ. Hạ Tử Câm, cậu chính là một quỷ hẹp hòi thích thù giai, mình cũng chẳng lạ… cái gì? Hạ Tử Câm cậu lại uống rượu, cậu muốn chết phải không. . . . . .”
Câu nói kế tiếp được kéo cao lên tới 8db, đâm thẳng vào màng nhĩ của Hạ Tử Câm. Cô vội vàng cầm điện thoại đưa ra xa. Nhất thời quên mất, kể từ khi uống rượu mừng đậu đại học làm bệnh tim tái phát, Mạch Tử liền nghiêm cấm cô đụng tới mấy thứ có chất cồn này.
Hạ Tử Câm le lưỡi, cẩn thận để điện thoại ở bên tai “trợn mắt nói dối”:
“Người nào uống rượu? Mình chỉ là tùy tiện hỏi một chút thôi!”
“Hỏi một chút?”
Mạch Tử không tin hừ một tiếng:
“Tóm lại, Hạ Tử Câm, không cho phép cậu đụng đến rượu, có biết không? Mình không muốn lúc trở về liền nhìn thấy cậu nằm trong bệnh viện, mặc dù cậu đã “cưới chui” rồi, nhưng vẫn phải nghe lời. . . . . .”
Hạ Tử Câm vội vàng mượn cớ ngắt điện thoại. Có lúc Mạch Tử còn khôn khéo hơn cả Tịch Mạc Thiên, lại hiểu rất rõ tính cách của cô, chuyện gì cũng không gạt được.
Không biết có phải do miệng quạ đen của Hồ Mạch hay không, nửa đêm Hạ Tử Câm liền bị cơn đau dạ dày đánh tỉnh. Lúc đầu chỉ hơi âm ỉ, cô nghĩ chỉ cần nằm sấp một lát là được, vì vậy cố chịu đựng.
Tịch Mạc Thiên ngồi trong văn phòng xem tài liệu về cửa ải đầu tư cuối cùng gần đây của Tịch thị. Hạng mục này nếu tiến hành thuận lợi không chỉ có thể khiến cho thu nhập năm nay của Tịch thị tăng mạnh, mà quan trọng hơn là cổ phiếu trên thị trường cũng sẽ cao thêm mấy phần, điều này đại biểu cho vương quốc thương mại của Tịch Mạc Thiên anh lại tiến lên một nấc thang mới.
Bận rộn đến nửa đêm, Tịch Mạc Thiên mới trở về phòng ngủ, nhưng khi nhìn thấy Hạ Tử Câm cong thành con tôm luộc, đầy mặt đều là mồ hôi lạnh anh bị dọa cho sợ rồi, không có thời gian giúp cô thay quần áo, chỉ tùy tiện trùm lên một chiếc áo choàng tắm rồi trực tiếp ôm cô đi bệnh viện.
Hạ Tử Câm bị viêm dạ dày cấp tính, nằm trong phòng VIP cao cấp nhất của Bệnh viện Tịch thị, cả người ỉu xìu, phờ phạc, rã rượi. Cô nghiêng đầu liếc qua ống tuyền dịch đang chậm chạp nhỏ giọt không biết đến năm tháng nào mới có thể chảy xong.
Vừa muốn cử động một chút, liền bị Tịch Mạc Thiên đè lại, cau mày nhìn cô. Hạ Tử Câm nhanh chóng chớp chớp mắt, áy náy nhỏ giọng nói:
“Tịch Mạc Thiên tôi muốn đi phòng vệ sinh.”
Chương 17
vì vợ mình ngã bệnh mà gấp gáp hốt hoảng…
.
.
Tịch Mạc Thiên không ngờ đời này sẽ gặp phải một người phụ nữ ngốc nghếch như Hạ Tử Câm. Chỉ là ở nhà ngồi không thôi đã có thể đem cuộc sống vốn quy luật của anh, quấy đên rối tung.
Tịch Mạc Thiên không khỏi cảm thấy nghi ngờ, rốt cuộc cô làm thế nào bình an lớn lên như bây giờ, cò
n tràn đầy sinh lực, quả thật chính là kỳ tích.
Đối mặt với ánh mắt ngạc nhiên mang theo ranh mãnh của bác Sở Viện trưởng, Tịch Mạc Thiên có chút đỏ mặt. Anh không cần nghĩ cũng biết, nha đầu này trước đó đã ăn một hộp Ice Cream lớn, nửa trái dưa hấu lạnh, còn ăn cái gì nữa? Cô sống chết cũng không chịu nói, ánh mắt lấp lánh, mạnh miệng vô cùng, cộng thêm một đống đồ nướng vừa thịt, vừa hải sản lúc tối, nếu cô không bị viêm dạ dày cũng thật xin lỗi bác sĩ đi.
Mà mình. . . . . . luôn luôn tỉnh táo, biết tự kìm chế Tịch Mạc Thiên, lại bị ánh mắt tội nghiệp của cô đầu độc, không tự chủ được cưng chiều cô, theo ý cô, mới tạo thành hậu quả như bây giờ. Tịch Mạc Thiên cảm thấy, mình đúng thật là tự làm tự chịu.
Anh bất lực nhìn cô. Dù đang nằm ở trên giường, nha đầu này cũng không chịu yên tĩnh. Mạch máu lại còn yếu ớt hơn so với người bình thường, cô vừa động vết kim liền bị nứt ra, khiến y tá phải châm lại, người lớn như vậy còn sợ kim đâm.
Tịch Mạc Thiên nhớ lại khuya ngày hôm trước, liền cảm thấy hết sức buồn cười. Y tá ở đó ghim kim, nơi này cô gắt gao níu chặt cánh tay của anh, khuôn mặt nhỏ nhắn chôn ở trong ngực anh, cả người cứng ngắc , thậm chí còn khẽ run rẩy. Y tá an ủi muốn cô buông lỏng một chút, nhưng cô lại giống như không nghe thấy, bày ra bộ dáng của một đứa bé đang làm nũng an vạ.
Khó khăn lắm mới ổn định được chỗ mạch máu đang chuyền nước, cô vừa động lại bị vỡ ra, mấy lần như vậy, trong đôi con ngươi to đong đầy nước mắt, ủy ủy khuất khuất, thỉnh thoảng liếc trộm anh, khiến Tịch Mạc Thiên tức cũng không được, cười cũng không xong, nhưng trong lòng vẫn có chút xót.
Ngầm thở dài, Tịch Mạc Thiên để laptop qua một bên, kêu y tá đi vào, mình xoay qua chỗ khác, một tay từ sau lưng cô đưa tới, cố định tay của cô, một tay xuyên qua khuỷu chân của Hạ Tử Câm, ôm lấy cô, y tá tinh mắt vội vàng
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




