watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 01:14 - 01/07/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5688 Lượt

của Hạ Tử Câm hoàn toàn bộc phát, liều mạng ôm Mạch Tử khóc rống lên.
Mạch Tử thở phào nhẹ nhõm, Tử câm vừa rồi, thật làm cho cô có chút sợ, giống như một con búp bê vải bị rút đi linh hồn. Mạch Tử cứ ôm cô như vậy, an ủi cô, để cho cô khóc.
Tử Câm khóc đến trời đất mù mịt, cuối cùng, rốt cuộc khóc đủ rồi, đẩy Mạch Tử ra, hơi ngượng ngùng đứng lên:
“Xin lỗi! Mạch Tử, cậu đã bận lắm rồi, mình còn làm cậu thêm phiền phức, mình quả nhiên vẫn vô dụng như khi còn bé.”
Lúc nói những lời này cô vẫn đang thút thít, Mạch Tử không khỏi mỉm cười, đưa tay nhéo nhéo khuôn mặt nhỏ nhắn hồng lên do khóc:
“Nói nhảm cái gì vậy! Mình là Mạch Tử của cậu mà! Có nhớ không?”
Tử Câm ôm cổ cô, đầu ghim vào trong ngực của cô, một hồi lâu mới buồn buồn nói:
“Mạch Tử là tốt nhất”
Mạch Tử ngồi xổm xuống, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên:
“Trong điện thoại

nói không rõ, giờ nói cho mình biết, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?”
Sắc mặt Hạ Tử Câm tối sầm lại:
“Mình muốn ly hôn, nhưng chuyện đơn giản như vậy, mình cũng làm không tốt, anh ấy không đồng ý, anh ấy không yêu mình, nhưng cũng không đồng ý ly hôn. Mạch Tử, mình không muốn sống cùng anh ấy nữa, thật, sống không nổi nữa. . . . . .”
Mạch Tử sửng sốt:
“Anh ta không yêu cậu, thì cậu làm cho anh ta phải yêu! Dựa vào Tử Câm dễ thương nhà chúng ta, mình cảm thấy sẽ hoàn thành rất dễ dàng.”
Hạ Tử Câm cắn môi lắc đầu một cái:
“Không có khả năng, anh ấy lấy mình là bởi vì mình giống vợ trước của anh ấy. Anh ấy yêu Vinh Phi Loan, còn mình chỉ là thế thân, chỉ là bóng dáng, còn là một bóng dáng anh vô cùng không hài lòng, đời này, đời sau, vĩnh viễn anh ấy cũng không thể yêu mình, tình yêu của mình vừa mới bắt đầu đã đi vào ngõ cụt. Mạch Tử mình nên làm thế nào đây? Mình không muốn gặp lại anh ấy, không muốn sống cùng anh ấy nữa. . . . . .”
Hạ Tử Câm trái suy phải nghĩ chỉ thốt lên được những lời này, Mạch Tử đưa tay lau nước mắt của cô:
“Khóc cái gì? Nha đầu ngốc, trừ tình yêu, trong cuộc sống còn có rất nhiều thứ đáng để quý trọng! Cậu còn có mình, còn có mẹ viện trưởng, còn có những em trai, em gái trong cô nhi viện, tình yêu cũng không quan trọng đến vậy đâu, lúc chia tay với tên khốn kiếp Chu Hàng kia, cậu cũng vượt qua được mà? Có đúng hay không?”
Nước mắt Hạ Tử Câm lại rơi xuống:
“Chu Hàng cùng Tịch Mạc Thiên không giống nhau, thật sự không giống nhau.”
Hạ Tử Câm cố chấp cãi lại , Mạch Tử thở dài:
“Được rồi, được rồi, không giống nhau, không giống nhau, vậy Tử Câm, cậu định thế nào? Mặc kệ cậu có tính toán gì, nhưng phải luôn nhớ rằng mình vĩnh viễn đứng ở bên cậu.”
Trong đầu Hạ Tử Câm có chút hỗn loạn, nhưng bây giờ, cuối cùng cô cũng có một người để chia xẻ rồi. Cô biết, Tịch Mạc Thiên sẽ không đồng ý ly hôn, vậy trước hết cứ chấp nhận đã, ít nhất cô không thể dùng những đứa bé ở Cô nhi viện làm tiền cược cho tình yêu thất bại của mình. Cô không đánh cuộc được, nhưng cô cũng không muốn gặp lại anh, thật sự không muốn.
Ở thời điểm cuộc đời thê thảm nhất, sự nghiệp lại như thái dương vừa lộ ra ánh sáng. Tiểu thuyết của cô sắp chính thức chuyển thể thành phim truyền hình. Là tác giả kiêm biên kịch, cô phải tham gia nghi thức mở máy. Thật quá may mắn, nhưng đồng thời cũng có mấy phần bất đắc dĩ, có vài người, có một số việc, cô vẫn phải đối mặt, tựa như Vinh Phi Lân.
Thời điểm Hạ Tử Câm đi vào Vinh thị, liền thấy Vinh Phi Lân đứng ở cạnh thang máy trong đại sảnh. Hạ Tử Câm cúi đầu, nghĩ cứ như vậy đi qua, nhưng cánh tay lại bị anh nắm lấy.
Hạ Tử Câm không hề nghĩ ngợi, dùng sức hất ra:
“Vinh Phi Lân anh có biết phiền hay không?”
Vinh Phi Lân cười cười:
“Lửa giận thật lớn nha Tử Câm, này là cô đang “giận chó đánh mèo” sao?”
Hai người bọn họ đứng ở cửa thang máy, lại đang là thời điểm đi làm, có rất nhiều nhân viên đi qua, mặc dù đều không chú ý đến bên này, nhưng lỗ tai cũng dựng lên nghe ngóng, khiến sắc mặt của Hạ Tử Câm tương đối khó coi, đè thấp giọng nói:
“Tôi giận chó đánh mèo cái gì? Vinh Phi Lân tôi phiền anh, xem như tôi cầu xin anh, anh cách xa tôi một chút được không?”
Mặt Vinh Phi Lân liền biến sắc, mắt thấy cửa thang máy mở ra, đưa tay kéo cô vào trong, không khí không cách nào hài hòa giữa hai người, khiến những nhân viên đang đứng bên ngoài, một chút cũng không dám cử động.
Vinh Phi Lân gắt gao kéo Hạ Tử Câm, đưa tay ấn nút thang máy, trong chớp mắt khi cửa đóng lại, Hạ Tử Câm nhìn thấy gương mặt âm trầm đang đi tới của Tịch Mạc Thiên.
Chương 23
trước mặt phái yếu… Tịch tổng lại không hiểu đạo lý này….
.
.
Cô vợ nhỏ của anh gầy đi. Cô mặc một cái áo khoác ngoài hơi dài màu trắng gạo, hiển lộ rõ thân hình đơn bạc, ra khỏi trạm xe lửa, đi thẳng đến cao ốc Vinh thị. Gió Thu nâng vạt áo của cô cùng mái tóc dài, hiện ra mấy phần cô độc.
Tịch Mạc Thiên để Lão Lưu lái xe chậm, cách
một đoạn không xa, đi theo cô. Sau ngày đó, lần đầu tiên trong đời Tịch Mạc Thiên cảm thấy hối hận, hối hận nói ra những lời tàn nhẫn như vậy, nhưng quả thật anh sắp tức chết rồi, anh không nghĩ tới chỉ vì một chuyện nhỏ, cô lại muốn ly hôn với anh.
“Ly hôn”, lúc ấy, hai chữ này chui vào lỗ tai Tịch Mạc Thiên, trực tiếp nổ tung trong đầu anh. Nha đầu này thật không có lương tâm, không có lương tâm đến mức, lúc đó, anh cũng hận không thể bóp chết cô, anh không giỏi giải thích những thứ này, cũng không giỏi về duy trì hôn nhân, cho dù đây là lần thứ hai kết hôn, nhưng anh vẫn chỉ như một người thợ mới học nghề không hơn không kém.
Mà cô vợ nhỏ của anh lại cũng không vòng vo, trực tiếp chất vấn anh, lúc đầu mang cô về khách sạn, rồi cưới cô, có phải vì cô giống Phi Loan hay không. . . . . .
Tịch Mạc Thiên không cách nào phủ nhận, lấy tính cách của anh, đêm đó, nếu như không phải là cảm thấy cô có điểm giống Phi Loan, đã sớm đem cô ném xuống sông cho thanh tỉnh rồi. Một người phụ nữ lôi thôi, đêm khuya uống say đến không còn biết gì sẽ chẳng khơi gợi được chút thương tiếc nào từ anh.
Cưới cô, Tịch Mạc Thiên càng không cách nào phủ nhận, nguyên nhân chủ yếu cũng là cô và Phi Loan có điểm giống nhau, nhưng lúc trước dù đang trong giai đoạn tân hôn với Phi Loan, anh cũng chưa từng phí tâm lực lớn như vậy, trừ ngũ quan có chút tương tự, cô còn chỗ nào giống Phi Loan chứ?
Phi Loan cho dù thân thể không tốt, nhưng vẫn vô cùng tự chế, chưa bao giờ khiến anh phải quan tâm, cô có làm được không? Chỉ cần một lát không chú ý, cô liền xảy ra chuyện, nuông chiều cô, quản cô, bất tri bất giác, đã thành thói quen của Tịch Mạc Thiên.
Mười mấy ngày nay thanh tịnh, ngược lại khiến anh cảm thấy cực độ không quen, Tịch Mạc Thiên biết Cô nhi viện rất quan trọng với cô, nên dưới cơn nóng giận mới thốt ra những lời đó rồi xoay người bỏ đi. Anh muốn cho hai người một chút thời gian để tỉnh táo lại, đây là cần thiết, tránh cho việc nghe cô nhắc đến hai chữ “ly hôn”, lại nói những khó nghe không thể vãn hồi, cũng để cho cô suy nghĩ thật kỹ, thời gian lâu như vậy, anh khi nào thật coi cô thành Phi Loan.
Cho dù vừa bắt đầu anh có chút tư tâm, nhưng tính tình cô “ồn ào” như vậy, anh làm sao có thể xem cô thành Phi Loan chứ. Cô là vợ của Tịch Mạc Thiên anh, là người phụ nữ anh thật tâm yêu thương, sao cô lại không cảm giác được.
Nhưng nha đầu bình thường hồ đồ không có cá tính kia, lúc này, lại cực kỳ cố chấp, sau khi ra khỏi Tịch trạch, Tịch Mạc Thiên lại quay về, ngồi đợi cô, định bụng sẽ giải thích rõ ràng, tránh phát sinh thêm nhiều hiểu lầm về sau. Mặc dù việc này đối với anh mà nói, tương đối khó khăn, tuy vậy Tịch Mạc Thiên quyết định phải thử một chút, vì suy cho cùng, những lời kia của anh quả thật có chút quá đáng, khiến cho cô bị mất hết thể diện.
Ai biết trái chờ không gặp người, phải chờ cũng không thấy bóng dáng, cuối cùng tiểu Dương gọi điện thoại tới nói, phu nhân ra khỏi Tịch trạch, kêu taxi, trực tiếp trở về căn phòng trước kia cô thuê rồi.
Tịch Mạc Thiên tức giận ném điện thoại ra ngoài, cắn răng căm tức nói:
“Được, Hạ Tử Câm em muốn chống đối với tôi đúng không! Tôi xem em kiên cường được đến khi nào.”
Trong lòng nghĩ như vậy, nhưng ban đêm lại lăn qua lộn lại không ngủ được, cả đầu đều là cô. Cái gì cô cũng không lấy, cứ như vậy bỏ đi, quần áo, giầy đều là chuyện nhỏ, còn thuốc, thuốc của cô, mặc dù phẫu thuật thành công, nhưng vẫn cần thời gian dài để diều dưỡng, lúc này, nha đầu kia lại giận dỗi đòi ly hôn với anh.
Tịch Mạc Thiên không nghĩ mặc kệ cô, định để sáng mai, bảo tiểu Dương đưa qua mấy bộ quần áo, cùng thuốc phải uống hằng ngày.
Tịch Mạc Thiên không muốn ép cô, muốn để chính cô tự suy nghĩ thông suốt, nhưng lại quên mất, vợ anh vốn hồ đồ, nếu mặc kệ cô, cả đời này cô cũng không nghĩ ra, không chỉ không nghĩ ra, còn ngày càng chui sâu hơn vào sừng trâu để trốn tránh. Đây là theo chiều hướng tốt, còn ngược lại, sẽ nghĩ lung tung theo kiểu khác, tức chết anh.
Tịch Mạc Thiên nhìn thấy cô và Vinh Phi Lân lôi lôi kéo kéo vào thang máy, phong độ cùng kiên nhẫn tu luyện nhiều năm, thiếu chút nữa sụp đổ, hận không thể lập tức xông lên, nắm lấy nha đầu kia xách ra ngoài, nhưng ánh mắt xẹt qua Phi Lân, Tịch Mạc Thiên cuối cùng lựa chọn tạm thời ẩn

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT