|
|
LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn. Tải Về Máy
|
xong, cũng không thèm nhìn anh ta lấy một cái, xoay người chạy, dáng vẻ gấp gáp kia, giống như sau lưng đang có quỷ đuổi theo vậy.
Trở lại biệt thự, cô chui vào thư phòng, tê liệt ngã lên ghế ngồi, toàn thân mềm nhũn giống như bị rút gân, không còn chút hơi sức nào. Thật lâu sau mới đưa tờ báo đã bị cô bóp nát tong tay lên trước mặt, nhìn kỹ từng chữ.
Ảnh chụp cũng không quá mờ nhạt, người phụ nữ rất đẹp, cho dù bụng đã to, son phấn cũng không che giấu được vẻ tiều tụy, nhưng vẫn xinh đẹp khiến người ta ghen tỵ, nhìn vào bụng của cô ta, Hạ Tử Câm không tự chủ được nhớ tới lời nói đêm đó của Tịch Mạc Thiên, sinh cho anh một đứa bé. . . . . .
Vinh Phi Lân nói không sai, Tịch Mạc Thiên rất để ý đến đứa bé, cho nên đứa trẻ này, Tịch Mạc Thiên có tiếp nhận hay không, thật ra thì căn bản không quan trọng, quan trọng là nó tồn tại, đó là con của Tịch Mạc Thiên, là con của Tịch Mạc Thiên cùng một người phụ nữ khác, không liên quan gì đến Hạ Tử Câm cô.
Đây cũng không phải là vấn đề ghen tỵ hay không ghen tỵ, Hạ Tử Câm cảm thấy, mình đúng như Mạch Tử nói, chính là một người phụ nữ hồ đồ, người đàn ông tên Tịch Mạc Thiên đó căn bản không cần dùng lời ngon tiếng ngọt gì, liền đã dụ được cô moi tim móc phổi, một lòng thương anh.
Đối với quá khứ của Tịch Mạc Thiên, Hạ Tử Câm rất muốn biểu hiện ra vẻ đại lượng một chút, nhưng nhìn thấy người phụ nữ này, người phụ nữ có đứa bé của anh, Hạ Tử Câm phát hiện, mình căn bản là một người nhỏ nhen, còn về Chu Hàng. . . . . .
Anh ta đột nhiên nhảy ra, giả vờ đáng thương tố cáo cô bắt cá hai tay, dính lấy Tịch Mạc Thiên, ngang ngược “nói hưu nói vượn”, quả thật không thể giải thích được.
Đêm đó Hạ Tử Câm mua vé, Tịch Mạc Thiên còn chưa đến nơi, cô đã lên chuyến bay trở về nước, thời điểm khi Tịch Mạc Thiên đáp xuống thành phố C, đã sắp mười một giờ đêm rồi, vừa đi ra liền nhìn thấy tiểu Dương đang vô cùng lo lắng.
Tiểu Dương vội như người ngồi trên lửa nóng, nào nghĩ tới chuyện lại khéo như vậy, Tịch tổng lên máy bay chưa bao lâu, bên phía nước Mĩ đã truyền tới tin tức, phu nhân cũng trở về nước, nói sau khi phu nhân đi ra ngoài tản bộ về, sắc mặt có chút khác thường, vào thư phòng ngồi một canh giờ, cơm tối cũng không ăn, liền chạy thẳng tới phi trường.
Không cần đoán tiểu Dương cũng biết nhất định là Phi Lân giở trò, mấy giờ trước mới tra được, hôm qua Phi Lân cũng đáp chuyến bay đi Mĩ quốc.
Tiểu Dương thật buồn bực, anh nói xem, vợ chồng Tịch tổng người ta thân mật thắm thiết, Vinh Phi Lân anh chạy theo can thiệp làm cái gì? Chỉnh ra đống chuyện lộn xộn như vậy, cũng là vì một Hạ Tử Câm, trước kia không nhìn ra, một người phụ nữ bình thường như tiểu thư Hạ Tử Câm này lại có tiềm chất “hồng nhan họa thủy”.
Vinh Phi Lân bên kia dây dưa không ngớt, muốn cướp, Tịch tổng bên này tăng cường bảo hộ vào ngực, chỉ sợ xảy ra chút sơ xuất nào, nhưng cố tình Hạ Tử C
âm lại là một người phụ nữ có chút hồ đồ, nói dễ nghe gọi là hồ đồ, nói khó nghe thì chính là không có đầu óc, một chuyện nhỏ đơn giản đến chỗ cô, cũng có thể biến thành đại sự, cho nên nói nếu như cô biết chuyện này, còn không biết sẽ gây ra phiền toái gì.
Tiểu Dương đột nhiên cảm thấy, lấy một người phụ nữ như Hạ Tử Câm về nhà, chẳng khác nào cưới một “cô tinh” chuyên gây họa, không chuyện cũng có thể chỉnh thành có, đôi khi còn suy nghĩ ra những chủ ý khác thường.
Tịch Mạc Thiên nhanh chóng bước tới, nhỏ giọng hỏi:
“Đã xảy ra chuyện gì?”
Tiểu Dương vội vàng đem chuyện Tử Câm lên máy bay trở về nước kể rõ ràng, mặt Tịch Mạc Thiên trầm xuống, một chữ cũng không nói, quay đầu bước đi.
Hạ Tử Câm vừa ra tới, xa xa đã nhìn thấy Tịch Mạc Thiên, anh còn mặc chiếc áo khoác len lông cừu lúc trước, đứng ở nơi đó, có vẻ cao lớn khác thường, trên cằm là những sợi râu mới mọc, hơi tiều tụy nhưng vẫn mang theo mấy phần hấp dẫn kì lạ.
Tịch Mạc Thiên cũng không đi lên đón, cứ như vậy nhìn cô từng bước từng bước đi về phía mình, đến bên cạnh, cái gì cũng không nói, liền dắt tay cô ra ngoài.
Tiểu Dương khổ sở bước theo, anh cùng Tịch tổng ở tại sân bay đợi mười giờ, trọn vẹn mười giờ, vẫn luôn ngồi đợi ở chỗ này, tiểu Dương vốn còn muốn khuyên Tịch Mạc Thiên trở về, nhưng chưa kịp há mồm, liền bị ánh mắt của anh cản lại.
Đi theo Tịch tổng nhiều năm như vậy, tiểu Dương vô cùng rõ ràng, chỉ cần là chuyện anh đã quyết định, không ai có thể phản đối.
Chương 30
Hạ Tử Câm phát hiện, tình yêu của cô thật giống…
.
.
Tay của anh to lớn mà ấm áp, nắm chặt tay cô, chặt đến mức có chút đau. Thật ra Hạ Tử Câm cũng biết, mình quá manh động, cô trở lại thì sao chứ? Sự thật chính là sự thật, cho dù có mặt cô cũng không cải biến được gì.
Bắt anh vứt bỏ đứa bé kia, mặc dù anh chịu, cô cũng không thể, bản thân chính là cô nhi, chẳng lẽ nhẫn tâm vì hạnh phúc của mình, bắt đứa bé cũng trở thành cô nhi ư? Nhưng bảo phải rời khỏi anh, cô cũng không làm được.
Lần đầu tiên Hạ Tử Câm ý thức được, yêu thì ra là có thể hèn mọn đến vậy, cô thương anh, người phụ nữ kia là nợ cũ của anh, thậm chí đứa bé kia. . . . . . Nhưng bảo Hạ Tử Câm không chút cách ngại chấp nhận tất cả, cô càng không làm được, cô giống như một con thiêu thân bị nhốt ở trong lọ thủy tinh đóng kín, chạy khắp xung quanh vẫn không tìm được lối ra.
Hạ Tử Câm phát hiện, tình yêu của cô thật giống như người lữ hành phải băng rừng vượt núi, một ngọn lại một ngọn, không ngừng không nghỉ, vô cùng vô tận, chẳng biết đến khi nào mới có thể trèo đến đỉnh, lúc đó, bên cạnh vẫn còn có anh hay không? Tịch Mạc Thiên, hay là, chỉ còn lại đơn độc mình cô.
Tịch Mạc Thiên nắm tay cô đi đến bên cạnh xe, mở cửa, ý bảo cô lên, nhưng lôi hai cái, cô vẫn không nhúc nhích, hơi cúi đầu, cũng không nhìn anh, bộ dạng không được tự nhiên đó, làm Tịch Mạc Thiên tức cũng không được, đau lòng cũng không xong.
Tịch Mạc Thiên đưa tay nâng cằm cô lên. Hạ Tử Câm hơi cúi đầu, con ngươi bị che phủ dưới hàng lông mi đang rủ xuống không ngừng lóe lên, nhưng vẫn chẳng chịu nhìn anh, Tịch Mạc Thiên khẽ thở dài, nhỏ giọng nói:
“Ít nhất nên cho anh một cơ hội giải thích. . . . . .”
Nói ra những lời này, Tịch Mạc Thiên cũng cảm thấy không được tự nhiên, anh không nghĩ đến, có một ngày mình cũng có thể thốt lên những lời không có cốt khí như vậy, nhưng ở trước mặt Tử Câm, anh cần cốt khí để làm gì chứ?
Suốt mười giờ ngồi ở sân bay này, anh vẫn luôn suy nghĩ, rốt cuộc Vinh Phi Lân đã nói cái gì với cô? Cô có thể trực tiếp phán định đứa nhỏ trong bụng Hàn Phong chính là của anh, rồi giận dỗi đòi ly hôn với anh hay không? Hoặc cô sẽ tìm đến một nơi để trốn, âm thầm thương tâm một mình.
Sau chuyện lần trước, Tịch Mạc Thiên mới biết, nha đầu này chính là một cô ngốc hồ đồ, nếu anh để chính cô tự suy nghĩ, đời này cũng sẽ không thông, hơn nữa còn luôn nhảy vào ngõ cụt, mười con ngựa cũng không kéo lại được.
Biện pháp hữu hiệu nhất, chính là nói rõ ràng với cô, trước khi nha đầu này còn chưa suy diễn linh tinh, trốn tránh vào vỏ ốc, phải nhanh chóng cởi bỏ vướng mắc cái trong đầu nhỏ kia ra, nếu không, về sau người phải chịu tội vẫn là anh. Dù sao anh cũng không nỡ, không nỡ để cô khổ sở, không nỡ để cô đau lòng, nên không có con đường nào khác, cho dù thật không có cốt khí, cũng phải giải thích.
Hiển nhiên Hạ Tử Câm cũng rất ngoài ý muốn, mang theo mấy phần ngạc nhiên ngẩng đầu lên. Trong con ngươi đen thâm trầm của anh không giấu được mềm mại cùng thỏa hiệp, đâu còn là Tịch Mạc Thiên cao cao tại thượng lạnh nhạt hờ hững trong quá khứ, anh lúc này, tựa như một người đàn ông bình thường, người đàn ông của Hạ Tử Câm cô. . . . . .
Hạ Tử Câm chỉ ngây ngẩn trong một thoáng, liền bị nhét vào hàng ghế phía sau, Tịch Mạc Thiên cũng bước lên, tay đưa ra ôm cô vào trong ngực:
“Sao lại mặc ít như vậy? Nhiệt độ nơi này còn thấp hơn ở Mỹ, em không chú ý đến thời tiết ở Trung Quốc sao? Bị cảm phải truyền nước biển, em lại khó chịu. . . . . .”
Hạ Tử Câm núp ở trong ngực anh, 1 hồi lâu mới buồn buồn nói một câu:
“Tịch Mạc Thiên, đây là sách lược của anh sao? Trước tiên dùng viên đạn bọc đường dụ dỗ, chờ đến khi đầu óc em choáng váng, anh có thể nói sao cũng được rồi.”
Sắc mặt Tịch Mạc Thiên hơi trầm xuống, đẩy cô từ trong ngực mình ra, giọng nói có chút nghiêm nghị:
“Ở tại trong lòng em, anh là một người vô lại, giảo hoạt như thế sao?”
Nếu là trước kia, Tịch Mạc Thiên mà bày ra sắc mặt này, Hạ Tử Câm đã sớm thỏa hiệp rồi, nhưng hiện tại lại không như vậy, cho nên nói phụ nữ không thể cưng chiều, anh càng cưng chiều, cô càng leo lên cao, có đưa thang, cô cũng không chịu xuống, bạn nhỏ Hạ Tử Câm của chúng ta chính là điển hình của việc “ỷ sủng mà kiêu”.
Lúc này trong lòng cô cũng mơ hồ hiểu hơn phân nửa, dù người phụ nữ kia có là tình nhân cũ của anh, thì đứa bé cũng chưa chắc phải, vì vậy, dù cho lúc này
Tịch Mạc Thiên mặt đen, nhưng Hạ Tử Câm lại tuyệt không sợ. Cô bĩu môi lầm bầm một câu:
“Dù sao cũng không ngay thẳng giống em, có sao nói vậy . . . . . .”
Tịch Mạc Thiên thật hận, hận không thể cắn cô một cái, nha đầu này có lúc nói ra những lời khiến người ta tức chết, dù
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




