|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
mấy bước, cô có cảm giác chóng mặt, đầu nặng trịch chân không vững.
Một tay cô xách túi, một tay đỡ lấy trán.
Lục Nhiễm nghĩ, ra đường rồi lên taxi mọi việc sẽ ổn.
Chưa nghĩ xong, cô bỗng thấy đầu trống rỗng, người ngã về phía trước.
Trước khi ngã xuống một giây, Lục Nhiễm nghe thấy tiếng kêu thất thanh của anh bảo vệ: “Cô Lục”. Cô cầu cho anh bảo vệ kịp chạy đến nơi, để đỡ cô…
Một giây sau, cô đã ngã vào một vòng tay rộng mở.
Hay thật đấy… đêm hôm đến làm việc tốt nên ông trời vẫn thương, số cô vẫn chưa xúi quẩy lắm.
Đó là ý nghĩ cuối cùng của cô trước khi ngất đi.
Hàn Mặc Ngôn đỡ lấy cô gái vừa ngã vào lòng mình, nhất thời sững sờ.
Giây tiếp theo, Lục Nhiễm đã tự bám vào anh để không bị ngã, Hàn Mặc Ngôn bất giác chau mày.
“Anh Hàn, có cần đưa cô Lục đi bệnh viện không?”.
Rõ ràng là anh bảo vệ đã bị chậm mất một bước, lo lắng nhìn Lục Nhiễm đang hôn mê.
Lục Nhiễm vẫn đang dựa vào Hàn Mặc Ngôn, cằm cô gác lên vai anh, dường như cả trọng lượng cơ thể cô đang đè lên người anh.
Hơi thở nóng rực bên tai, Hàn Mặc Ngôn định đẩy Lục Nhiễm ra, nhưng tay anh vừa chạm vào trán cô thì thấy nóng bừng, chắc là bị sốt.
Anh phải suy nghĩ giữa việc nên đưa Lục Nhiễm đi viện hay là vào công ty.
Anh xem đồng hồ, còn một lúc nữa mới đến giờ họp, nhưng cũng không kịp để đưa cô đi viện.
Hàn Mặc Ngôn lại sờ trán Lục Nhiễm, trông cô không giống người hôn mê, mà giống như đang ngủ.
Suy nghĩ trong một giây, Hàn Mặc Ngôn quyết định, đưa Lục Nhiễm quay lại phòng nghỉ bên cạnh phòng Tổng giám đốc, anh nhớ hình như trong văn phòng vẫn còn một ít thuốc giảm sốt, khi nào họp xong, anh sẽ đưa Lục Nhiễm đi viện.
Phòng nghỉ bài trí đơn giản, một cái giường, một cái bàn, một tủ sách, cũng đơn giản và cùng tông màu với phòng làm việc, là chỗ nghỉ trưa của Hàn Mặc Ngôn.
Đỡ Lục Nhiễm nằm xuống, Hàn Mặc Ngôn mở ngăn kéo tìm kiếm.
Bình thường Hàn Mặc Ngôn ít khi dùng thuốc, nên không biết thuốc để ở đâu, trong lúc tìm kiếm, Hàn Mặc Ngôn buột miệng: “Lục…”.
Mới nghĩ ra Lục Nhiễm vẫn đang nằm ngủ.
Từ trước đến nay, cô còn quen thuộc với mọi thứ ở đây hơn cả anh, dù anh cần thứ gì cô cũng nhanh chóng tìm ra, anh cứ đàng hoàng hưởng thụ sự chu đáo của Lục Nhiễm, mà quên rằng đó không phải việc của cô…
Rõ ràng là cô đã nghỉ việc mấy ngày, nhưng hình bóng thân thuộc của cô vẫn luôn bất chợt xuất hiện trong tâm trí anh.
Mất một lúc lục lọi, anh mới tìm thấy hộp thuốc nhỏ trong ngăn cuối cùng của tủ kéo đặt ở đầu giường.
Hàn Mặc Ngôn đang định đứng dậy thì nhìn thấy khuôn mặt của Lục Nhiễm.
Anh đã quá quen với khuôn mặt này, nhưng hôm nay lại thấy gì khang khác.
Đã quen với một Lục Nhiễm phấn chấn, hoặc nghiêm túc, hoặc khiêu chiến, hình như trong trí nhớ của anh chưa bao giờ tồn tại một Lục Nhiễm mềm yếu, đừng nói gì là một Lục Nhiễm nước mắt lưng tròng.
Chắc vì Lục Nhiễm quá kiên cường và cứng rắn, nên Hàn Mặc Ngôn chỉ coi cô là một trợ thủ đắc lực, một cộng sự, mà quên mất rằng thực ra Lục Nhiễm cũng là một sinh vật yếu mềm mẫn cảm mang tên phụ nữ.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 06
Lúc này, Lục Nhiễm nằm đó không hề phòng bị, mái tóc lòa xòa trên vai và mặt, gò má ửng hồng vì sốt, ánh mắt sắc sảo bị che khuất bởi hàng mi dày, quầng mắt hơi đen, vẻ mặt nhẹ nhõm, khuôn mặt hiếm khi son phấn đơn thuần như chưa từng tiếp xúc với việc đời.
Hàn Mặc Ngôn đột nhiên nhớ ra… Lục Nhiễm năm nay mới hai mươi lăm tuổi.
Tìm thấy thuốc hạ sốt, Hàn Mặc Ngôn đỡ Lục Nhiễm dậy, nâng cằm cô lên, cho cô uống thuốc và nước ấm.
Thấy Lục Nhiễm đã nuốt thuốc, Hàn Mặc Ngôn lại đỡ cô nằm xuống.
Xong xuôi mọi việc, Hàn Mặc Ngôn mới nhẹ nhàng ra ngoài tiếp tục công việc của mình.
Ở trong phòng, Lục Nhiễm nghe tiếng đóng cửa, chầm chậm mở mắt, ánh mắt ngổn ngang suy nghĩ.
Không phải cô cố ý giành lấy sự thương hại hay đại loại thế, sau khi bị ngã, Lục Nhiễm mới ý thức ra mình đang bị sốt, có thể tại tối qua làm việc quá sức và nhiễm lạnh.
Được Hàn Mặc Ngôn cứu, đúng là ngoài dự đoán của cô.
Cô ngồi dậy, xung quanh hình như vẫn còn lưu lại chút ít hơi ấm của Hàn Mặc Ngôn, tuy lạnh lùng và thiếu vắng tình người, nhưng cô vẫn mê muội, chết không hối cải.
Lục Nhiễm cười đau khổ.
Cô lấy trong ngăn kéo chỗ thuốc Hàn Mặc Ngôn vừa cho cô uống, cũng còn may, thuốc chưa hết hạn. Theo thói quen, cô xem xét lại một lượt, rồi vứt những vỉ thuốc quá hạn vào thùng rác.
Đầu cô nặng trịch, nhưng vẫn nhớ được là, sáng nay Hàn Mặc Ngôn có cuộc họp.
Cô xuống giường, mở cửa, phòng Tổng giám đốc không một bóng người.
Mọi vật vẫn nguyên vẹn, không có gì thay đổi.
Phía đối diện với Lục Nhiễm có một cánh cửa thông thẳng sang phòng họp
Cô cẩn thận xoay nắm đấm cửa, mọi người bên trong đều đang tập trung, không ai để ý thấy cánh cửa đang mở hé.
Cô nghe thấy giọng nói lạnh lùng đĩnh đạc của Hàn Mặc Ngôn, ngữ điệu trịnh trọng, từng từ chính xác sắc bén, thần thái toát ra vẻ tự tin, mọi cử động đều chính xác từng ly từng tí, không có gì khác biệt với người đàn ông Lục Nhiễm từng biết.
Trong công việc anh luôn chứng tỏ mình là kẻ mạnh tuyệt đối.
Đó là Hàn Mặc Ngôn mà cô yêu mê muội, không thể từ bỏ…
Cô khép cửa lại, chút sức lực cuối cùng đã tiêu hao hết, rốt cuộc cô vẫn là một người bệnh, cô đổ vật xuống giường, ngủ thiếp đi.
Khi tỉnh dậy, cô ngửi thấy toàn mùi thuốc khử trùng.
Hình như là ở bệnh viện?
Cô đoán.
Khẽ cử động, cô cảm thấy cổ tay tê mát, hơi đau, một dòng nước mát lạnh từ cánh tay ngấm vào cơ thể… đang truyền nước.
Hàn Mặc Ngôn đã đưa cô đi bệnh viện?
Cô mở mắt, ánh sáng chói mắt, chắc đã quá trưa.
Trên chiếc sofa cạnh giường bệnh, Hàn Mặc Ngôn ngồi đó, máy tính đặt trên đầu gối, trông hơi mệt, một tay chống cằm, một tay di chuột đánh dấu gì đó.
“Tỉnh rồi hả?”. Hàn Mặc Ngôn ngồi thẳng dậy, nhìn cô.
“Cảm ơn anh Hàn đã đưa tôi đến bệnh viện”.
Hàn Mặc Ngôn hơi nhướn mắt lên, đáp: “Không có gì”.
Lúc nãy còn không có cảm giác gì, giờ cô mới phát hiện ra, cả bữa sáng và trưa đều chưa có gì vào bụng, đói không chịu nổi.
Cố chịu cũng chẳng nghĩa lý gì, Lục Nhiễm tìm cách ngồi dậy.
Hàn Mặc Ngôn để máy tính sang một bên, đỡ cô: “Cứ nằm yên đi”.
Lục Nhiễm nói luôn: “Anh Hàn, tôi đói sắp chết rồi”.
Hình như không ngờ Lục Nhiễm lại nói câu này, Hàn Mặc Ngôn do dự một lát, rồi nói: “Cô chờ chút”.
Rất nhanh, Hàn Mặc Ngôn đem về một bát canh, hơi nóng bốc lên nghi ngút, hương thơm ngào ngạt.
“Cô có thể tự ăn không?”.
Lục Nhiễm chỉ cánh tay đang bị truyền nước, cười như mếu: “Anh thấy tôi có tự ăn được không?”.
Hàn Mặc Ngôn không nói gì, đưa tay chỉnh đầu giường cao lên.
Vẫn dáng vẻ vô cảm, cái kiểu Hàn Mặc Ngôn đút canh cho cô không thể gọi là chu đáo, mấy lần còn đút nhầm ra ngoài, hoặc là nước canh sánh khỏi thìa, dây hết vào quần áo của cô.
Nhưng, không hiểu sao trống ngực Lục Nhiễm cứ đập liên hồi.
Khung cảnh ở bên Hàn Mặc Ngôn khó mà dịu dàng duy mĩ nổi, anh ta quá bình tĩnh, quá thận trọng, nhưng càng như thế, càng toát ra vẻ hấp dẫn mê hoặc người khác.
Gần trong gang tấc.
Muốn nhìn thấy gì, muốn nhận lấy cái gì?
Trong chốc lát Lục Nhiễm trở nên do dự.
Canh đã hết, Hàn Mặc Ngôn nhìn Lục Nhiễm, chỉnh giường như cũ, rồi quay về bên máy tính của mình.
Lúc này trong phòng bệnh chỉ còn tiếng lách cách của bàn phím và con chuột.
“Hàn Mặc Ngôn”.
Tiếng gõ bàn phím ngừng lại: “Gì thế?”.
“Anh muốn tôi quay về làm việc, chỉ
là vì tôi đã làm trợ lý cho anh ba năm, có thể xử lý tốt các công việc của anh sao?”.
“Nếu không thì còn có nguyên nhân gì nữa?”.
Lục Nhiễm nhìn chằm chằm vào khuôn mặt nhìn nghiêng của Hàn Mặc Ngôn, đường nét thật hoàn hảo, cô cười nói: “Anh Hàn, hà tất đã biết mà còn cố hỏi?”.
“Tôi không biết”.
Có quỷ mới tin.
“Tôi giúp anh xử lý hết những cô Lý cô Trương cô Hà, anh còn nhớ không?”.
Những người con gái vẫn coi Hàn Mặc Ngôn là rùa vàng hoặc cầu nối đến vinh hoa, dựa vào tuổi trẻ và sắc đẹp mưu đồ không làm mà hưởng… Hàn Mặc Ngôn tuy không nói rõ, nhưng lại ngầm bảo Lục Nhiễm giải quyết hết, tìm lý do điều họ đi, hoặc tìm cớ cho nghỉ việc, đều do một tay cô lo liệu.
“Cô muốn nói gì?”.
“Tại sao anh lại cảm thấy tôi không giống bọn họ? Anh dựa vào cái gì mà cho rằng tôi không có mưu đồ với anh?”.
Giọng Lục Nhiễm không to, nhưng khi cô nói xong, lồng ngực lại phập phồng.
Hàn Mặc Ngôn vẫn gõ máy tính, nhưng không hiểu mình đang viết những gì, lại phải xóa đi.
“Cô Lục, đừng lẫn lộn công việc và tình cảm cá nhân như thế”.
Anh cảm thấy hơi đau đầu.
Bên bàn đàm phán, xưa nay Lục Nhiễm vẫn luôn chất vấn thẳng thắn, sắc bén và hùng hồn như thế, nhưng lúc này đây anh chỉ mong Lục Nhiễm có được chút ít đức tính tốt của người phụ nữ Trung Quốc – mềm mại, uyển chuyển.
Hàn Mặc Ngôn vẫn luôn phân định rõ ràng cuộc sống và công việc.
Anh không có yêu cầu gì với một nửa
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




