watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5269 Lượt

hai người rảnh, chi bằng xem xong phim chúng ta cùng đi ăn?”.

“Cung kính không bằng tuân lệnh”.

Khi Lục Nhiễm định thần lại, Hướng Diễn và Ngô Kỳ đã hẹn hò cả hội đi ăn cơm.

Hơi quay lại, Lục Nhiễm lạnh mặt nhìn Hướng Diễn: “Anh quyết định thay em đấy à?”.

Hướng Diễn nhún vai cười: “Ăn một bữa cơm cũng có làm sao, xem phim đi”.

Thái độ thoải mái của Hướng Diễn khiến Lục Nhiễm không thể tỏ ra tức giận, trong lòng bực bội mà ngồi đó xem phim.

Tất nhiên là cô càng chẳng có lòng dạ nào tiếp tục xem phim, có điều, có thể đã biết sự có mặt của họ đằng sau, hai người đằng trước không còn chướng mắt như lúc trước.

Bộ phim kết thúc.

Cho dù không cam tâm tình nguyện, nhưng Lục Nhiễm vẫn đi theo bọn họ đến một nhà hàng gần đó.

Lục Nhiễm không hề thích ăn cơm trong những nhà hàng sang trọng, đi theo Hàn Mặc Ngôn bao nhiêu năm nay, đã phải đi ăn ở không biết bao nhiêu nhà hàng, chỗ nào cũng như chỗ nào, một kiểu thức ăn, một kiểu thái độ phục vụ, chỉ cần vào đó là thói quen nghề nghiệp phát tác, những cảm xúc bị kìm nén cứ ùa về.

“Không muốn đi à?”. Hướng Diễn khẽ hỏi.

Lục Nhiễm muốn gật, nhưng cuối cùng cô lại lắc đầu.

Ồn định chỗ ngồi xong, phái nữ gọi món.

Lục Nhiễm nhìn qua, chọn đại hai món rồi đưa thực đơn cho người phục vụ.

Ngô Kỳ bên phía đối diện cầm lấy quyển thực đơn, cẩn thận chỉ tay và đọc tên từng món, rồi lại chỉ từng món ăn hỏi người phục vụ.

Nhìn ba người kia ngồi đó, Lục Nhiễm không muốn mở miệng tí nào.

Cô không bao giờ nghĩ lại có thể gặp mặt Hàn Mặc Ngôn, nếu biết thế này, chẳng đời nào cô chịu ra khỏi cửa.

Người duy nhất thoải mái trong ba người là Hướng Diễn.

Anh nghịch ngợm chiếc cốc uống trà trong lòng bàn tay, lịch sự bắt chuyện với Hàn Mặc Ngôn.

Những câu chuyện bên bàn ăn, dạo này làm gì, làm ở đâu, rồi thì thị trường cổ phiếu, đầu tư thế nào…

Hàn Mặc Ngôn trả lời đơn giản, không ra lạnh lùng cũng không ra nồng ấm.

Hai người nói qua nói lại, khiến không khí bớt lãnh đạm.

Ngô Kỳ dường như cũng muốn bắt chuyện với cô. “Cô Lục giờ làm gì rồi?”.

“Không làm gì hết, ở nhà thôi”.

Tuy là nói thật, nhưng lại chặn ngang Ngô Kỳ, khiến cô ta không biết tiếp tục thế nào.

Biết rằng Ngô Kỳ chỉ là bạn gái trên danh nghĩa của Hàn Mặc Ngôn, Lục Nhiễm không hề có ý muốn làm khó đối phương, cô định chuyển đề tài.

Đột nhiên, Hàn Mặc Ngôn lên tiếng: “Cô đã suy nghĩ xong chưa?”.

Lục Nhiễm ngớ người một lúc mới hiểu ra ý của Hàn Mặc Ngôn.

Ở tiệc đính hôn lần trước, Hàn Mặc Ngôn nói: “Tôi sẽ giữ lại vị trí cho cô một tuần”.

Tính thời gian, hôm nay vừa đúng một tuần.

Cô không hề có ý định quay lại, nhất là sau khi gặp Tiết Lễ Giai.

Cô không thể không thừa nhận, cô không thích Tiết Lễ Giai, không thích một chút nào.

Thế là, cô gần như buột miệng: “Anh Hàn, anh đã có trợ lý mới rồi, còn hỏi tôi làm gì”.

Hình như Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra mùi thuốc nổ trong ngữ khí của cô, vẫn bình tĩnh trần thuật: “Ý cô là trợ lý Tiết đúng không? Năng lực làm việc của cô ấy không thể bằng cô, nếu cô quay về, cô ấy sẽ làm phó cho cô”.

Lục Nhiễm không ngờ Hàn Mặc Ngôn lại nói như thế.

Tiết Lễ Giai ngồi vào vị trí trợ lý của Hàn Mặc Ngôn, chắc chắn phải có những thao túng đằng sau, điều này thì không cần suy nghĩ cũng biết. Có bao nhiêu người cả năng lực và phẩm chất đều trội hơn Tiết Lễ Giai mà Hàn Mặc Ngôn lại đồng ý nhận cô ta đã chứng tỏ điều này, còn bây giờ… cô không nghĩ Hàn Mặc Ngôn có thể để cho người không có bệ đỡ gì như cô trở về và bắt Tiết Lễ Giai dễ dàng hạ vị.

Liên tưởng đến thái độ của mình đối với Hàn Mặc Ngôn từ lúc nghỉ việc, Lục Nhiễm chợt cảm thấy thái độ đối đầu của mình thật chẳng ra làm sao.

Cô có thể oán thán Hàn Mặc Ngôn, còn Hàn Mặc Ngôn không nhất thiết phải có tình cảm với cô.

Là một cấp trên, Hàn Mặc Ngôn đối xử với cô thế là quá tốt rồi.

Cô quay sang cười, định xua tan mùi thuốc nổ lúc nãy: “Lúc ăn cơm không nên nói những chuyện này”.

“Được rồi”.

Bốn người chẳng ăn được bao nhiêu, nhưng ngoài hai món Lục Nhiễm gọi, trên bàn còn sáu, bảy món khác.

Lục Nhiễm ngắm nghía, giá không rẻ chút nào.

Cô hơi lắc đầu, đúng là Hàn Mặc Ngôn có tiền, nhưng có tiền không đồng nghĩa với lãng phí, Hàn Mặc Ngôn không bạc đãi bản thân, nhưng cũng không tiêu hoang một đồng nào, tính cách tiêu biểu của một thương nhân.

Quả nhiên, nhìn thấy một bàn đầy ắp thức ăn, Hàn Mặc Ngôn liếc xéo Ngô Kỳ.

Ngô Kỳ nắm lấy khuỷu tay Hàn Mặc Ngôn, lắc khẽ, cười rất ngọt ngào: “Anh đừng trách em gọi nhiều quá nhé, toàn là những món em thích ăn”.

“Không sao”. Hàn Mặc Ngôn bình thản trả lời.

Nghe thấy thế, Ngô Kỳ lại cười ngọt ngào với Hàn Mặc Ngôn và quay sang nhìn Lục Nhiễm đầy ẩn ý.

Lục Nhiễm cúi đầu cười nhẹ, nhưng không thành tiếng.

Đã chẳng còn gì phải tranh chấp với nhau.

Tiếng bát đĩa va vào nhau lách cách, Lục Nhiễm cúi đầu lặng lẽ ăn cơm.

Hai món cô chọn đều là món thanh đạm, khẩu vị của Ngô Kỳ thì đậm đà hơn, toàn những món nhiều dầu, nhiều đạm và cay.

Lục Nhiễm không ăn được cay, vừa thử một tí đã uống bao nhiêu trà, chẳng mấy chốc, cốc trà đã cạn hết.

Cô thở nhẹ, để tan hết vị cay.

Đột nhiên có người nói bên tai cô: “Không ăn được cay thì đừng ăn”. Có thể đôi chút quan tâm đã bị che lấp hết bởi giọng nói lạnh băng.

Lục Nhiễm lại hít vào một hơi, mới trả lời: “Không sao…”.

Chưa nói xong, Hướng Diễn đã cắt ngang: “Tiểu Nhiễm, không ăn được cay à? Lần trước mình đi ăn lẩu, anh thấy em ăn rất vui nên không phát hiện ra, xin lỗi nhé…”.

Nói xong, anh giơ tay định vẫy phục vụ mang thêm trà, chẳng ngờ bị Ngô Kỳ nhanh nhảu chặn lại: “Anh Hướng, gọi trà chi bằng gọi rượu giải cay”.

Không đợi Hướng Diễn lên tiếng, Ngô Kỳ lại làm ra vẻ nhớ ra: “Mà cô Lục trước đây làm trợ lý, chắc uống rượu giỏi lắm, thật là xin lỗi, lúc này tôi quên chưa gọi rượu”. Nói xong quay sang gọi mấy chai rượu vang.

Đúng là Lục Nhiễm biết uống rượu, nhưng đó là tiếp khách. Rượu lên, Lục Nhiễm chỉ để rót nửa ly rồi ra hiệu ngừng.

Ly của Hàn Mặc Ngôn gần đầy.

Lục Nhiễm chợt hiểu ra ẩn ý của Ngô Kỳ… muốn chuốc rượu Hàn Mặc Ngôn.

Mọi việc diễn ra quá nhanh khiến chẳng ai kịp phản ứng.

Hướng Diễn nhìn Lục Nhiễm, Lục Nhiễm khẽ lắc đầu, không nói gì.

Cô hoàn toàn không biết tửu lượng của Hàn Mặc Ngôn.

Người đủ tư cách mời Hàn Mặc Ngôn uống rượu không nhiều, anh ta không ham uống, được mời thì sẽ uống, nhưng không phải cái kiểu giả vờ hào khí một hơi cạn sạch, thường thì chỉ nhấp môi, vì thế cô chưa bao giờ nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn uống say, cũng không biết anh đã say bao giờ chưa.

Nghĩ đến đây, Lục Nhiễm lại cảm thấy bất lực vì mình một lần nữa lại nghĩ tới Hàn Mặc Ngôn.

Thói quen xấu, không biết khi nào mới bỏ được.

Lục Nhiễm vẫn cảm thấy cay, theo thói quen, cô uống thêm vài ngụm rượu.

Thần trí vẫn tỉnh táo, chỉ là hai gò má ửng hồng lên.

Chợt nhận ra là, cũng lâu rồi cô chưa uống nhiều rượu thế này, chắc tại lâu ngày mới uống, nên hơi rượu đã lên mặt.

Bất giác cô quay sang nhìn Hàn Mặc Ngôn đã bị Ngô Kỳ chuốc cho không ít rượu, tuy chưa say nhưng rượu cũng đã ngấm vào người khiến ánh mắt trở nên ôn hòa hơn, như có mây mù lãng đãng che phủ.

Lục Nhiễm chỉ liếc qua, rồi quay đi ngay.

Chỉ riêng ánh mắt ấy cũng đủ khiến cô ngất ngây thêm vài phần.

Say rồi sao?

Lục Nhiễm chớp mắt, cảm thấy đầu nặng trịch, cô vô thức dựa vào vai Hướng Diễn.

Cô khẽ nhắm mắt, cười vu vơ.

Hướng Diễn: “Lục Nhiễm, em không sao chứ?”.

Lục Nhiễm lắc đầu, ấn ấn vào hai bên Thái Dương: “Em không sao, chỉ hơi đau đầu, một lát là hết ngay”.

Trong giây lát cô mở mắt ra, nhìn thấy hai con mắt đen láy của Hàn Mặc Ngôn bỗng chuyển từ hiền hòa sang giá lạnh, cảm thấy ánh nhìn của cô, Hàn Mặc Ngôn quay đi chỗ khác.

Lục Nhiễm cũng im lặng, mặc cho thoáng ngất ngây dần dần tan đi.

Cuối cùng cũng ăn xong, không biết tại sao Lục Nhiễm cảm thấy như trút được gánh nặng, đối với cô, ở bên cạnh Hàn Mặc Ngôn luôn có một áp lực vô hình.

Nhưng không ngờ là lúc thanh toán đã xảy ra chút vấn đề.

Là vì có hai người đàn ông nên việc tranh nhau trả tiền khá quyết liệt, Hàn Mặc Ngôn định thanh toán thì Hướng Diễn không chịu.

Tuy rằng hai người vẫn người này băng giá lạnh lùng người kia tươi cười hớn hở, nhưng chẳng ai có ý nhường ai.

Tranh nhau vì việc này, thật là…

Kết quả cuối cùng là mỗi bên nhượng bộ một ít, mỗi người trả một nửa, rồi đưa bạn gái của mình về nhà.

Ngồi trong xe của Hướng Diễn, Lục Nhiễm vẫn thấy đau đầu, cô hạ cửa xe, mặc gió mơn man trên mặt.

Gió nhẹ thổi tan hơi rượu khiến Lục Nhiễm cảm thấy thoải mái hơn, nói năng cũng tùy hứng: “Lúc nãy hai anh thật là ấu trĩ’.

“Em nói gì… à việc giành nhau trả tiền ấy à? Đàn ông ai cũng thế cả thôi, huống hồ đối tượng là anh ta, đi cùng em mà ăn cơm miễn phí của người ta thì thật mất hình tượng quá, tuy cuối cùng cũng không gọi là thành công…”.

Nghe

Trang: [<] 1, 11, 12, [13] ,14,15 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT