watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 05:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5272 Lượt

gì với nhau, về đến nhà.

Lặng lẽ ngồi ăn lẩu, Lục Nhiễm nói đùa một, hai câu, Hàn Mặc Ngôn thì vẫn y hệt như mọi khi, không có gì khác biệt.

Càng như thế, Lục Nhiễm càng cảm thấy bất an.

Bất an mà không thể giải tỏa.

Mấy ngày sau, Hàn Mặc Ngôn vẫn rất giỏi che giấu, đến nỗi Lục Nhiễm còn tưởng rằng, cô đã nhầm, nhưng cuối cùng, cô vẫn phát hiện ra sự khác thường của Hàn Mặc Ngôn.

Một hôm, vì mẹ có việc gọi cô về sớm, về đến nhà mới phát hiện còn quên một tài liệu đang cần hoàn thành trong máy tính cơ quan, cô bắt xe quay lại công ty.

Trong đêm yên tĩnh, cả tòa nhà chỉ còn lại một, hai ngọn đèn.

Copy tài liệu xong, theo thói quen Lục Nhiễm nhìn về phía phòng làm việc của Hàn Mặc Ngôn, không có ai, đang định quay về, cô bất ngờ nhìn thấy Hàn Mặc Ngôn đang đứng hút thuốc ở cuối hành lang.

Khẽ bước lại gần, cô nhìn thấy trên nền nhà lạnh giá bao nhiêu đầu thuốc và tàn thuốc.

Chưa hết điếu này, Hàn Mặc Ngôn lại châm tiếp điếu khác.

Dáng vẻ thuần thục, ánh mắt lãnh đạm.

Không còn vẻ lạnh lùng thường nhật, lúc này Hàn Mặc Ngôn như con thú cạn kiệt sức lực, bất lực nhìn người thự săn đang tiến lại gần, thật khiến người ta thương cảm.

Trái tim Lục Nhiễm nhói đau, cô cắn môi tự nói với mình, vì sự trở về của Trang Tĩnh mà ra nông nỗi này sao?

Trong lòng cô dấy lên một cảm giác không thể nói thành lời.

Không dám tiếp tục đứng nhìn, cô đi như chạy ra ngoài.

Tối đó, một người luôn ngủ ngon như Lục Nhiễm đã mất ngủ trắng đêm, chong mắt đến tận sáng hôm sau.

In ra toàn bộ những tấm ảnh Hướng Diễn gửi cho mình, Lục Nhiễm ngồi trên ghế sofa trong văn phòng nhìn những tấm ảnh rực rỡ, lật xem từng tấm một.

Hàn Mặc Ngôn tươi cười, Hàn Mặc Ngôn bẽn lẽn, Hàn Mặc Ngôn tình sâu nghĩa nặng, một Hàn Mặc Ngôn hoàn toàn không thuộc về cô.

So với lần đầu tiên nhìn thấy, Lục Nhiễm đã bớt cảm thấy áp lực hơn, nhưng, vẫn nguyên một trái tim đau.

Cô buông tay, thả rơi những tấm ảnh.

Cô nên nói, Hàn Mặc Ngôn, tôi chỉ hận là không gặp anh sớm hơn?

Có điều, nếu Hàn Mặc Ngôn không thành ra thế này, thì cô cũng không chú ý đến anh.

Nhân quả tuần hoàn.

Trang Tĩnh, cảm ơn cô đã bỏ rơi Hàn Mặc Ngôn, để tôi được gặp anh ấy.

Tuy rằng với Hàn Mặc Ngôn mà nói, có thể là cô vẫn quan trọng hơn, nhưng nếu đã buông tay, thì mong cô hãy sớm cút về nước ngoài của cô.

Day day ấn đường, dù đã nghĩ vậy, cô vẫn không thể thấy lòng khuây khỏa.

Chỉ là, nếu Hàn Mặc Ngôn vẫn chưa thể hiện rõ ràng, Lục Nhiễm cũng không muốn gây sự vô lý.

Sắp đến cuối năm, Lục Nhiễm sắp xếp lại danh sách khách hàng cần tặng quà nộp cho Hàn Mặc Ngôn, chợt nhận ra lại một năm nữa trôi qua.

Thêm chút thời gian nữa là cô đã làm trợ lý cho Hàn Mặc Ngôn chẵn bốn năm.

Nhưng so với vị trí trợ lý, Lục Nhiễm càng muốn trở thành vợ của Hàn Mặc Ngôn.

Cô không thể làm thuê cho Hàn Mặc Ngôn cả đời.

Thời gian này cô bé Tiểu An biểu hiện rất tốt, ngoan ngoãn, nghe lời, không nhiều chuyện, làm việc cẩn thận, tiếp thu nhanh. Lục Nhiễm rất thích những cấp dưới như thế, hết thời gian thực tập, cô yêu cầu phòng nhân sự chuyển Tiểu An tới giúp việc cho cô, cũng coi như là ký hợp đồng chính thức. Tiểu An vô cùng cảm kích, lại càng làm việc chăm chỉ cẩn thận.

Biết cảm kích người khác cũng không phải việc gì xấu.

Nếu rời khỏi đây, cô cũng phải tìm cho Hàn Mặc Ngôn một trợ lý có thể thay cô đảm nhận công việc.

Cô từng bước hướng dẫn Tiểu An cách chuẩn bị tài liệu, xây dựng kế hoạch, cách chỉnh lý bảng biểu tài liệu báo cáo, ghi chép hành trình của Hàn Mặc Ngôn v.v.

Lục Nhiễm bỗng nhớ lại mình trước kia, có điều lúc đó cô ngông nghênh tự mãn hơn, không biết trời cao đất dày hơn và cũng mạnh bạo hơn, rõ ràng là không biết gì, chỉ dựa vào khẩu khí không chịu nhận thua…

“Chị Lục ơi, em vừa làm xong, thế này có đúng không?”.

Giọng nói khẽ khàng của cô bé cắt ngang dòng suy nghĩ của Lục Nhiễm, cô quay trở về hiện tại, nhận lấy tài liệu, nhìn qua rồi nói: “Chỉ có một bản thôi à? Em cứ làm xong hết đi, xem xong chị sẽ gọi em”.

“Vâng”.

Vừa để tập tài liệu xuống bàn, Lục Nhiễm nghe thấy tiếng gọi.

“Lục Nhiễm, tối mai có bận không?”.

Hàn Mặc Ngôn đi từ trong phòng làm việc ra, vẫn khuôn mặt vô cảm.

Nếu là người khác, chắc Lục Nhiễm cũng cảm thấy đây là một đề nghị hẹn hò, nhưng đối tượng là Hàn Mặc Ngôn thì khác: “Tối mai phải tiếp khách hay là phải ở lại làm thêm à?”.

“Không”. Hàn Mặc Ngôn ngừng lại một lát rồi nói tiếp: “Không cần quá trang trọng, anh sẽ đến đón em”.
Em Đừng Mong Chúng Ta Là Người Dưng – Chương 19
Lục Nhiễm nhếch môi: “Hơn nữa, anh không cảm thấy người cần phải giải thích thực ra là anh sao?”.

Ngày hôm sau là cuối tuần, chưa đến năm giờ Hàn Mặc Ngôn đã đến nhà Lục Nhiễm.

Không cần quá trang trọng là một định nghĩa không xác định, từ chối chiếc váy quây màu đen Cashmere mẹ đưa, Lục Nhiễm mặc một chiếc áo len trắng cùng áo gió màu trắng sữa, đơn giản, phù hợp với mọi hoàn cảnh.

Hàn Mặc Ngôn cũng mặc áo gió màu đen, đứng dựa vào xe đợi cô, thân hình cao lớn nổi bật…

Có vẻ cũng giống các cặp tình nhân đang hẹn hò.

Trong xe, tiếng nhạc du dương, êm ả dễ chịu.

Nhưng, tâm trạng vui vẻ này chỉ kéo dài đến trước lúc xuống xe.

Đến nơi, vừa xuống xe, cô đã nhìn thấy anh khóa trên nhiệt tình Trương Nhất Châu cũng đang lái xe đến.

Trang phục của anh ấy cũng rất tùy hứng, tươi cười vẫy chào Lục Nhiễm.

Lục Nhiễm cố nặn một nụ cười đáp lễ, dù sự thực là lúc này cô không thể cười được.

Hàn Mặc Ngôn không nói với cô, nhưng rất dễ đoán ra đây là cuộc họp mặt của các học sinh ưu tú khóa ba mà Trương Nhất Châu nhắc tới hôm trước.

Như vậy là, Trang Tĩnh cũng sẽ đến đây?

Lục Nhiễm hơi lùi lại phía sau, Hàn Mặc Ngôn không phát hiện ra, vẫn đang sóng bước cùng Trương Nhất Châu vào trong câu lạc bộ, mắt nhìn thẳng về phía trước.

Đột nhiên giây phút ấy cô rất muốn hỏi, Hàn Mặc Ngôn, rốt cuộc anh dẫn tôi đến là vì anh coi tôi là bạn gái, hay vì muốn công kích Trang Tĩnh?

Sau cùng Lục Nhiễm vẫn không hỏi gì, lặng lẽ theo họ đi vào như không có chuyện gì xảy ra.

Bên trong vẫn chưa đông lắm, đều tầm tuổi Hàn Mặc Ngôn nhưng không khó để nhận ra rằng phần lớn họ đều mang dáng dấp của người thành đạt, nói năng khéo léo, nụ cười xa cách.

Một lúc sau, Trương Nhất Châu quay sang nói chuyện với những người khác.

Hàn Mặc Ngôn hàn huyên một vòng, rồi quay về ngồi ở một góc khuất trên ghế sofa. Tính Hàn Mặc Ngôn vẫn vậy, trừ phi là vì công việc bắt buộc phải tiếp khách, còn những lúc khác đều rất kiệm lời. Thấy Hàn Mặc Ngôn như vậy, Lục Nhiễm càng không có hứng thú, huống hồ cô cũng không quen ai ở đây, cô lấy một cốc nước chanh rồi ngồi yên bên cạnh Hàn Mặc Ngôn.

Nhưng, vì là cuộc họp mặt khoa, nên được một lát, một người đàn ông đeo kính gọng vàng trông rất nho nhã, cầm ly rượu đến.

“A Ngôn, cậu bảo là không đến mà”.

Hình như Hàn Mặc Ngôn có hiền hòa hơn đôi chút, nhưng giọng nói vẫn giá băng: “Thế tôi không thể đến à?”.

Lục Nhiễm chợt ngẩng đầu lên, vòng giao tiếp của Hàn Mặc Ngôn vẫn là một câu đố với cô.

Hình như đối phương cũng có chút không thể nhẫn nại thêm: “Cậu biết rõ hôm nay tiền bối Trang Tĩnh cũng đến mà”. Anh ta giơ tay xem đồng hồ: “Lúc nãy đã gọi điện cho chị ấy, chị ấy bảo hai mươi phút nữa sẽ tới”.

Hàn Mặc Ngôn nhếch môi, cười châm biếm, lời nói cũng dài hơn: “Người không dám đến phải là cô ta, tôi còn tưởng cả đời này cô ta cũng không dám quay trở lại đây”.

“A Ngôn, hà tất cậu phải như vậy? Khi ấy…”.

“Minh Viên, việc này không liên quan đến cậu”. Hàn Mặc Ngôn lạnh lùng cắt ngang, như không muốn tiếp tục câu chuyện.

“Hàn Mặc Ngôn, em có thể biết là chuyện gì không?”.

Khẽ nhắm mắt, Lục Nhiễm cười nhẹ: “Hoặc là em nên hỏi rằng, anh có định nói với em không?”.

Người tên là Minh Viên giật mình, xin lỗi: “Xin lỗi, lúc nãy tôi không để ý thấy hai người ở cùng nhau. Ngôn này, đây là?”.

Trầm ngâm giây lát, Hàn Mặc Ngôn mở lời: “Bạn gái, cô ấy là bạn gái của tôi”.

Minh Viên giống như là thở phào nhẹ nhõm, mỉm cười: “Em là…”.

“Em họ Lục”.

“Chào em, anh tên là Minh Viên, là bạn của Hàn Mặc Ngôn. Rất vui được gặp em, tuy bây giờ cậu ấy lạnh lùng một chút, nhưng anh đảm bảo cậu ấy là một người tốt…”.

Hàn Mặc Ngôn lại cắt ngang: “Minh Viên, đủ rồi đấy”. “Được rồi. Được rồi”.

Đúng lúc ấy có người gọi Minh Viên, anh cười áy náy, rồi quay đi.

Minh Viên vừa đi, Lục Nhiễm cầm ly rượu quay về phía Hàn Mặc Ngôn: “Anh không thể trả lời câu hỏi của em sao?”.

Hàn Mặc Ngôn đứng dậy lấy ly rượu, nhấp môi, ánh mắt vẫn lạnh lùng.

“Em muốn hỏi gì?”.

Câu hỏi sắp thành lời bỗng trở nên tắc nghẹn, cầm chiếc ly lạnh ngắt, cô khẽ nói: “Hàn Mặc Ngôn, anh dẫn em đến đây không một lời giải thích sao? Anh biết em muốn hỏi gì mà”.

Hàn Mặc Ngôn nhắm hờ hai mắt, hạ giọng: “Lục Nhiễm, anh xin lỗi, anh… không muốn nói”.

“Thế thì em đi hỏi người khác được không?”.

“Không”.

Mở choàng mắt, thật

Trang: [<] 1, 30, 31, [32] ,33,34 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT