|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
tủm tỉm cười, nó chốcchốc lại liếc ra phía Trúc, Trúc quay ra nhìn nó bĩu mỗi làm nó chưnghửng.
– Em nghe thấy ko? Emmay mắn lắm mới đc ngồi cạnh anh đó – Hoàng thì thầm
– Ôi joi ơi, đúng là háosắc mà, xì, cái mặt kiêu thấy ớn, có cần tui nó mấy nhỏ đó đổi cho ko – Trúcliếc xéo Hoàng 1 cái
– Sao thế? Em tức hả? -Hoàng cười ranh mãnh
– Trời, tui mà thèm tứchả? Chỉ có mấy đứa háo sắc mới trầm trồ thế thôi, túi áh, xí iiiiiiii, hokthèm- Trúc ngoảnh mặt đi
– Anh đẹp trai hấp dẫnlôi cuốn thật chứ bộ – Hoàng làm bộ mặt kiêu
– Đẹp chỗ nào? Hấp dẫnchỗ nào?
– Em xem nhé? – Hoàngnháy mắt với Trúc và giả vờ rơi quyển sách, nó cúi xuống nhặt và quay ra phíamấy con nhóc đang ngồi, 2 đôi mắt của con nhóc sắp biến thành hình trái tim đếnnơi và đang hướng về phía Hoàng. Thằng nhóc cười 1 cái rất điệu nghệ, khoechiếc răng khểnh ra, mấy nhóc đó thấy vậy “ồ” lên sung sướng, và tiếplà chúng ré lên như bắt đc vàng. Cuối cùng là 1 xe đầy trái tim rơi lảtả….
– Đó thấy chưa? Em thấyanh lôi cuốn chưa? – Hoàng quay lại cười toe toét đầy vẻ tự hào
– Ôi dào ôi, vớ vẩn, trẻcon – Trúc bĩu môi
– Em…em đúng là ko cócon mắt thẩm mĩ mà – Hoàng phụng phịu
– Kệ tui lêu lêu – Trúclè luõi
Đến trường…lũ nhócnhìn thấy Hoàng bước từ xe bus xuống thì vô cùng ngạc nhiên, Hoàng thì tỉnh bơcoi như ko có gì, nó hiên ngang cùng Trúc bước vào trường
– Đi xe bus cũng vui đóchứ- Hoàng thì thào
– Chứ ko phải vừa chậtchội lại vừa ngột ngạt sao? Trúc tủm tỉm
– Cũng có, nhưng cũngthú vị – Hoàng cười
– Chứ ko phải đc mấy côe khen nức nở nên thích hả – Trúc cười ngặt nghẽo
– Ơ…thì…làm gìcó,những câu khen như thế anh nghe nhiều rồi nhá – Hoàng phản bác ngay
– Ừh đc rồi biết thế,thui tui vào lớp nghen – Trúc vẫy tay
Trúc về phía lớp nó,thấy lớp nó xôn xao, nó thấy chỗ nó ngồi 1 đám con gái vây xung quanh 1 ai đó.Nó tò mò tiến tới…Hóa ra là Long…lũ háo sắc đó tranh thủ ko có Trúc ở đóliền tấn công hỏi han thằng nhóc đủ thứ. Và rất tiếc là…thằng nhóc lạnh tanhchỉ trả lời lấy lệ hoặc lịch sự chứ ko nhiệt tình lắm, thậm chí là có vẻ khóchịu. Vừa thấy bóng dáng Trúc thằng nhóc cười sung sướng, nó rẽ đám đông đi vềphía Trúc. Lũ con gái thấy thế ấm ức lắm.
– Trúc àh, Long đợi Trúcnãy giờ – Long hơn hở
– Chuyện gì thếLong
– Thì Long muốn gặp Trúcthôi mà, còn nữa…- Long đặt vào tay Trúc hộp sữa và bánh – Trúc ăn đi, lấysức mà học, chốc ra chơi xuống canteen ăn tiếp
– Ui, Long thiệt tình,tý nữa Trúc xuống ăn 1 thể cũng đc mà
– Không đc!…Trúc mớiốm dậy phải ăn tẩm bổ nhiều vào, tý nữa ra chơi Long qua lớp Trúc rủ Trúc xuốngcanteen nha, thôi Long về lớp đây
– Ừh, cảm ơn Long nhiềunha- Trúc vẫy tay
Long ra khỏi lớp, trướckhi đi nó ngoái lại cười tươi với Trúc lần nữa, lũ con gái ồ lên suýt xoa,người đâu mà đẹp trai đến “ngỡ ngàng” làm cho lũ nhóc cứ “ngẩnngơ”. Trái tim lại rụng đầy lớp.
Trúc thở dài, ngày hômnay làm sao í, lũ con gái bây giờ làm sao í, loạn…đúng là loạn thật rồi…chẹpchẹp.
Giờ ra chơi….
Long và Trúc Dung ở dướicanteen
– Sao ko thấy Hoàng vàHùng đâu nhỉ? Trúc thắc mắc
– 2 anh ý nói có việcriêng gì đó cần giải quyết nên ko ra canteen- Dung nói
– Ờ vậy sao? 2 ông tướngđó cũng có việc quan trọng cơ àh – Trúc khúc khích cười
– Đồ ăn tới rồi đây!!! -Long cười mang ra 1 khay thức ăn ê hề, nó còn quay ra gật đầu và cười tươi vớichị Hoa bán hàng, chị Hoa cười làm duyên và ra hiệu ok
– Sao thế? – Trúc ngạcnhiên
Ko cần Long trả lời, chịHoa đon đả mang thêm 1 khay thức ăn nữa ra tận bàn 3 đứa nhóc
– Em cần gì cứ gọi chochị, chị mang ra tận nơi cho, chị đi nhé – Hoa nháy mắt với Long rùi vội vàngđi vào
– Trời, Long làm gì màchị ý nhiệt tình vậy, chị ý chẳng bao giờ bưng ra cho ai ngoài Hoàng đâu nhá -Trúc ngạc nhiên
– Làm gì đâu…Long chỉhỏi han mấy câu thui hà…rui nhờ vả chị ý chút thôi – Long cười
– Long dùng mĩ nam kế đóTrúc, nhìn ánh mắt và điệu bộ làm duyên của chị Hoa là biết – Dung cười ranhmãnh
– Thiệt ko đó!!! Longđó…trẻ ko tha già ko thương…- Trúc cười lắc đầu
– Đâu, Long chỉ khen chịý có mấy câu thui thế mà chị ý tự nguyện đòi bê ra cho Long đó chứ – Long tủmtỉm
– Loạn…loạn hết thậtrồi- Trúc kêu lên làm cả lũ nhóc cười ầm
…………………………………………��……………………………..
Tại khu nhà sautrường…..
Có 1 con nhóc mặt táimét, chân tay run lẩy bẩy, khuôn mặt xinh đẹp của nó đầy vẻ sợ hãi. Đó là TuyếtMai… Hoàng và Hùng đứng đó
– Cô nói nhanh, chính côlàm chuyện đó phải ko? – Hoàng quát lên
– Chuyện…chuyện..g..ì…ạh?.. Anh…anh nói gì…e ko hiểu? – Tuyết Mai lắp bắp
– Cô còn giả vờ sao? Tôiđã điều tra hết rồi, người dùng máy Trúc nhắn tin cho tôi hôm đó là cô – Hoànggầm lên lao về phía Tuyết Mai
– Thật…thật tình…eko có..- Tuyết Mai hốt hoảng, mắt nó ngân ngấn nước
– Khóc àh? Đừng mang cáiđó ra dọa tôi, cô có khai thật ko hay để tôi làm to chuyện lên, lúc đó cô koyên đâu
– Thôi e nói đi, bọn anhđã tìm ra chứng cứ rồi đó, e có nói hay ko nói thì cũng ko quan trọng vì đằng nàocũng thế, cái chính là bọn anh cần thái độ thành khẩn của e – Hùng nhẹnhàng
– Đúng rồi, thôi khỏilôi thôi với con nhóc này, tao sẽ công bố với cả trường Tuyết Mai là thủ phạmcủa tất cả những tin đồn tai hại vừa rồi, cả việc nó nhốt Trúc vào nhà khonữa…- Hoàng hùng hổ
– Ko..ko…e ko có…eko hề nhốt Trúc…e thề đó…. – Tuyết Mai òa khóc
– Cô còn định chối tộinữa sao??? Riêng việc cô mang tôi làm trò đùa đã đủ để cô biến khỏi trường nàyrồi, dấu vân tay cô còn trên điện thoại của Trúc, cô muốn chối cũng ko đc, còngia đình cô nữa, cô có muốn bên tập đoàn tôi rút hết vốn ko, chỉ cần tôi nói 1tiếng thôi thì ngày mai cô ko còn là tiểu thư mà kênh kiệu thế này đâu. – Hoàngdọa dẫm
– Coi kìa mày, có gì từtừ nói, dù sao người ta cũng là con gái, e nói đi, Hoàng nó nói thật đó. – Hùngquay ra nhẹ nhàng ( đúng là kẻ đấm người xoa)
– Tất cả…tất cả chỉvì…e quá yêu anh hu hu hu hu – Tuyết Mai òa khóc nức nở
– Cho nên…cô mới ***hại Trúc phải ko – Hoàng nghiến răng
– Em chỉ muốn anh ghétTrúc thôi…e ko hại Trúc…e ko tung tin đồn…e ko nhốt Trúc vào nhà kho. Emthề…e mang bố mẹ e ra thề đó – Tuyết Mai nức nở
– Thế thì ai??? – Hoànggầm lên
– Là…Minh Hồng…chính Minh Hồng chủ động nhắn tin cho Long là ko về cùng vì cô ta biết thể nàoLong cũng hẹn gặp Trúc….cũng chính Minh Hồng nhốt Trúc trong nhà kho vì cô tabiết Trúc sợ bóng tối thế nào… e chỉ lén dùng điện thoại của Trúc để nhắn tincho anh thôi – Tuyết Mai vẫn khóc, khuôn mặt của nó tái mét vì sợ hãi, 2 tay nórun bắn, chân nó đứng ko vững
– Cô nói thật chứ? -Hoàng nhìn thẳng vào Tuyết Mai
– Em thề, chính MinhHồng chủ động gọi điện thoại cho e để rủ hợp tác với cô ta chứ ko thì sao lạitình cờ Long rủ Trúc đi chơi đúng hôm đó chứ. – Tuyết Mai vội vàng nói.
– Thôi được rồi tôi tạmtin cô, nhưng nếu cô mà dám nói dối tôi nửa lời thì… – Hoàng dịu giọng
– Không…e ko dám, ethề đó – Tuyết Mai luống cuống
– Chuyện cô giả danhTrúc nhắn tin cho tôi tôi sẽ xem xét cho cô, nhưng khi cần cô phải làm chứng đểvạch mặt Minh Hồng cho tôi, cô đồng ý ko?
– Dạ..dạ anh nói thế nàoe cũng nghe mà – Tuyết Mai mừng húm
– Bây giờ cô về lớp đi,chuyện hôm nay giữa tôi và cô, cô ko đc kể với Minh Hồng. Tôi sẽ xử lý cô tasau. Còn cô, nếu cô mà còn đụng đến Trúc thì cô cứ liệu hồn đó. – Hoàng gằngiọng
– Dạ..e biết rồi…-Tuyết Mai tiu nghỉu đi về lớp
……………………………………
– Mày thấy thế nào? -Hoàng hỏi
– Rõ ràng trong vụ nàyMinh Hồng là chủ mưu, còn Tuyết Mai bị lôi kéo thôi, tao đã ghi âm toàn bộ cuộcnói chuyện này rồi – Hùng giơ cái máy ra.
– Chuyện này tao nghĩnên nói với Long, nên để Long giải quyết, dù gì cô ta cũng là vợ sắp cưới củaLong – Hoàng trầm ngâm
– Phải! mày nói đúng đó,tao cũng nghĩ thế! – Hùng gật gù
– Thôi, tạm dừng ở đóđã, dù sao cũng có đầu mối, lên lớp thôi mày- Hoàng ngoắc tay
– Ok, àh mà này…
– Sao nữa
– Hôm nay mày đi xe busđi học thật hả?
– Ừh, thì sao?
– Sao mày nói ko bao giờđặt chân lên đó?
– Thì…con người phảicó lúc này lúc kia chứ
– Ừh, chứ ko phải cóđộng lực để đi hả thằng khùng
– Kệ tao
– Mà mày thấy đi xe bussao?
– Cũng hay hay – Hoàngcười toe toét
– Thôi xong, kiểu nàychiều nay tao phải trú mưa ở đâu rồi, – Hung lè lưỡi
– Thằng khốn, mày trêutao hả – Hoàng trừng mắt
– Ha ha ha ưh đó thìsao- Hùng cười ầm lên
– Nhắc đến MinhHồng….
Từ lúc nghe Hoàng vàLong phủ đầu như thế, con nhỏ hơi chột dạ, chẳng lẽ mọi chuyện lại bại lộ, tấtcả mọi việc nó sắp xếp đều rất chu đáo mà. Từ hôm Trúc bị nhập viện đến giờ,thằng nhóc càng ít gặp Minh Hồng, điều đó khiến con nhỏ tức điên lên. Tuy vậymỗi lần gặp Long thì thằng nhóc lại nhìn nó với ánh mắt sắc lạnh như kiểu”chính cô là thủ phạm”. Nó càng chột dạ… Nó luôn lảng tránh ánh mắtđó, nó sợ trong lúc bối rối nó sẽ lộ ra điều gì mất. Tạm thời trong thời giannày tốt nhất là nó nên án binh bất động, và nghe ngóng theo dõi để tùy cơ ứngphó.
Tuyết Mai thì trước khigặp Hoàng, ngày nào nó cũng thấp thỏm, lo lắng, rõ ràng câu phủ đầu của Hoàngkhá là hiệu quả, có tật thì giật mình…
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




