watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 07:14 - 17/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 10123 Lượt

bồ, ăn nolà mắt lại đòi đoàn tụ nè
– Ha ha ha mình chúngmình giống 2 con ỉn quá – Trúc cười
“Heo ko đòi ăn kem,heo ko đòi ăn bánh..” – Tiếng chuông điện thoại của Trúc vang lên làm cả 2đứa lăn ra cười bò. “papa calling”
– Bố mình gọi, Alo bốạh

– Con khỏe mà bố (nóidối kìa), học hành vẫn tốt, mà bố thì sao công việc thế nào (đánh trống làngngay đc)
– Bố cứ yên tâm làm việcđi, con lớn rùi mà, con cũng nhớ papa nhìu lắm
– Quà gì vậy bố?
– Bố toàn làm con tò mòthôi, mà bố cũng nghỉ sớm đi nhé

– Con chào bố
– Bồ ốm mà, sao lại nóiko sao- Dung hỏi
– Mình ko muốn bố lo,công việc rất bận, vả lại mình chỉ sốt nhẹ thôi mà
– Uh, cũng đúng, mà bồuống thuốc đi, xong rùi đi ngủ nữa
Lên giường nằm, Trúc cảmthấy thật ấm áp, lâu lắm rồi Trúc mới có cảm giác ấm cúng như thế này. Dung lúcnày cũng có cảm giác như Trúc, căn phòng thênh thang lạnh lẽo này hôm nay saolại ấm cúng lạ. Tự dưng cả 2 cùng quay ra nhìn nhau…cười toe
– Cảm ơn bồ – Cả 2 cùngnói
– Sao lại cảm ơn mình -Đồng thanh tiếp
– Ha ha ha ha – cả 2cùng cười
Dường như cả Trúc vàDung đểu hiểu nhau định nói gì, 2 cô bé ko ai nói nữa, và dần dần chìm vào giấcngủ
…………….
Tại nhà Hoàng
Hoàng đang đi đi lại lạitrong phòng, chốc chốc lại cầm điện thoại lên, rồi lại đặt điện thoại xuống, vòđầu bứt tai. Ngồi phịch xuống cái ghế, mắt cứ nhìn chăm chăm vào chiếc di động,trông Hoàng bây giờ như đang chơi trò thì xem ai chớp mắt trước vậy. Không biếtbây giờ cô ta thế nào nhỉ (ngủ lăn quay rùi còn đâu), có ăn uống đc gì ko?(toàn ăn sơn hào hải vị đấy chứ), ko biết cô ta có nghĩ đến mình ko (ngủ từ đờinào rồi nghĩ gì nữa). Mải nghĩ Hoàng quay ra ngủ lúc nào ko biết (chán chưa)

……………..
………………….
6h sáng hôm sau tại nhàDung
“Cái tay cái taynắm lấy cái tay, nắm lấy cái chân với lại cái đầu…” Điện thoại của Dungreo lên. Mắt nhắm mặt mở Dung vớ lấy cái điện thoại . Số lạ thế
– Alo, Dung nghe đây ah- Giọng ngái ngủ
– Dung hả, anh Hoàngđây
– Hả, anh Hoàng ạ, saoanh biết số em, mà hôm nay ngày nghỉ có chuyện gì mà anh gọi sớm thế? (đangngái ngủ nên ko chịu suy nghĩ gì cả)
– Anh chỉ gọi điện thoạihỏi xem…- Hoàng ngập ngừng
– Ah, anh hỏi Trúc hả,nó đỡ sốt rồi, hôm qua e cho nó uống thuốc rồi, bây giờ đang ngủ, sao anh kogọi thẳng vào máy nó mà hỏi he he he ( cười gian thế)
– Ờ thì tại vì, mà thôiko sao nữa thì tốt rồi bye nhá. Tút tút
Ơ, cái ông này đến lạ,Dung nhìn Trúc vẫn đang ngủ ngon lành cười tủm tỉm, “Chẳng lẽ Hoàng”P” lại đổ cô bạn mình sao”. Dung quay sang nhìn Trúc ngủ, trongTrúc lúc này nhìn như 1 công chúa vậy, xinh đẹp, đáng yêu. Công nhận Trúc xinhthật, vậy mà lâu nay cứ hóa trang cho xấu đi – Dung nghĩ. Bất ngờ 1 ý tưởng lóelên trong đầu Dung, Dung rút điện thoại ra, chụp lia lịa, vừa chụp vừa cườikhoái chí
—————————————————————————
– Ăn sáng
– Bồ làm sao mà cứ cườitủm tỉm thế? Trúc thấy Dung vừa ăn vừa cười tủm tỉm suốt buổi
– À, ko có gì, mình chỉthấy vui vui thì cười thôi
– Thật ko thế, trông bồgian lắm nha
– Ko có thật mà, chẳngqua là hôm qua ngủ ngon nên tâm trạng hôm nay vui vui
– Vậy sao, hôm qua mìnhngủ cũng ngon lắm, ngủ 1 mạch luôn, ah, tý mình ra vườn chơi nhé, mình thấytrong vườn nhà bồ nhiều hoa đẹp lắm
– Cũng đc, nhưng bồ mớiốm dậy, sợ ra gió ko đc
– Trùi, mình khỏe rerùi, đc bồ chăm sóc như thế ko khỏe mới lạ, mai mình có thể đi học đc rùiđó
– ko đc, nghỉ thêm ngàynữa đi, khỏe hẳn mới đc đi học, người bồ yếu, phải tẩm bổ nữa, khỏe hẳn rùi đi,lỡ ra đến trường xỉu lần nữa thì mình đau tim lắm
– Nhưng mà…
– Ko nhừng gì nha, hưquá toàn cãi thôi, người lớn nói phải nghe lời, bồ ko nghỉ thêm ngày nữa mìnhméc bố của bồ đó- Dung dọa và lời nói có hiệu nghiệm tức thì
– Đc rùi đc rùi, pó taybồ lun đó
…………………………………………��…….
Ở nhà Dung 2 ngày Trúcthấy nhà Dung đông người nhưng chẳng phải người nhà mà toàn là người giúp việc,thảo nào Dung lúc nào cũng buồn. Căn nhà rộng thế này sao lạnh lẽo thế
– Cháu tên Trúc phải ko-giọng bác Lê
– Dạ, vâng, cháu tên làTrúc ạ
– Đây là lần đầu tiênbác thấy Dung đưa bạn về nhà đấy, nó có vẻ vui lắm, cảm ơn cháu nhé.
– Cháu phải cảm ơn bácvà Dung mới đúng, trong mấy ngày qua cháu ốm bác và Dung đã lo lắng cho cháurất nhiều
– Chuyện đấy là chuyệnbình thường mà, cháu ko biết đó chứ, Dung từ nhỏ đã ít bạn bè rồi, trong nhàlại toàn người làm thôi, hồi trước con trai bác ở nhà thì còn có người nóichuyện với nó, từ hồi nó đi bác thấy Dung trầm tính hẳn, chẳng giao du tiếp xúcvới ai. Bây giờ thấy nó vui vẻ thế này bác cũng thấy mình như trẻ ra đấy – bácLê cười hiền từ
– Cháu có làm được gìđâu bác, bác yên tâm đi, cháu sẽ chăm sóc cho Dung mà (cứ làm như mình là ngườilớn lắm í)
– Ah, thế cháu ở ngoàinày 1 mình à
– Vâng, bố cháu bận côngtác nên cháu ra ngoài này trước, khi nào bố cháu ổn định công việc sẽ ra ngoàinày luôn
– Thế còn mẹ cháu
– Mẹ cháu… mất rồi bácạ, mất từ hồi cháu lên 5 tuổi – giọng Trúc hơi trùng xuống
– Ôi, bác xl, bác vô ýquá – ông Lê bối rối
– ko có gì mà bác – Trúccười
– Thế bố cháu công tác ởđâu – ông Lê chuyển chủ đề
– Bố cháu là kiến trúcsư, bố cháu công tác trong miền nam đó bác, hiện tại bố cháu đang ởSingapore
– Kiến trúc sư àh, bốcháu tên gì thế, bác cũng có biết vài người trong đó
– Dạ bố cháu là Hoàng Khánh
– Sao cơ? Kiến trúc sưHoàng Khánh, người đc mệnh danh là “đôi tay phù thủy” đó hả?
– Dạ, bác biết bố cháusao – Trúc ngạc nhiên
– Sao lại ko biết chứ,những ngôi biệt thự đẹp nhất ở đây đa số là do bố cháu thiết kế đó, cả ngôi nhànày nữa cũng do bố cháu thiết kế chứ đâu, hóa ra trái đất thật là tròn- ông Lêcười sảng khoái
– 2 bác cháu có chuyệngì mà vui thế?- Dung cười tươi lao tới
– Bồ đi học về rùi hả,hôm nay ở lớp có chuyện gì vui ko, lâu ko đi học nhớ lớp quá!- Trúc cười
– Ko có bồ sao vui đc,mọi người hỏi thăm bồ quá trời lun, mấy con nhỏ mê anh Hoàng thì lại có vẻkhoái trí thật là tức, mà 2 bác cháu có chuyện gì vui thế, kể cháu nghevới
– Dung à, Trúc là congái của chú Hoàng Khánh kiến trúc sư thiết kế ngôi nhà mình đó
– Thật sao? Mình chỉbiết bố của bồ là kiến trúc sư ko ngờ lại là chú Khánh à? Dung ngạc nhiên thốtlên
– Ừ, mình cũng ko ngờđó
– Đúng là trái đất trònmà, ah, bồ lên phòng mình đi, mình có cái này cho bồ đó! Dung hồ hởi
Lúc này Trúc mới để ýDung cầm 1 đống túi lỉnh kỉnh
– Quà cho mình hả? Okliền- Trúc hớn hở
– Chúng cháu đi nhabác
…………………………………………��
Trên phòng Dung, Dunglôi ra nào là ví, nào là váy, nào là nơ, bờm, mĩ phẩm…. Trúc nhìn Dung ngạcnhiên
– Bồ tính bắt mình mặcmấy thứ này hả – Trúc giãy nảy
– ừ, mai bồ đi học rồi,mình phải cho mấy con bé kênh kiệu xấu xí ở trường biết mặt, hôm nay chúng nódám nói xấu bồ, bực lắm. Mà bồ giấu mình nhé, hồi ở trường cũ bồ đi thi họcsinh thanh lịch sao giấu mình – Dung tỏ vẻ giận dỗi
– Ko phải là mình giấubồ, cái đó là bất đắc dĩ thôi mà – Trúc lúng túng
– Bất đắc dĩ làsao?
– Hồi học trường cũ,mình học chuyên toán, cả lớp có mỗi 2 mống con gái, tụi nó bắt mình đi đó chứcó muốn đi đâu
– Nhưng bồ đạt giải nhấtmà
– May mắn thôi, chắc tạido các thầy cô quí với cả tụi con gái trường mình thích lũ con trai lớp mìnhnên mỉnh có thêm phiếu bầu từ phía khán giả he he he
– Bồ xinh thật đó chứ,lại học giỏi nữa giải nhất là đúng rồi, may mắn gì – Dung lè lưỡi trêuTrúc
– Làm sao bằng bồ, mìnhđể ý rồi nhá, suốt ngày thấy thư làm quen, với mấy anh toàn nhìn bồ đắm đuối,mà bồ chẳng ưng ai sao
– Ôi dào, toàn mấy têncà chớn, mình ko thích.
– Thật tội nghiệp chomấy cây si – Trúc giả vờ thở dài
– Trêu mình hả, tộinghiệp thì yêu đi
– Trúc ai thèm để ý hehe he
– Nghe mình nói nè, maibồ đi học rùi, bồ phải thay đổi, mai mặc váy đi học, ko mặc quần nữa, mình sẽcho bọn con gái đáng ghét kia phải lác mắt
– Thôi mình xin bồ, mìnhko quen đâu
– Ko đc, coi như là vìmình đi, đi mà pờ liiiiiiiiiiiiiiiiiiiiiii – Dung chớp chớp mắt kéo dàigiọng
Trúc nhìn Dung đắn đo 1hồi rùi gật
– Chỉ 1 lần thôiđó
– Hoan hô bồ – Dung ômchầm lấy Trúc
– Sáng hôm sau đi học, ôtô chở cả Trúc và Dung đến trường
– Ôi kì quá, bồ cho mìnhthay đồ đc ko – Trúc nài nỉ
– Kì gì, rất xinh đó,bây giờ có đồ đâu mà thay, nhanh ra khỏi xe còn lên lớp
Dung giục Trúc và kéoTrúc ra khỏi xe, vào đến lớp, cả lớp ngạc nhiên khi nhìn thấy Trúc, lũ con traicòn ko nhận ra
– Tụi mày nhìn kìa,trông con bé kia dễ thương quá
– Đâu, uh, xinh quá màyơi, sao tao trông quen thế
Trúc hôm nay mặc đồngphục váy, áo sơ mi thắt nơ, mái tóc xõa dài óng ả, tóc mái cũng ko cặp lên nữa,thêm cái bờm trắng chầm bí nhìn, khuôn mặt bầu bĩnh thanh tú, đánh thêm chútson bóng trông Trúc càng trở nên đáng yêu
– Ôi giời ơi, Trúc hả,giống Chae Gyeong thế – Lũ con trai hét tướng
– Ôi Trúc xinh quá, Trúccủa lòng tôi ơi- 1 tên con trai ôm ngực
Dung lúc này đáng vôcùng đắc ý về thành quả của mình, còn Trúc thì ngượng đỏ mặt, mặc dù trông côlúc này xinh đẹp vô cùng
– Tóc bồ đẹp quá, từ xưađến nay chưa thấy ai

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,37 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT