watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9292 Lượt

sáng, trước khi ra khỏi nhà, những động tác chuẩn bị của cô không mấy là nhẹ nhàng, vậy mà cũng chẳng thể làm anh tỉnh giấc, anh ta cuộn người trên giường có vẻ như ngủ rất say, chiếc chăn mỏng quấn ngang hông, tấm lưng trần lộ ra ngoài, trên lưng còn có những vết cào màu đỏ nổi lên rõ rệt, nhìn mà rùng mình.

Cô chỉ nhớ lúc đó anh bất giác rên lên một tiếng, sau đó phì cười nói: “Sao em lại giống Mai Chiêu Phong vậy hả” rồi lại tiếp tục hôn cô, chưa được một lát anh lật người qua, nhẹ nhàng ôm lấy cô vào lòng rồi thiếp đi một cách nhanh chóng, còn cô thì mở to đôi mắt trong bóng tối, cứ nghĩ mãi, vừa rồi anh ta đã nói gì nhỉ? Lúc anh ta úp mặt lên cổ mình rốt cuộc anh ta đã nói câu gì chứ?

Lúc lấy máu, bỗng nhiên chuông điện thoại vang lên, Tiểu Dĩnh quay đầu lại, vừa khéo nhìn thấy nửa xilanh máu đỏ tươi, thông qua tĩnh mạch tay trái của cô bị người ta từ từ rút ra khỏi cơ thể. Tim cô khẽ run lên, vội vàng ngoảnh mặt đi, đến cả tay cô cũng như mềm nhũn ra, mà điện thoại lại chẳng may để ở trong túi quần bên trái, túi lại chật, cô không dám cử động, thế là cô cứ để nó mặc nhiên reo lên.

Quả nhiên đối phương cũng chẳng nhẫn nại được lâu, sau mấy tiếng thì cũng cúp máy. Đến khi cô lấy máu xong lại phải dùng bông gòn áp vào mũi tiêm, rất lâu sau mới nhớ ra là phải gọi điện thoại lại. Trên màn hình điện thoại hiển thị tên của Diệp Hạo Ninh, cô ấn số gọi lại, độ rất lâu sau mới nghe tiếng anh ta bắt máy, giọng khàn đục ngái ngủ, trong điện thoại còn nghe như có tiếng nước chảy, nhưng không rõ lắm.

Anh hỏi: “…. Em có nhìn thấy con dao cạo râu của anh không?”

Cô nói: “Không phải ở trên bồn rửa tay sao?”

“Không có”

“Anh tìm kỹ lại xem”

“Anh tìm rất kỹ rồi, thật sự là không có”. Sao lại thế chứ? Phản ứng đầu tiên của Tiểu Dĩnh là Diệp Hạo Ninh thật nhàm chán, cố ý trêu ghẹo cô, phòng tắm nhỏ như thế, hơn nữa cô làm gì mà dùng dao cạo râu, con dao cạo râu đó sao có thể đương không biến mất được chứ?

Cô y tá đến hối thúc mọi người đi đến phòng kiểm tra, cô đang cảm thấy mất kiên nhẫn, muốn cúp máy cho xong, nhưng trong đầu đột nhiên lóe lên một tia sáng. Cuối cùng cô cũng lờ mờ nhớ ra, hình như là nó bị cô gom lại. Buổi sáng, sau khi rửa mặt xong cô thường có thói quen dọn dẹp mặt bồn rửa tay, luôn tiện đem những thứ linh tinh bỏ vào trong sọt rác, e rằng trong đó có cả con dao cạo râu của Diệp Hạo Ninh.

Thế là, cô nghĩ một lúc rồi nói: “Trên cái giá thủy tinh bên trái bồn tắm có một cái hộp màu trắng, anh xem bên trong đó có không?”

Đầu dây bên kia nhất thời không có lời đáp lại, có lẽ đang tìm kiếm. Quả nhiên một lúc sau tiếng của Diệp Hạo Ninh vang lên: “Nhìn thấy rồi”!

“Vậy em cúp máy đây”. Nhưng anh ta lại hỏi: “Em đang làm việc à?”

“Khám sức khỏe”.

Anh ngẩn người một lúc, cô vội nói tiếp: “Là công ty tổ chức”.

Lúc này đã đi đến trước cửa phòng khám khoa nội, một dãy người đang ngồi trên chiếc ghế dài đợi gọi đến số của mình, tuy rằng còn phải đợi rất lâu nữa mới đến lượt mình, nhưng Tiểu Dĩnh vẫn nói: “Không còn việc gì nữa chứ?”.

Diệp Hạo Ninh ngừng một lát, giọng nói vẫn rất từ tốn: “Phải kiểm tra những gì?”

“… Nhiều lắm”. Cô rũ đầu xuống nhìn tờ giấy trên tay, mười mấy mục được liệt kê ra trong đó, nhìn hoa cả mắt, bụng càng lúc càng đói, cô rên rỉ: “Một đống hỗn độn”

Đầu dây bên kia vang lên tiếng cười khúc khích, hỏi tiếp: “Đã lấy máu chưa?”,

“Rồi” Cô bất giác tự hỏi, hình như hôm nay tên này tâm trạng rất tốt thì phải? Vì trước đây, mỗi buổi sáng thức dậy, tính khí của anh ta lúc nào cũng rất tệ, cô luôn cho rằng đó gọi là “sự nổi giận khi thức dậy” mà người ta thường nói. Nhưng hôm nay thì khác hoàn toàn, lại còn quan tâm đến những việc lặt vặt này nữa chứ.

Nhưng thật là không đúng lúc, tâm trạng của cô bây giờ tệ hại đến cực điểm, vừa đói lại còn phải lấy máu, triệu chứng lượng đường trong máu thấp bắt đầu hiện ra. Do định là cố làm xong những hạng mục xét nghiệm này mới đi ăn sáng ở nhà ăn, vì vậy mà cái thời khắc này thật là khó khăn để vượt qua.

Ngay cả việc nhẫn nại thêm một chút hay nói thêm một câu dường như cũng là chuyện tiêu hao sức lực, thế nhưng Diệp Hạo Ninh có lẽ như không muốn dễ dàng buông tha cho cô.

Giọng nói mang sức hút của nam châm lại một lần nữa vang lên: “Áo sơ mi màu xám thì phải mang cavat màu gì mới đẹp?”

Khóe miệng cô khẽ nhếch lên, nói một cách cứng ngắc: “Tùy anh” sau đó liền cúp máy.

Cái tên này nhất định là cảm thấy quá nhàm chán thì phải, vì trong chuyện phối hợp trang phục cô mãi mãi không thuộc đẳng cấp của anh. Trước giờ cô chưa từng thấy ai có con mắt chọn quần áo tuyệt vời hơn anh, bất kể là nam hay nữ. Trước đây không có, bây giờ cũng vậy. Vì vậy, khi tin nhắn của diệp hạo ninh gửi đến, cô càng khẳng định suy đoán của mình.

Anh nói: “Em dám cúp ngang điện thoại hả”

Điện thoại cúp thì cũng đã cúp rồi, còn có thể làm gì được chứ?, Có thể thấy anh ta đang rất rãnh, lại còn có tâm trạng nhắn tin từng chữ một để trách móc cô nữa chứ. Cô đói bụng đến phát điên lên được, xem xong tin nhắn cũng chẳng buồn trả lời lại. Ai ngờ chẳng lâu sau chuông điện thoại lại vang lên.

Tiếu Dĩnh cài nhạc chuông rất trẻ con, đó là giọng của một đứa trẻ hát bài “Hai con hổ” lại còn bị lạc điệu nữa, thật ra, đó là giọng hát của cháu gái cô thu âm hồi Tết, cô nhất thời hứng lên cài làm nhạc chuông điện thoại.

Đột nhiên cùng một lúc những người bạn đồng nghiệp của cô quay đầu sang nhìn cô, trong đó còn có một vài người lạ một mình đến khám sức khỏe, ánh mắt họ nhìn cô giống như đèn tụ quang vậy. Cô hơi lúng túng, vội vàng nhấn nút nhận cuộc gọi, cúi đầu nói: “anh làm cái gì vậy?”

Diệp Hạo Ninh cười nhẹ: “À, anh tưởng là em ngất đi rồi chứ!”

“Vô duyên”. Cô như sắp khùng lên, vừa nghe thấy tiếng cô y tá gọi ở ngay cửa: “số 11” cô vội vàng giơ tay lên “Có ạ” rồi đứng dậy bước vào trong.

Diệp Hạo Ninh hiển nhiên cũng nghe thấy, trước khi cô một lần nữa vội cúp máy anh mới nói: “Trưa nay cùng ăn cơm nhé” Gần Như Vậy, Xa Đến Thế – Chương 19
Gửi lúc 18:31 ngày 17/01/2014
Kết quả là đợi đến sau khi hoàn tất các xét nghiệm, Tiếu Dĩnh đi ra ngoài, liền trông thấy một dáng hình mảnh khảnh đứng trước cửa bệnh viện. Cũng không rõ sự thần thông quảng đại của Diệp Hạo Ninh Bởi vì cô không hề nói cho anh biết cô đang ở bệnh viện nào.

Vài người đồng nghiệp đang đứng phía sau, dường như ý thức được điều đó cô bước chậm lại, có người gọi rủ cô cùng đi ăn cơm, cô cười cười và nói:” Đợi người rồi”

Đối phương cười hì hì, nói:”Bạn trai àh?”

Cô không khẳng định cũng chẳng phủ nhận, chỉ nói:” Sao cô biết?”

“ Thôi đi” Nữ đồng nghiệp làm ra vẻ khoa trương, như thể vừa nhìn đã biết ngay .

“ Vừa rồi chẳng phải đang gọi điện thoại đó sao?” Nói trước nhá, mình không nghe trộm đâu nhá, chỉ là vừa đúng lúc thôi”

Cô cũng cười:” Không phải bạn trai, mà là chồng mình”

Trông thấy đối phương lập tức ngây người ra, Tiếu Dĩnh quả thật thấy buồn cười, dường như ở đây mọi người ai cũng đều nghĩ cô là người chưa có chồng.

Dưới ánh nắng mặt trời chói chang, Diệp Hạo Ninh đang đứng cạnh bồn hoa nói chuyện điện thoại, hai tay cô che trước trán bước đến, kỳ thực không để tâm mấy đến việc nhẹ nhàng, ấy vậy mà anh cũng không nhân ra.

Đi đến đằng sau lưng mới nghe anh nói:”………….Không sao, đợi tôi trở về sẽ sang chỗ cô lấy”. Vẫn là giọng nói tẻ nhạt ấy, nhưng không hiểu vì sao Tiếu Dĩnh lại cảm thấy ngữ điệu lúc này của anh trở nên ấm áp vô cùng.

Cô nhìn đồng hồ đeo tay, vừa qua 11g30, vừa nãy trong nhà ăn của bệnh viện có ăn tạm bợ rồi bây giờ không cảm thấy đói nữa. Anh đang chăm chú nói chuyện điện thoại với người ta như thế, thì cô lại quay trở lại tòa nhà mát mẻ kia, đột nhiên đưa mắt ngó ra ngoài, nghĩ bụng, thật sư không sợ nóng hay là vì quá chuyên tâm nên không cảm nhận được cảm giác nóng?

Chỉ là đầu óc chưa ngơi nghỉ, Diệp Hạo Ninh đã bỏ điện thoại xuống rồi quay người sang, bất ngờ nhìn thấy cô đằng sau cánh cửa kính, ánh mắt hai người đã gặp nhau. Anh hơi nhướng mày, dường như có chút ngạc nhiên, nhưng đến khi cô đi lại gần thì anh chỉ hỏi:” Đi đâu ăn cơm?”

“ Không đói”. Cô nhìn quanh, phát hiện ra anh không lái xe đến, đầu óc có chút mơ hồ, cứ như bị ánh mặt trời phơi khô vậy, một lúc sau mới nhớ ra đây là thành phố B, liền đột ngột hỏi:” Sao anh vẫn chưa về?”

Anh lại trả lời thẳng thắn:” Tối về”. Dường như trước sự đuổi khách của cô, anh bỏ ngoài tai hết.

Cuối cùng, hai người đi lên lầu trên của siêu thị trung tâm thành phố ăn cơm, mỳ kéo sợi ở cửa hàng đó làm rất bài bản, lượng gia vị ướp đầy đủ thơm ngon. Dù Tiếu Dĩnh không đói mấy cũng đã ăn hết một bát to.

Ăn xong, cô tự đi về công ty, lai hỏi Diệp Hạo Ninh:” Thế còn anh thì sao?”

Anh giơ tay:” Chìa khóa”

Dừng một lúc, cô mới rút trong túi ra một xâu chìa khóa, tháo chùm chìa khóa nhà ra, nặng nề đặt chùm chìa khóa cùng sự tức giận vào lòng bàn tay anh, quay đầu rồi lại bỏ đi, Diệp Hạo Ninh dường như cảm thấy hành động của cô như

Trang: [<] 1, 14, 15, [16] ,17,18 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT