watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 9266 Lượt

nữa?”

“Đợi em đấy” con người bất lương ấy đang xem thời sự, lại trả lời một cách thản nhiên đến vậy.

Mãi đến khi hai người cùng nhau tiến vào cửa hàng hiệu, Tiểu Dĩnh vẫn không khỏi nghi hoặc, cũng không hiểu vì sao Diệp Hạo Ninh hôm nay sao mà vô vị đến thế, cho nên mới “nổi hứng” cùng cô đi mua giày.

Thế nhưng anh rõ ràng có việc khác để làm. Vì lúc trên đường đi, cô nghe thấy anh nói chuyện điện thoại, có lẽ là người bạn ở Hồng Kông mời anh dùng cơm, anh lại nói :”Thôi đi, hôm nay bận rộn cả ngày, lần sau vậy!”

Thế nên ngắt điện thoại xong cô liền hỏi :”Hôm nay anh còn bận việc gì nữa ư?” trong lòng nghĩ, bận rộn trăm công nghìn việc mà còn đưa đón cô đi, thật không dễ dàng gì.

Kết quả Diệp Hạo Ninh trầm mặc không nói gì, chỉ quay đầu nhìn cô, khóe mắt khẽ hấp háy.

Tiểu Dĩnh rùng mình

Cũng chẳng hiểu thế nào mà liền nhớ đên một bộ phim hoạt hình SLAM DUNK, anh chàng với mái tóc đen đẹp trai Rukawa Kaede trong sân liếc qua liếc lại anh chàng biệt danh con khỉ lông đỏ, rồi lạnh nhạt nói :Đồ ngốc nghếch.

Tuy là hai chữ này Diệp Hạo Ninh nể mặt không nói ra, nhưng cô vẫn cảm thấy ánh mắt của anh lúc nãy giống với ánh mắt liếc nhìn của Kaede Rukawa, mà chính cô lại lẽ đương nhiên chính là anh chàng Hanamichi Sakuragi biệt danh khỉ lông đỏ đang chịu sự coi thường khinh miệt tột cùng đó.

Vì thế mà cô có chút ủy khuất, cúi xuống mân mê chiếc điện thoại di động, một lúc sau mới đột ngột mím môi khẽ mỉm cười.

Diệp Hạo Ninh khẽ ngẩn người :”Sao thế?”

Cô ngẩng đầu, trên mặt có chút đắc ý, chỉ hỏi :”Có phải anh muốn dẫn em đi mua sắm không ?”

Diệp Hạo Ninh liền nheo mắt lại, ánh mắt hoài nghi hỏi :”Thế nên?”

“Không có gì” cô rên hư hử trọng bụng, rất hăm hở, ngoài mặt thì khẽ mỉm cười ngây thơ, giọng điệu lại cực kỳ dịu dàng :”Chút nữa anh không hối hận là được”

Kỳ thực cô mua sắm vỗn dĩ xem xét lực chọn rất lợi hạu, lại bởi vì hiểu rõ thói quen mua sắm của anh, thế nên sau khi bước vào cửa tiệm, cố ý lê bước chầm chậm lướt qua.

Mãi đến khi thử đến đôi giày thứ 6 vẫn không hài lòng vừa ý, cô mời thờ ơ xoay đầu, quả nhiên trông thấy người bên cạnh đang chau mày.

Cô hỏi :”Thấy phiền phức quá hả?” trong lòng nghĩ, đây có được gọi là tự vác khổ vào thân không nhỉ? Hớ hớ, ai bảo anh cứ coi thường cô, còn dùng ánh mắt mắng cô là khờ khạo ngốc nghếch. Lần nay coi như cơ hội để tra tấn anh!

Nào ngờ Diệp Hạo Ninh liếc nhìn cô, dường như đã sớm đoán được suy nghĩ của cô, thế nên nói qua loa :”Có đâu!”

“….Ồ, vậy thì tốt” có chút thất vọng, nhưng nghĩ lại, hỉ nộ ái ố buồn vui đau khổ trước nay không bao giờ biểu hiện trên khuôn mặt chẳng phải là sở trường của con người này sao? Nói không chừng lúc này đây đã không chịu ngồi thêm được nữa, nhưng ngoài mặt thì giả vờ như không để ý đến.

Lúc này cô nhân viên phục vụ ngồi xổm bên cạnh nói :”Chị ơi, chị mang đôi này nhìn đẹp lắm!”

“Thế à” Tiểu Dĩnh cúi đầu nói

Là kiểu dáng mới xuân hạ năm nay, đôi da cừu trắng nhạt mịn màng, phía trên đính hoa văn lờ mờ, kiểu dáng đơn giản tinh tế, mắt cá chân cũng bàn chân nhỏ nhắn nõn nà.

Cô quay đầu lại trưng cầu ý kiến

Diệp Hạo Ninh cũng nói :”Đẹp mà!”

“Ồ….” Kỳ thực cô vẫn còn chút do dự, kết quả anh vừa rút thẻ đưa cho nhân viên phục vụ vừa nói :”Em không phải cố tình tra tấn anh đó chứ?” đầu ngón tay chỉ chỉ vào đồng hồ nhắc nhở cô :”Đã đến giờ cơm trưa rồi, em còn chưa ăn sáng, chả lẽ không thấy đói sao?”

Bị vạch trần, cô thẹn quá hóa giận, xoay người xỏ chân vào đôi giày của mình, không phục nói :”Ai bảo em cố ý tra tần anh chứ? Phụ nữ nào mà không mua sắm như thế chứ?”

“Em cứ vơ đũa cứ nắm, chí ít người bạn gái anh quen không phải như vậy!”

“Ồ? Vậy cô ta như thế nào nào?”

Thật hiếm thấy đây mà, cô lại thấy Diệp Hạo Ninh khẽ cuối mắt, dường như đang suy tư, lại dường như hối hận không nên nhắc đến vấn đề này, mãi một hồi sau anh mới nói :”Tóm lại là người đó không thích thử giày, nói số giày rồi trực tiếp thấy đôi nào hợp măt ưng ý thì cả thẻ tính tiền, nào phiền hà như em” nói xong nhạn lấy túi giấy đã gói rồi nắm lấy tay cô sải bước đi ra khỏi tiệm.

Tiểu Dĩnh còn nhớ lúc đó cô còn chòng ghẹo anh :”Xem ra sống theo bầy đàn nhỉ, người bạn đó của anh thật giống anh” là vì cô nhớ đến chuyện anh mua sắm ở châu Âu nên mới nói thế.

Diệp Hạo Ninh không màng đến cô.

Cô lại nói :”Người bạn đó của anh có phải nhà có rất nhiều tiền không? Nếu không thì là minh tinh? Theo như anh mô tả, động tác thật là oách! Đi vào cửa hàng hiệu, tùy tiện giơ tay ra chỉ trỏ, nhân viên phục vụ gói giấy lại, quả thật là khí chất của nữ hoàng mà!” cô thành thật :”Khi nào có cơ hội thì giới thiệu cho em quen với, em thích nhất là gặp những mỹ nữ có khí chất đó!”

“Thứ em thích thì nhiều lăm!” Diệp Hạo Ninh bình thản nhìn cô, đẩy đĩa thịt ba chỉ nướng kiểu Hàn Quốc sang :”Đây cũng là món em thích này”

“Đương nhiên”

Bị gián đoạn như thế, họ tự dưng chuyển đề tài. Nào ngờ một năm sau, cuối cùng cô cũng cầu được ước thấy.

Cùng Hứa Nhất Tâm gặp mặt người phụ nữ đó trong tiệm giầy, trong lòng Tiểu Dĩnh xao dộng mãnh liệt, trông thấy tư thế đối phương chọn lựa giày, chỉ cảm thấy quen thuộc là thường, ký ức mơ hồ ấy liền thản nhiên được khơi dậy lại thêm lần nữa. Trước Quốc Khánh 1 ngày vừa đúng thứ 7, Tiểu Dĩnh đi máy bay về thành phố C buổi trưa, trực tiếp đến nhà bố mẹ chồng.

Nhấn chuông cửa, ván cửa rất nhanh mở ra, cô liếc mắt nhìn người mở cửa phái trước mặt, sau đó đặt đồ xuống, nói “Mẹ, con về rồi”

Diệp mẫu trước đó cũng không rõ đang nói chuyện điện thoại với ai, vừa đặt ống nghe xuống, quay người lại trông thấy cô bất giác có chút kinh ngạc :”Không phải nói là ngày mai con mới về sao?”

“Ồ, dù sao cũng không có việc gì, nên con đến sớm một ngày”

“Thế sao không bảo Hạo Ninh ra sân bay ?”

Tiểu Dĩnh cúi đầu thấp lục tìm trong túi da, lấy chiếc khăn choàng cho mẹ chồng “Mẹ, đây là quà mừng Quốc Khánh của mẹ”

Diệp mẫu vui mừng đón nhận, thuận tiện nắm chặt tay cô, liếc nhìn Diệp Hạo Ninh giọng oan trách :”Chỉ có con dâu là tốt, thương mẹ hơn con trai” lại nói với Tiểu Dĩnh :”Nó ấy à, lần nào cũng về tay không, làm như cố ý về nhà ăn chầu ăn chực”

Tiểu Dĩnh cúi mắt xuống cười cười, trong lòng nghĩ, có ăn chầu chực thì mẹ cũng tình nguyện mà.

Diệp Hạo Ninh ngồi một góc, trông thấy tình cảnh so sánh tình mẫu tử với nàng dâu, cũng cười nói :”Trước đây con không phải không mua đồ về sao, nhưng có bao giờ mẹ vừa ý đâu? Vả lại mẹ thấy Tiểu Dĩnh tốt, không chừng có phần nửa là công lao động của con đấy!”

Kết quả Diệp mẫu còn chưa kịp nói, Tiểu Dĩnh đã cười nhạt tiếp lời :”Nói thế thì em cũng phải cảm ơn anh sao?”

Không đúng! Lời nói ra của côn có hơi hối hận. Không nên nói giọng điệu thế này, cũng không nên phối hợp với biểu cảm lúc nãy. Kỳ thực nên nhẹ nhàng dịu dàng hơn chút mới đúng, tốt nhất mang theo nụ cười duyên, bởi vì như vậy mới giống cặp vợ chồng son liếc mắt đưa tình chứ. Còn điệu bộ của cô lúc này, lại càng giống như góa phụ đang oán giận. Thế nhưng, rõ ràng cuộc sống an lành bình ổn là thế, lại vì hà cớ gì mà nổi giận chứ?

Mau mắn thay mẹ chống đang bận tháo chiếc khăn choàng tơ lụa ra, nhìn chăm chú dưới ánh đèn, cơ hồ không nhận ra sự bất an của cô.

Cô đứng dậy, chỉ trông thấy Diệp Hạo Ninh một tay chống cằm, ánh mắt thâm sâu đang di chuyển theo những động tác cử động của cô, khiến cô cảm thấy mất tự nhiên

Lúc này dì đi từ bếp bưng lên vài chén con, đon đả nói :”Đến uống canh trước đi cháu, bữa cơm trưa sắp có rồi!” lại quay đầu cười với Tiểu Dĩnh :”Vừa đúng có canh măng hầm gà,

mau đến đây đi cháu!”

Thật hiếm thấy, bố chồng Diệp Hướng Quốc hôm nay cũng ở nhà, đến giờ cơm ông cầm tờ báo di từ trên lầu xuống, gật đầu với Tiểu Dĩnh, lại hỏi :”Dạo này công việc tốt không con?”

Cô mỉm cười :”Vẫn tốt ạ”

“Vậy thì được rồi, cho dù có bận thế nào thì cũng phải giữ gìn sức khỏe!”

Cô vội vàng đáp trả :”Vâng, con biết rồi”

Tuy là thường ngày tiếp xúc rất ít, nhưng Tiểu Dĩnh và bố của Diệp Hạo Ninh vẫn quan hệ rất tốt, chỉ cảm thấy người già nhà này vốn dĩ tính cách và thái độ cực kỳ hòa nha, hoàn toàn không có chút gì kiểu cách và kiểu cọ, thật sự lại rất dễ gần.

Cô từng nghĩ rằng, cuộc hôn nhân của cô dẫu có những sai phạm và thất bại thế này thế nọ, nhưng chí ít thì mỗi quan hệ giữa cô và gia đình nhà Diệp Hạo Ninh hoàn toàn rất xứng đáng và đáng giá.

Bốn người họ cùng ngồi vào bàn ăn cơm, sau đó Tiểu Dĩnh bị Diệp mẫu kéo lên phòng ngủ trên lầu nói chuyện phiếm.

Kỳ thực trong lòng cô cũng có chút lo sợ, lên lầu nhất định người phụ nữa đứng tuổi rồi sẽ lại chắp nhặt chuyện bế cháu nội đây, dù

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,45 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT