|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
thất có một chút mát mẻ là vội vàng nhắm mắt lại cố gẳng ngủ lại càng nhanh càng tốt.
Là thực tập tại xưởng chăn nuôi và chế biến gia súc, cùng với các kế toàn lâu năm chỉnh lý những chứng từ phức tạp nhất, trình tự công việc đơn điệu và khô khan.
Mỗi khi rỗi, cô không nhịn được phải nhắn tin cho Trần Diệu, kêu ca bị đối xử bất công, than thở sao thời gian trôi chậm quá, một tháng thực tập mà cứ như một năm
Cuối cùng thì cũng chỉ còn ba ngày nữa là kết thúc đợt thực tập, tất cả mọi người đều không thể chờ đợi được đã bắt đầu thu dọn hành lý, cảm nhận trước niềm sung sướng được trở về nhà.
Buổi chiều tối ngày hôm đó, Tiếu Dĩnh cùng với nhóm bạn học đang hóng gió dưới gốc cây to, đột nhiên nghe thấy có tiếng người gọi tên mình phía sau. Cô quay đầu lại nhìn theo hướng tay bạn chỉ. Trên con đuờng nhỏ mấp mô có một dáng người cao gầy đứng yên, áo phông trắng quần bò mài màu xanh, ăn mặc rất bình thường, nhưng trên con đường quê đầy bụi này lại trông giống như một thiên thần giáng thế, mặt trời ở phía sau lưng anh, cả người như chìm trong ánh hoàng hôn.
Giây phút ấy, Tiếu Dĩnh quên mất đã có cảm giác như thế nào, sau này dù có cố gắng nhớ lại thế nào chăng nữa cũng chỉ có thể dùng một câu nói vô cùng tầm thường để diễn tả, đó là, trong lòng đang nở rộ những bông hoa.
Hơn nữa là hàng nghìn hàng vạn bông, phút chốc khiến cả con tim đầy ắp, rực rỡ sắc màu, dường như sắp reo lên sung sướng.
Sau đó cô ngạc nhên vui sướng chạy đến, ngẩng đầu lên hỏi: ” Sao anh lại đến đây?”
Trần Diệu nói: ” Đến đón em về nhà.”
” Nói dối! Rõ ràng là vẫn còn sớm mà.”
“Thế không phải là em đã thu dọn xong hành lý rồi sao?”
Buổi sáng cô còn hào hứng nhắn tin cho anh nói rằng mọi người đã sớm thu dọn xong hành lý, tâm trạng rất hứng khởi.
Cô kéo tay anh, cứ cười mãi: ” Sao bỗng nhiên anh lại đến đây? Sao chẳng nói trước gì cả?”
” Nói trước rồi thì còn gì là ngạc nhiên? Cần là cần cái hiệu quả này đấy.”
Cô cười tít cả mắt, rồi giơ cánh tay ra cho anh xem: ” Chỗ này, chỗ này, chỗ này nữa, đều là nốt muỗi đốt đấy, em sắp chịu không nổi rồi.”
Nhìn anh cười mà không nói gì, cô tò mò hỏi: ” Nói thật xem, một tháng trời, anh có nhớ em chút nào không đấy?”
” Có” anh giang tay nhẹ nhàng ôm lấy cô, trên người vẫn còn mùi bạc hà thơm mát của sữa tắm, anh tì cằm lên đỉnh đầu cô, giọng ấm áp: ” Tiểu Dĩnh, anh nhớ em.”
Còn cô đứng trong vòng tay anh nhắm mắt lại mãn nguyện, không khí xung quanh thật nóng, dường như bản thân có thể tan chảy ra bất cứ lúc nào.
Đã xa lắm rồi, bây giờ nghĩ lại chẳng khó khăn để nhận ra rằng đó là nhừng năm tháng thật đẹp, đẹp đến mức khắc ghi trong ký ức, không dễ gì xoá nhoà. Gần Như Vậy, Xa Đến Thế – Chương 13
Gửi lúc 18:28 ngày 17/01/2014
Tiếu Dĩnh nằm trên chiếc ghế rộng và mềm mại, không khỏi có chút hốt hoảng, thổn thức, đột nhiên cảm nhận bên cổ đau nhoi nhói, lúc này đây cô mới bắt đầu định thần lại, mở to mắt ra liền bắt gặp ánh mắt đối diện của Diệp Hạo Ninh.
Diệp Hạo Ninh nhìn cô, ánh mắt u tối, như đang suy nghĩ điều gì, hình như có một cái gì đó ở tận sâu thẳm đột nhiên lướt qua rồi vụt tắt. Anh lại cúi người xuống, nên cô không thể nhìn thấy những cảm xúc trong mắt anh, chỉ nghe thấy anh nói lạnh lùng và bình thản từng từ từng từ một: ” Tiếu Dĩnh, nếu nói về khả năng suy nghĩ nhiều việc một lúc, em luôn luôn giỏi hơn anh nhiều đấy.”
Cô nghe mà giật mình, anh đã đứng lên và bỏ đi không một chút lưu luyến, một góc của chiếc váy ngủ gạt nhẹ lên mặt cô. Phòng khách rộng và trống trải , điều hoà hình như mở hơi quá lạnh, cô ngồi nguyên một chỗ, đột nhiên cảm thấy lạnh thấu xương.
Thực ra Diệp Hạo Ninh đã dùng chính lời nói đùa của cô trên xe để trả đũa lại cô.
Nhưng, hồi ấy sau khi chia tay Trần Diệu, cô đã từng nghĩ rằng, trái tim của mình không thể dùng cho một người đàn ông nào khác nữa.
Chỉ một lần yêu đã đau khổ như thế rồi, làm sao còn có sức lực để động lòng trước một người khác nữa?
Hơn nữa, cô một lòng một dạ với Trần Diệu, từ nhỏ đến lớn đã trở thành thói quen, cho dù cuối cùng chia tay, cái thói quen ấy vẫn không sửa được. Thế nên, từ cái lần xem mặt không chính thức ấy về sau, Tiếu Dĩnh từ chối tất cả những lời mai mối của những người hảo tâm.
Nhưng cô vẫn không nhìn anh, một lúc sau, chỉ khe khẽ nói lại: ” Cảm ơn”
” Chỉ là trẻ tuổi tài năng đầy hứa hẹn thôi.” Tiếu Dĩnh cười cười không phục: ” Có biết thế nào là cậy tài khinh người không?”
Cô chưa từng gặp ngưòi nào cao ngạo vô lễ như vậy, đến ngay cả nhìn người đối diện cũng cứ hơi hếch cằm lên, cơ hồ là khinh khỉnh.
Vì anh ta tốt nghiệp ở một trường danh tiếng nhất cả nước, thế nên rất tự hào về việc học hành của mình, khi nói chuyện dương như có vẻ vô tình chẳng coi những trường học danh tiếng khác ra gì, rồi còn hỏi Tiếu Dĩnh: ” Tiếu tiểu thư sau khi tốt nghiệp đại học, có phải cũng gặp khó khăn khi tìm việc đúng không? Bây gờ thị trường lao động là như vậy đấy, những cuộc tuyển dụng lao động đều đầy ắp người nếu muốn lương cao nhưng xuất phát điểm không cao thì thực sự là không ổn.”
Con người thì cũng nho nhã, mà sao thái độ và lời nói lại làm cho người ta không thoải mái chút nào. Tiếu Dĩnh nhấp một ngụm trà, liếc mắt nhìn anh ta, rồi đặt cốc trà xuống cười nói: ” Lý tiên sinh khi đi tìm việc chắc là cũng chẳng mất mấy công sức.”
Người kia chậm rãi gật đầu: ” Vâng. Thực ra công ty chúng tôi từ trước tới nay yêu cầu rất cao, tôi cũng có chút may mắn, trước khi tốt nghiệp đã được ký hợp đồng.”
May mắn cái con khỉ! Tiếu Dĩnh mặt thì cười cười, trong lòng thì lại chửi, vì trên mặt anh ta chẳng nhìn thấy vẻ gì là may mắn và khiêm tốn cả.
Một lúc sau thức ăn được đưa lên, lại nghe anh ta nói: ” Những đồ ăn nhiều dầu mỡ, nhiều protein thế này thì chỉ nên ăn ít thôi, sẽ rất dễ dẫn đến thừa Cholesterol.’
Món ăn là do Tiếu Dĩnh gọi, nhìn thấy anh ta không chịu động đũa, cô cũng không khách sáo, gắp một miếng cho vào miệng rồi mới quay sang cảm thán:” Lý tiên sinh hiểu biết nhiều về dưỡng sinh như vậy, học vấn thì uyên bác, điều kiện công việc lại tốt, thật là hiếm thấy.”
” Cô quá khen. Nhưng rau vẫn là tốt, chất xơ tốt cho tiêu hoá, giá cả cũng chấp nhận được.”
” Ôi dào, tiên sinh với tiểu thư gì.” bà chị đồng nghiệp kiêm người đi trung gian ngồi bên cạnh cười nói: ” Đều đã quen nhau rồi, nghe thế xa lạ quá. Sau này đều là bạn bè mà!”
Tiếu Dĩnh cắm cúi ăn, trong lòng nghĩ, làm gì có sau này? Chẳng có sau này đâu!
Sau này không muốn gặp loại người này nữa. Chả trách anh ta hơn 30 rồi mà vẫn chưa tìm được đối tượng.
Hứa Nhất Tâm nghe hết câu chuyện thì cười đến đau cả bụng, ” Tiếu Dĩnh ơi là Tiếu Dĩnh, thật là chúc mừng cậu đấy, lần đầu tiên lại gặp được loại người như vậy. Hơn nữa chắc chắn anh ta sẽ trường thọ, nếu không có tai hoạ gì, lại chú ý chăm chút như anh ta, chắc chắn sẽ sống đến 180 tuổi. Thật là sống lâu hiếm có, nếu cậu mà đi lại với anh ta thì làm sao mà chịu được cơ chứ………….”
” Đi!” Cô lấy chân đạp bạn, ” Những chuyện như thế này, lần sau chết cũng không đi.”
” Ừ. Thực ra tớ cũng đồng ý với cậu, nhưng hôm đấy không phải là không có chuyện hay?
Tiếu Dĩnh chống tay lên cằm nhớ lại. Thực ra cũng không thể nói là không có chuyện hay. Ít nhất ở giữa còn chem xen một sự nhầm lẫn, mặc dù hơi xấu hổ một chút, nhưng trái lại ấn tượng còn sâu sắc hơn việc gặp mặt gã kỹ sư Lý kia.
Nhưng nói tóm lại, Tiếu Dĩnh vẫn cho rằng ngày hôm đó thật đen đủi, gặp toàn những ngưòi không ra gì.
Nhưng không ngờ rằng, chỉ một tháng sau, cô gặp lại Diệp Hạo Ninh. Địa điểm có hơi đặc biệt, tại bệnh viện số 1 của thành phố.
Hôm đó vừa lúc cô đi công tác về liền bị mấy người bạn kéo ra ngoài ăn uống một trận, khi ngồi trong phòng KTV đã cảm thấy có gì đó không ổn, âm thanh quá ồn, làm cô hơi đau đầu. Khi đó chỉ nghĩ là do đi đường xa về mệt lại uống thêm một chút rượu nên cũng không chú ý lắm, chẳng ngờ khi về đến nhà cặp thử nhiệt độ mới phát hiện ra mình đang sốt.
38,4 độ, thảo nào mi mắt cứ nặng dần.
Lúc đó đã quá muộn, Tiếu Dĩnh chẳng nghĩ được ra có thể nhờ ai đi cùng đến bệnh viện, nên cố gắng ra ngoài gọi taxi đến bệnh viện khám.
Đèn của khu cấp cứu sáng choang, hành lang dài hun hút nồng nặc mùi thuốc khử trùng, thỉnh thoảng có vài y tá khẽ khàng qua lại, nhưng có rất nhiều người bệnh đang xếp hàng chờ khám và người nhà đi theo.
Hình như người nào cũng có người đi kèm, trừ cô.
Cô lấy được số khám rồi ngồi xuống, nắm chặt trong tay cuốn sổ khám bệnh mỏng dính, vừa đúng chọn được hai chiếc ghế liền nhau chưa có người ngồi, nên nhìn lại càng thấy lẻ loi.
Một lúc sau cảm thấy cơ thể khó chịu hơn, cô nghĩ không biết có phải là nhiệt độ tăng thêm không, sờ tay lên trán nhưng lòng bàn tay toàn mồ hôi nên chẳng phát hiện được gì. Cô thu tay về, đầu nặng trịch dựa vào chiếc ghế cứng đờ, chỉ cảm thấy lạ, làm sao nửa đêm rồi mà bệnh viện vẫn còn bận rộn như vậy?
Ngày xưa ở trường thật là sướng, bệnh xá trường ở gần
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




