|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
Dao, em chậm rãi nói, đã xảy ra chuyện gì?” – Hắn lập tức quan tâm hỏi.
“Cố thiếu!” Nói hai chữ, vẫn ẩn nhẫn tiếng khóc liền không thể tiếp tục, giống như nước lũ bất ngờ đột ngột tiến đến, càng không thể thu. Cô thê thê nghẹn ngào, “Mẹ em không qua được, đi rồi, bà bỏ lại em một người!”
Rõ ràng đây chính là nói dối, rõ ràng chỉ vì làm hắn đồng tình, mà khi cô nhớ đến mẹ rời đi, giờ khắc này Hứa Đồng đáy lòng đau thương tràn ngập đi lên. Bi thương kia đã sâu lại trầm trọng, ép cô cơ hồ không thể hô hấp. Cồn làm cho người ta trở nên thành thực cùng yếu ớt, cô vốn chính là diễn trò, kết quả không nghĩ lại thực đi vào vai diễn như thế.
Hắn lập tức nói: “Cho anh biết số phòng!”
Cô nói cho hắn nghe, hắn ghi nhớ xong vội vã cắt đứt điện thoại.
Cô tùy ý ném điện thoại một bên, nhắm mắt lại, nằm ngửa ở trên giường lớn. Nước mắt vẫn như cũ chảy xuôi, theo khóe mắt, ngã nhào đến mang tai, chảy xuống một đường , lại bị một giọt khác lăn qua, làm cho làn da không ngừng run rẩy.
Cô đem cánh tay đặt ở ngực, nơi đó rất đau.
Năm đó mẹ qua đời, cô cũng không thực sự khóc, bởi vì cô hiểu được, mẹ rời đi một khắc, cô đã trở thành cô nhi, nếu cô suy sụp, không một ai có thể dìu cô đứng lên. Cho nên cô vẫn nói với chính mình phải kiên cường, phải chống lại những bất công của cuộc sống, không nghĩ làm cho chú Đường cùng Đường Tráng phải bận tâm.
…
Cố Thần rất nhanh đến khách sạn. Mở cửa phòng ra, hắn nhìn thấy một bộ mặt ưu thương đau khổ cơ hồ không thể tự kìm chế.
Tim hắn không khỏi đau đớn
Cau mi tâm, hắn âm thầm tưởng: Một cô gái mảnh mai như vậy, khóc như vậy hoa lê đái vũ[4">, đáy mắt tản mạn đau thương, chỉ cần là một người đàn ông nhìn thấy, chỉ sợ đều phải nhịn không được mà ôm lấy.
Nghĩ như vậy, sau mi tâm dần dần giãn ra.
Hắn nhìn cô chăm chú. Cô nhất định đã uống không ít rượu, bởi vậy mà trên mặt đã có hai đóa hoa hồng vựng, lúc nức nở bay tới thản nhiên mùi rượu.
Cô không giống ngày xưa rụt rè ngượng ngùng, nhìn thấy hắn liền lao vào trong lòng, đem mặt chôn ở trong ngực hắn, rầu rĩ khóc. Mỗi một lần khóc thút thịt đều cực lực ẩn nhẫn, giống như sợ tiến khóc quá lớn sẽ phiền đến hắn.
Tiếng khóc
của cô liền như vậy chảy xuôi ở ngực hắn. Trái tim hắn một chút như tan ra.
Hắn đem cô ôm vào trong ngực, bàn tay nhẹ nhàng vuốt thẳng ở trên lưng cô, một mặt trấn an, một mặt dịu dàng nói: “Đừng khóc, có anh ở đây cùng em, đừng khóc, đừng khóc …”
…
Hứa Đồng ngẩng đầu, hai mắt đẫm lệ mê ly nhìn Cố Thần. Giờ khắc này, hắn giống như đối với cô có vô tận bao dung cùng trừu mến. Hắn cúi đầu gần gần hỏi cô: “Uống rượu?”
Cô nhăn nhăn mũi, nhẹ nhàng gật đầu một cái, hai luồng nước mắt lập tức theo trong mắt nhào đi ra.
Cô đặt tay lên ngực mình, nhẹ nhàng nói: “Nơi này đau, bọn họ nói uống rượu sẽ không đau nữa!”
Hắn nâng tay lau nước mắt trên gương mặt cô, “Đứa ngốc, một người uống rượu, chỉ biết càng uống càng đau!” Ngón tay hắn thương tiếc xẹt qua làn da cô, dịu dàng hỏi, “Còn rượu không? Đến đây, anh cùng em uống, hai người cùng nhau uống rượu sẽ không đau!”
Cô gật đầu, nắm tay hắn đi vào bên giường, tựa ở mép giường, cùng nhau ngồi trên thảm. Còn lại nửa bình hồng rượu ở bên cạnh cô, cô rót đầy hai ly, một ly đưa cho hắn, một ly giữ lại cho mình. Sau đó ngửa đầu uống một hơi cạn sạch.
Hắn nhìn cô, hơi hơi nhíu mi.
“Uống như vậy, cho dù tim của em không đau, thì dạ dày cũng sẽ đau!”
Cô mở to đôi mắt, mờ mịt nhìn hắn. Mùi rượu mới cũ cùng nhau xông lên đầu, trong ánh mắt cô dường như có một tầng sương mù dày.
Tay hắn hướng cằm cô, đối với cô thì thào nói nhỏ: “Rượu uống như thế này mới có thể quên đau lòng!” Hắn uống một ngụm rượu lớn, đem chén rượu đặt một bên, hai tay nâng mặt cô, cúi đầu, môi nhu nhu đặt trên môi cô.
(1) Bạch Cư Di dùng câu này để tả nước mắt của Dương Quý Phi, ý nói người phụ nữ đẹp khóc giống như hạt mữa xuân đọng trên cành hoa lê.
Chương 12: Tiến thoái
Cô nhắm mắt lại, khẽ mở đôi môi, rượu lành lạnh cùng lưỡi hắn tiến vào trong miệng cô. Đầu lưỡi của cô cùng hắn giao cuốn, liền gắn bó giao hồng rượu, dây dưa cùng một chỗ. Ai cũng không bỏ nhanh như vậy, rượu kia lại theo trong miệng cô đàm đạm lăn đến miệng hắn, lại từ miệng hắn trở lại cô, từ lạnh lạnh hàm cuộn nóng lên, theo vị rượu vị nồng để lại dư hương vị ngọt. Hắn đem cô ôm trước ngực, hai tay theo vạt áo đi vào, hơi hơi dùng sức qua lại nhu nhu tóc, một đường uốn lượn đi đến ngực cô, cách một tầng mỏng nội y, dồn dập vuốt ve ở bên trong nơi mềm mại nhất.
Cô bị hắn vỗ về chơi đùa ưm một tiếng rên rỉ đi ra. Rượu theo khóe môi cô chảy tràn. Hắn đem rượu trong miệng mình nuốt vào, môi truy đuổi một đường rượu kia đi xuống, qua chiếc cằm trắng noãn, qua chiếc cổ tinh tế mê người, qua xinh đẹp tuyệt trần xương quai xanh. Tay hắn sớm đem vạt áo cô cởi bỏ, nội y trắng noãn cũng bị hắn thoát ra một bên, ngực cô mềm mại như hai con thỏ nhỏ, kiều kiều khiếp khiếp run rẩy trong không khí, đợi hắn bao dung cùng âu yếm.
Bờ môi của hắn rốt cục tiến đến trước ngực. Trên người cô mang theo hương vị như trẻ sơ sinh, hắn có chút mê muội lưu luyến ở hai con thỏ nhỏ trắng noãn. Hàm trụ, đầu lưỡi nhẹ nhàng lướt qua, nghe được cô run lên khe khẽ.
Thanh âm của cô làm hắn trở nên khó kiềm chế. Hắn đem cô áp đảo ở trên thảm. Cô khẩn cầu khẽ gọi: “Không cần ở đây, xin anh.” Hắn như bất đắc dĩ thở dài, rời đi trên người cô, một tay kéo, đem thân thể cô mềm mại đặt trên giường lớn. Cô nằm xuống, thẹn thùng hướng nơi khác đi qua, như thể muốn cách xa hắn một chút. Khi cô dừng lại, hai má đã tiếng sát đến bên tường. Cô đưa tay gắt gao che trước ngực, hai con thỏ nhỏ nhân lúc cô thở dốc mà cùng nhau như ẩn như hiện. Hắn không dừng lại, đi
lên, bao trùm lấy cô.
Thở dốc càng phát ra dồn dập, rên rỉ càng phát ra giống như khóc. Quần áo hai người bị hắn tốc tốc thoát ra. Hắn tách hai chân cô ra cùng cô kết hợp một chỗ, nháy mắt, một tia đau nhói lên. Hắn yêu thương hôn cô, ẩn nhẫn cho cô thời gian thích ứng, đến khi không hề kháng cự mới cùng cô luật động. Nước mắt cô lại dũng mãnh tiến ra. Hắn giống như phát ra một tia thương tiếc, dịu dàng hôn cô, dịu dàng an ủi, dịu dàng va chạm. Cánh tay cô bò lên cổ hắn, nhắm mắt lại tìm kiếm môi hắn, chủ động quyến rũ hắn cùng chính mình triền miên hôn môi nồng nhiệt. Hắn cùng cô toàn thân kích cuồng cùng một chỗ, ở bên tai nhau thì thầm rên rỉ. Hắn động càng lúc càng nhanh làm cô muốn co rút. Mồ hôi đan vào nhau, trước mắt giống như tuôn ra một mảnh phiêu diêu…
….
Dương Dương hẹn Hứa Đồng đi bơi lội. Tuy rằng rất thích nhưng dường như thân thể lại phát ra tín hiệu phản kháng.
Đêm qua cùng Cố Thần yêu tinh đánh nhau một đêm quá mức nhập vai, buổi sáng đứng lên vừa động liền cảm thấy cả người đau như cơ thể bị thương. Hơn nữa hai chân càng thêm đau đớn. Đừng nói đi bơi, ngay cả đi bình thường đều thực không thoải mái.
Cô từ chối Dương Dương. “Chị hôm nay thân mình khó chịu, không đi, chúc ngươi đi ăn uống thoải mái, vui chơi sung sướng.”
…
Trời vừa sáng, Hứa Đồng liền tỉnh lại, Cố Thần vẫn như cũ ngủ say. Loại sự tình này chính là như vậy, đàn ông luôn hồi phục chậm hơn bình thường, đó là bởi vì bọn họ phải bỏ thể lực nhiều. Phụ nữ cho dù trên giường kêu đau đến cỡ nào về sau thể lực tinh thần cũng rất mau hồi phục. Vì vậy đàn ông cần nhiều thời gian ngủ say dưỡng thần. Giống như Cố Thần, cô đã tỉnh rồi, trong khi hắn vẫn trong mộng
Hứa Đồng lặng lẽ đứng dậy, mặc quần áo, cúi đầu nhìn xem Cố Thần, xác định hắn vẫn còn ngủ say, thả lỏng, khóe miệng nhếch lên một tia cười quỷ dị, rón ra rón rén đi đến trước TV, nhanh nhanh chóng chóng làm vài động tác.
Quay đầu liếc mắt một cái, Cố Thần vẫn như cũ ngủ say, hoàn toàn không biết bên gối đã hoàn toàn trống không. Để tránh hắn một phen tỉnh lại, Hứa Đồng không suy nghĩ nhiều, dùng mũi chân mau chóng rời đi.
…
Phần lớn phụ nữ sau đêm đầu tiên, ngày hôm sau buổi sáng, đều đã lựa chọn thẹn thùng ướt át ở bên khuỷu tay tình nhân tỉnh lại. Muốn cùng hắn nói chào buổi sáng, chờ hắn hôn môi, sau hoặc là người thể lực còn dư thừa liền trực tiếp một trận kịch liệt, đợi hắn ăn no, thỏa mãn xong, lại ở trong lòng hắn ảo tưởng tương lai ngày sau chính là thiên trường địa cửu, mà hắn lại vào lúc này mạt mạt miệng nói, hắn ban ngày còn có việc, lập tức phải đi, chờ điện thoại của hắn.
Về sau hắn càng ngày trở nên càng bận, bận đến ngày càng lâu không để ý tới mình, mới dần dần trở nên thương tâm muốn chết. Trong một phút tuyệt vọng phát hiện, nguyên lai lúc đầu hắn mơ ước chỉ là thân thể của mình, nguyên lai ngày đó mình cùng hắn chỉ là tình dục. Linh hồn bọn họ cho tới bây giờ đều không chân chính giao qua. Người đàn ông kia, bất quá chỉ là tham luyến một khối còn chưa nhúng chàm, đêm hôm đó triền miên thực ra không tác động vào linh hồn của hắn, bọn họ trong lúc đó có tạo nên mối quan hệ tình cảm ràng buộc nào đâu?
Ban đêm bị lời ngon tiếng ngọt mê hoặc, vì thế mà mặc hắn ta cần ta cứ lấy, sáng sớm bị hạ đường, chỉ vì hắn đã lấy được những gì hắn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




