![]() |
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone ![]() |
bị ai làm đau, cố tình nhịn đau mà không dám nói.
Đưa lưng về phía sôfa nơi Hồ tiểu thư không nhìn đến, chỉ một hớp mắt, người đàn ông sắc mặt hơi đổi, đáy mắt hiện lên tia chán ghét. Giống như đế vương ở trong hoàng cung, gặp được vương phi kiêu ngạo của hắn đang trăm phương ngàn kế đi bắt nạt một tiểu cung nữ vậy.
Hứa Đồng một bộ sợ hãi đáng thương rút tay ra, đi lên hai bước, xoay người cảm ơn về phía người đàn ông đang ngồi trên ghế sôfa. Nhưng miệng tuy nói cảm ơn, trong lòng lại không chút thiện ý: cho ngươi giảm thọ đi, tự nhiên bà cô nhà ngươi lại phải xoay đầu hành lễ.
Người đàn ông nhìn cô đàm đạm cười: “Tôi cũng không làm cái gì, không cần cảm ơn.”
Hứa Đồng đối hắn nhoẻn miệng cười.
“Không! Tiên sinh! ngài cho tôi tôn trọng! Cảm ơn ngài!”
Khoảnh khắc cô cười, hắn nheo mắt lại.
Năm đó vì làm cho mẹ yên tâm mà đi, cô tự hứa với chính mình học làm thục nữ, không thể giống cô em gái ăn nói thô lỗ. Vì thế một khoảng thời gian, cô mỗi ngày cắn chiếc đũa ở trước gương khổ luyện mỉm cười.
Khóe miệng da phá, lợi sưng, hai má toan đau. Tuy rằng vất vả, nhưng thấy đáng giá, vì đổi lấy mẹ vui mừng
Mẹ nói: “Con ngoan, cười như thế thật tốt, làm cho người khác trước mắt sáng ngời, về sau cứ cười như vậy, đừng giống mấy đứa con trai hi hi ha ha.” Mẹ còn dạy cho cô, con gái đẹp nhất, trong lúc tươi cười đừng quên hàm chứa một tia ưu thương, nó xinh đẹp mà thần bí, làm người ta vướng bận, không thể quên.
Không lâu về sau, mẹ qua đời. Từ nay về sau, nụ cười của cô liền mãi mãi chứa một tia thản nhiên ưu thương.
…
Đi tới cửa, Hồ tiểu thư rốt cục mặt lại biến sắc. Cô ta nhìn Hứa Đồng, giọng lạnh như băng: “Ghét nhất cái loại người nghèo luôn làm bộ đáng thương xin tiền, luôn ở trước mắt đàn ông giả tạo tìm kiếm đồng tình.”
Hứa Đồng ánh mắt lạnh lùng, một tia sáng chợt lóe. Cô xem Hồ tiểu thư, lạnh run nói: “Thực xin lỗi Hồ tiểu thư, cô thật sự hiểu lầm tôi rồi, tôi không cố ý dụ dỗ chồng cô, tôi chỉ muốn cảm ơn thôi, xin cô tin tôi.” Âm lượng không lớn không nhỏ, đủ làm cho người đàn ông trong kia nghe được. Âm sắc nơm nớp lo sợ, giống như đang bị ai uy hiếp, đang sợ hãi không thôi.
Hồ tiểu thư quay đầu nhìn về phía phòng khách, thần sắc kinh hoàng. Lại quay đầu nhìn Hứa Đồng, oán hận cắn răng nói: “Câm miệng cho tôi! Đi mau.”
Hứa Đồng vẫn như cũ làm bộ nhát gan một bên rời khỏi cửa một bên vẫn khóc: “Thực xin lỗi Hồ tiểu thư, thực sự xin lỗi, tôi không có dụ dỗ chồng cô, xin cô tin tôi.”
Cô làm bộ dạng nghèo khổ yếu đuối bị tình nhân âm thầm hãm hại, suy diễn vô cùng nhuần nhuyễn, phấn khích. Mặc cho ai nghe thấy hoặc nhìn thấy một màn này đều đồng tình với cô gái kia thoạt nhìn khờ khạo, thanh thuần, đi khiển trách cái người kia keo kiệt độc ác.
Cửa phòng đóng lại, Hứa Đồng nhìn rõ Hồ tiểu thư kia, trên trán đã chảy ra một tầng mồ hôi hột.
Cô khẽ cười, tâm tình sung sướng vô cùng.
Muốn cùng Hứa Đồng này đấu, cũng không phải là chuyện dễ dàng, chơi không tốt, sẽ bị cô sách cốt lột da.
Trông cậy vào cô một chút giàu lòng nhân ái hạ thủ lưu tình? Không có khả năng!
Này nọ thương hại gì đó, cô chưa bao giờ mang ở trên người.
Sinh tồn là khôn sống mống chết, bị thương hại chẳng qua cũng sẽ có ngày bị vất bỏ mà thôi.
Con người sống nên chọn làm người mạnh mẽ. Sự thương hại với kẻ yếu là an ủi, nhưng với kẻ mạnh là sỉ nhục.
Mà để cho đối thủ tôn trọng, cô sẽ đem đối phương cũng như mình đối xử bình đẳng, làm sao có thể dùng sự thương hại của mình đi nhục nhã bọn họ?
Nên, tốt nhất người nào muốn đắc tội với cô nên là người có bản lĩnh thật sự, nếu không, sẽ bị thảm bại rất khó coi.
Chương 2: Song “Đồng”
Trở lại cửa hàng, Hứa Đồng đang định đem tiền kiếm được bỏ vào tráp. Đường Hưng Bang lại nói với cô: “Đừng bỏ vào trong, cháu cầm lấy đi, mặt khác chi tiêu một ít, ngày mai đi dạo phố, mua cho mình một ít quần áo. Nhìn cháu một thân quần áo lao động vừa bẩn lại vừa cũ. Cháu hiện tại tốt xấu gì cũng đã tốt nghiệp đại học, nên ăn mặc trang điểm một chút, đi ra ngoài nộp sơ yếu lí lịch, tìm một công việc trí thức gì đó, chứ đừng cùng ta cứ mỗi ngày mắt to trừng mắt nhỏ bán ba cái đồng, sắt này.”
Hứa Đồng cười hì hì, đem tiền nhét vào tráp.
“Chú Đường, cháu thật vất vả mới tốt nghiệp được, chú lại khiến cho cháu vừa nhàn rỗi một hồi đã đi tìm việc làm sao?” Cô đi đến bên người Đường Hưng Bang, ôm lấy cánh tay ông, cười tủm tỉm làm nũng nói: “Cháu với chú cùng nhau trông cửa hàng, cho chú đỡ buồn, không tốt hay sao?”
Đường Hưng Bang nhìn cô không có cách nào, lắc đầu, vẻ mặt bất đắc dĩ.
Ông bỗng nhớ đến một sự kiện, liền vỗ vỗ bả vai Hứa Đồng chỉa chỉa điện thoại nói: “Vừa rồi cháu đi ra ngoài, ông Kiều gọi điện thoại tìm, nhanh gọi điện thoại lại đi.” Vừa nói lại nhớ đến một việc khác, vì thế đi theo nói: “Đồng Đồng, cháu cũng đã tốt nghiệp đại học, cũng nên có một cái di động, như vậy mọi người tìm cháu có việc cũng tiện.”
Hứa Đồng gật đầu cười: “Được, ngày mai cháu đi mua.”
…
Người mà Hứa Đồng gọi “ông Kiều”, là chủ nhiệm lớp trung học ngày xưa của mẹ cô Hứa Yên và ba cô Chương Khang Năm. Hôm nay, ông gọi điện đến tìm Hứa Đồng, là vì muốn nói chuyện của Chương Khang Năm.
Ông nói cho Hứa Đồng, Chương Khang Năm phải về nước. Bởi vì thân thể không tốt, ông ta muốn đem trọng tâm kinh doanh chuyển về trong nước, lá rụng về cội. Mặt khác ông ta thực nhớ cô, muốn đem tên cô vào trong danh sách thừa kế.
Cắt đứt điện thoại, Hứa Đồng cảm thấy trong ngực một trận rầu rĩ.
Ông ta muốn trở về, cùng với cô có cái gì quan hệ? Nhớ cô? Thực buồn cười! Năm đó ông ta cùng nữ thư kí thông đồng ở một chỗ với con gái chung cũng không nói qua một câu nhớ cô.
Nếu không phải vì ông ta, mẹ cũng sẽ không vì buồn bực mà sinh bệnh, không đợi cô học xong trung học đã qua đời. Nhớ lại lúc mẹ triền miên trên giường bệnh, cô đơn, bi thương, lòng cô căm hận. Nếu như không đáp ứng mẹ cô, sẽ không cùng mấy người kia tranh chấp, cô thật không muốn nén giận mà sống như vậy.
Nhìn đến Hứa Đồng sắc mặt tái nhợt, Đường Hưng Bang đi tới. Ông hiểu rõ vỗ vỗ bả vai cô, an ủi nói: “Đồng Đồng, quên đi, đừng nghĩ nhiều làm gì, bình tĩnh lại. Đừng làm cho mẹ cháu ở bên kia phải lo lắng!”
Hứa Đồng miễn cưỡng phát ra một tia cười: “Chú Đường, cháu không sao.”
Đường Hưng Bang vỗ đầu cô, cười hiền từ: “Đến chỗ Tráng tử chơi một lát đi,” vừa nói một bên đẩy cô ra ngoài cửa: “Đi giải sầu đi, cửa hàng khách không nhiều lắm, một mình chú cũng đủ.”
…
Đường Hưng Bang ở Lão Nhai có ba nhà, một chỗ là cửa hàng Ngũ Kim, một chỗ cách cửa hàng Ngũ Kim không xa lắm một gian là nhà ở của hai ba con ông, còn lại một gian trước cho mẹ con Hứa Đồng thuê, sau Hứa Yến qua đời, Hứa Đồng trở thành con nuôi của Đường Hưng Bang, chỗ đó trở thành phòng ở của Hứa Đồng. Còn một chỗ là dành cho Đường Tráng sử dụng, diện tích rất lớn, cách cửa hàng Ngũ Kim hơi xa một chút, ở đầu bên kia của Lão Nhai, nơi đó có vẻ rồng rắn hỗn tạp.
Hứa Đồng đến chỗ đó cùng Đường Tráng chơi cả đêm, giải sầu xong, cảm thấy ngực không còn áp chế. Về nhà, vừa đặt đầu xuống gối đã ngủ thẳng đến sáng hôm sau.
Buổi sáng, cô đẩy cửa ra sân. Không khí trong lành, cô sảng khoải hít thở, cảm thấy toàn thân sảng khoái vô cùng. Tâm tình cảm thấy rất tốt, lúc ngồi xổm bên giếng đánh răng miệng dính đầy bọt kem vẫn ngâm nga cười nhỏ.
Nhưng sự xuất hiện của Chương Thực Đồng làm cho cô tâm trạng vui vẻ từ sáng đến giờ đột nhiên tắt ngấm.
…
Tuy rằng đã khá nhiều năm không thấy, nhưng Hứa Đồng phát hiện, khuôn mặt cô em cùng cha khác mẹ kia vẫn trước sau như một, làm người ta chán ghét.
Chương Thực Đồng hung hăng tiến đến. Hứa Đồng nhìn thấy cô ta một bộ mặt tức giận liền hiểu ngay cô ta vì cái gì mà đến – chẳng qua chỉ vì những đồng tiền dơ bẩn của ba cô ta.
Thoáng nhìn cô ta mang theo vẻ mặt phẫn uất oán giận, mắt Hứa Đồng chuyển động, bưng lên cốc nước hớp một ngụm to, xúc xúc khoang miệng đầy bọt kem đánh răng.
Chương Thực Đồng tiến đến, giống như nữ vương ngạo mạn. Cô ta liếc mắt, hất cao cằm, hai tay khoanh trước ngực, vênh mặt kêu gào: “Hứa Đồng, cô đứng lên cho tôi, tôi có chuyện muốn nói với cô.”
…
Hứa Đồng cơ hồ cười. Nhiều năm không thấy, không nghĩ tới Chương Thực Đồng khi giao chiến, mở đầu vẫn là như vậy cẩu huyết cùng ngu dốt.
Cô chậm rì rì đứng lên, đem nước trong miệng bất ngờ phun đến bên chân Chương Thực Đồng. Nhìn cô ta cuống quýt không ngừng giơ chân tránh né, cô cảm thấy cực kì vui vẻ. Cô tủm tỉm cười nói: “Chương Thực Đồng, tôi phun cô là vì muốn cho cô hiểu được một đạo lý,” cô chớp động hai mắt, ánh mắt trong suốt lộ một tia thành khẩn, biểu tình chân thành “Làm người, muốn đến nhà người khác, muốn cùng chủ nhà nói chuyện, làm ơn nhớ rõ một chút – nếu chủ nhà đang đánh răng thì phải ngậm miệng lại, mặc kệ có cái gì không thể không nói, cũng đợi chủ nhà đánh răng xong rồi nói. Nếu không khi nói, người ta sẽ phun ra, hiểu chưa?”
Chương Thực Đồng lập tức hổn hển kêu to lên: “Hứa Đồng, cô là đồ dã
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:
