|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
không thể tránh được bị hấp dẫn, trầm ngâm xong, chẳng qua là một phen mà thôi, liền cho cô ta đoán đúng một lần vậy.
Vì thế không cam lòng, kiểm lại bài, đối với Hứa Đồng bài trừ một nụ cười mất tự nhiên nói: “Đa tạ!”
Hứa Đồng nhẹ nhàng cười: “Không cần khách khí! Tôi đã đưa cho cô, có đi có lại, hiện tại đến phiên cô đưa cho tôi. Minh Nguyệt tiểu thư, nhìn tiếp, tôi muốn đoán bài thứ hai của cô! Cô tin hay không tin, cô đem đánh ra bất kì cây nào, tôi sẽ ăn luôn nó?”
Minh Nguyệt cười lạnh, “Tôi còn không tin cô có thể như vậy ma quỷ!” Nói xong hé ra Bát Vạn.
Hứa Đồng tươi cười đối với cô ta nói: “Chuyện trên đời, đôi khi chính là ma quỷ như vậy đấy! Bát Vạn này, tôi thực sự ăn!” Một mặt nói, một mặt chà xát bài, ném lại, đưa ra Lục Vạn, Thất Vạn, cùng quân bài Minh Nguyệt đánh ra hợp cùng một chỗ, vừa lúc là một bộ sáu bảy tám chỉnh tề.
Minh Nguyệt xanh mặt.
Hứa Đồng nháy mắt, kiên nhẫn cười tủm tỉm giải thích: “Minh Nguyệt tiểu thư, phải biết rằng, tôi đưa cho cô Nhất Giang, vì bức cô đem Vạn Tử đánh ra. Vốn là ngũ lục thất bát, có thể đánh Ngũ Vạn hoặc Bát Vạn. Ngũ vạn hiện giờ còn chưa có người đánh, bát vạn vừa rồi Liễu thiếu cũng đã đánh ra. Bởi vì trong tay cô có bộ ngũ lục thất bát, nên tôi lớn mật đoán, nếu đánh không nên đánh ngũ vạn chưa ai đánh qua, không bằng đem bát vạn đánh đến. Cũng không thể ngờ tôi vận khí tốt như vậy, có thể hợp lại thành một bộ sáu bảy tám, phải không? Ha ha, này cũng không thể trách cô, chính tôi cũng không thể nghĩ mình may mắn vậy, không chỉ có ba cây ngũ vạn ở trong tay không nói, mặt khác lại có một bộ sáu bảy tám kia! Kì thật, cô bất luận là đánh ngũ vạn hay bát vạn, tôi đều ăn.
Minh Nguyệt thần sắc đại biến, quay người trái phải nhìn quanh. Hứa Đồng nhìn cô, cười không thể áp chế, “Minh Nguyệt tiểu thư, cô không phải hoài nghi, xung quanh cô có cái gì phản chiếu, có thể để tôi nhìn được bài cô? Ha ha, trời ạ, cô thực sự thật hài hước!”
Minh Nguyệt gương mặt trầm xuống, nhăn lại hai hàng lông mày.
Cô thực sự là nghĩ như vậy.
Hứa Đồng nâng tay lau đi khóe mắt cười ra lệ, sau lấy tay chỉa chỉa đầu mình, nhẹ nhàng nói: “Thứ có thể phản chiếu bài của cô, ở trong này, cô không nhìn được nó!”
Cô bộ dáng nhẹ nhàng bâng quơ, làm Minh Nguyệt không khỏi sợ hãi, “Cô có thể biết được tôi ra bài gì?”
Hứa Đồng lắc đầu, “Không!”
Minh Nguyệt thở nhẹ một hơi. Thế mới đúng, ngay cả cô đều không tính được như vậy, cô gái đầu óc có vấn đề này dựa vào cái gì có thể?
Vừa nghĩ xong, lại nghe Hứa Đồng nói: “Không, tôi không chỉ có thể tính được cô ra bài gì mà cả, anh, cùng anh…” Cô nâng ngón tay chỉ hướng Liễu thiếu cùng Cố Thần, “Còn có đây”, lần này là chỉ những quân bài còn chưa rút ở giữa bàn, “Tôi đều biết!”
Cô vừa nói dứt, Minh Nguyệt lập tức khiếp sợ ngẩn ra.
Hứa Đồng nhìn cô vài giây, biểu tình ẩn nhẫn, rốt cuộc không nhìn được, ngẩng cổ ha ha cười.
“Ha ha ha! Minh Nguyệt tiểu thư, cô không phải là tin lời của tôi đi? Ha ha ha, Như thế nào có khả năng! Tôi cũng không phải là qủy thần! Ha ha ha…” Tiếng cười của cô giống như cuốn hút cả hai người khác, bọn họ tự nhiên cũng không kìm lòng được cười đi theo.
Minh Nguyệt mặt trắng bệch, bắt đầu nhăn nhó.
Ván bài tiếp tục.
Đến phiên Hứa Đồng sờ bài, cô trảo bài rồi đưa ra, nhẹ nhàng một chút, đặt trên mặt bàn, chậm rãi nhắm mắt, sâu kín thở dài, giống như có chuyện dày vò đã lâu, giờ phút này rốt cục chấm dứt, bất luận kết cục thế nào, là tốt hay xấu, tất cả chung quy cũng là dừng lại.
Nâng mi mắt, thu hồi biểu tình trên mặt, cô quay đầu, thật sự nhìn Minh Nguyệt, biểu tình nghiêm túc cơ hồ quỷ dị, đối với cô ta nhẹ nhàng nói: “Tôi thắng!” Thanh âm chắc như bàn thạch, làm người ta nghe xong không tự chủ được trở nên hoảng hốt.
Hứa Đồng quay đầu nhìn về phía Liễu thiếu, mỉm cười nói: “Thật sự có lỗi, phụ lòng Liễu thiếu ưu ái!”
Lại chuyển hướng Cố Thần, khi đối mặt hắn, trong phút chốc đem nụ cười nở rộ thật to, dịu dàng gọi: “Cố thiếu!”, thanh âm nhẹ tựa lông hồng, không có chút sức nặng, từ từ phiêu đãng giữa không trung, chỉ sợ một cơn gió nhẹ, cũng đủ đem nó thổi mất vô tung vô ảnh.
“Cố thiếu”, cô một bên cười một bên dịu dàng gọi hắn, “Tôi làm tốt lắm đúng không?” Cô hỏi giống như đứa trẻ chờ mong được khen ngợi, bộ dáng ngốc nghếch vô tội làm người ta đau lòng.
“Anh đã được đền bù cái anh mong muốn!” Cô hạ mí mắt, hàng lông mi thật dài khẽ động, dấu đi đôi mắt sóng sánh mơ hồ. Một cái chớp mắt sau, lại phục hồi bộ dáng, nhìn phía hắn, nhẹ nhàng hỏi: “Tôi hiện tại có phải hay không được về nhà?”
…
Cô hỏi như vậy nhu thuận cẩn trọng, trong một khoảnh khắc, Cố Thần cảm giác như chính mình đã làm một chuyện vô cùng xấu xa.
Hắn không nói gì, trên mặt cũng không có biểu tình, chỉ đối với cô hơi gật đầu một cái.
Minh Nguyệt hét lớn, tựa như muốn nói, thắng thua còn không có xác định, làm sao có thể để cho cô đi. Cố Thần thản nhiên lạnh mắt hướng cô, cô lập tức bị hắn làm cấm khẩu. Muốn gọi lại Hứa Đồng
không cho cô đi, những lời này lập tức ngạnh trong cổ họng, rốt cuộc không nói nên lời.
Một cái liếc mắt kia, giống như lơ đãng, lại bí mật mang teo rất nhiều áp lực vô hình, bao phủ lại đây, khiến cho người ta không tự chủ được nín thở không dám lên tiếng.
Hứa Đồng chậm rãi đứng lên, rời đi, xoay người hướng phía cửa.
Sau lưng cô thẳng tắp, dường như có chút cứng ngắc.
Cố Thần nhìn bóng cô, bất tri bất giác nhăn lại mi tâm.
Minh Nguyệt nâng tay lật lên bài Hứa Đồng.
Một hồi về sau không khỏi “A!” lên một tiếng sợ hãi.
Liễu thiếu quay lại liếc mắt một cái, không khỏi cũng giật mình, sợ hãi không thôi, “Nguyên lai, bài của cô ấy, đã sớm hồ! Chính là không phải hồ bình thường, lợi thế của bên đó đã vượt quá chúng ta. Nhưng là trừ bỏ bình thường, cô ấy đoán bài ở chỗ ta còn đưa đi bốn cây, lại từ Minh Nguyệt thêm hai cây, nếu đem này đó không đưa đi … Cố thiếu, bên hai người …” Hắn thở dài, “Dao Dao này, rốt cuộc là người thế nào? Lần đầu tiên tôi nhìn thấy một cô gái thế này! Cô ấy quả thực là kì tích! Thật sự làm cho người ta kinh ngạc!”
Chương 35: Đảo lưu
Hứa Đồng đi đến, phục vụ giúp cô đẩy cửa ra.
Khi sắp bước ra ngoài, lại đột nhiên dừng lại.
Quay đầu, cô tươi cười hỏi nhân viên phục vụ, “Có thể không phiền toái anh giúp tôi một việc?”
…
Trong tay cầm khoai lang nóng, Hứa Đồng nhìn nhân viên phục vụ liên tục nói cảm ơn.
Đi ra ngoài, chỉ cảm thấy chân tay mềm nhũn, là số chết ở căn huyền, lúc không có người nhìn đến, rốt cuộc “phanh” một tiếng thở ra.
Toàn bộ buổi tối, từ khiếp sợ đến khó khăn, từ thất vọng đến toàn tâm ứng chiến, cho đến thời khắc cuối cùng, ra vẻ một bộ thần thái sảng khoái hoàn mĩ đến lối ra, chống đỡ này đã làm cô hết tất cả năng lượng, không có gì ngoài củ khoai cô ăn trước khi tới.
Một củ khoai, nhưng lại có thể cho cô kiên trì đến tận bây giờ.
Thực sự mệt mỏi, Hứa Đồng không muốn đi nhiều, ở một góc nhỏ, cô tìm được một bậc thang ngồi, từ trong túi lấy ra di động, gọi điện thoại cho Đường Tráng.
“Tráng tử, anh hiện tại có bận hay không? Nếu không, đến trung tâm xx đường xx, quận xx đón em về nhà được không?
Đường Tráng giật mình mang theo thanh âm tức giận, từ microphone truyền tới. “trung tâm xx? Hứa Đồng, em nói rõ ràng cho anh, em làm sao ở nơi đó! Em có biết hay không, nơi đó toàn những dạng phụ nữ thế nào! Em a! Anh nói em ăn không lo ăn, mặc không lo mặc, em đi nơi đó làm gì! Nhàm chán phải không? Nhưng cũng không phải chạy đến đấy tìm vui đi!!”
Nghe Đường Tráng quở trách, Hứa Đồng chỉ cảm thấy trong lòng như có một dòng nước ấm chạy qua, làm bóng đêm thê lương bỗng trở nên bớt đi lạnh lẽo.
Nhắm mắt, cô khẽ cười ra tiếng, “Trước đừng nói nhiều như vậy, em thiếu chút nữa bị người ta lừa bán đi mất, thật vất vả mới tìm được đường sống trong chỗ chết. Hiện tại ngay cả đi đều không đủ sức. Anh rốt cuộc có đến đón em về nhà hay không?”
Đường Tráng cúi đầu mắng, “Em lại dùng cái chiêu kể khổ này hả! Chờ đấy, đừng đi đâu, có người cho em cái ăn cũng không được đi theo, biết không! Anh đến ngay!”
Hứa Đồng không tiếng động mỉm cười.
Đây mới là chân chính tốt với cô, trên miệng nói như thế nào hung ác, trong lòng lại luôn ấm áp, vô luận thế nào cũng không để cô chịu khổ.
Không giống một người nào đó, luôn cười với cô, cười đến đẹp mắt, nhưng dưới bề ngoài tuấn mĩ kia, lại vĩnh viễn làm cho người ta không thể đoán ra. Sau đó xuất hiện, rốt cuộc không phải là thương cũng là kiếm, là đầu mâu. Đến tột cùng đối với cô, vẫn chỉ là lợi dụng để ứng phó với người khác.
Bụng bắt đầu reo lên.
Hứa Đồng thở dài, cầm khoai lang nóng tiến đến miệng, hùng hổ ăn.
Người dù sao phải đầy bụng mới có thể có sức suy nghĩ, có sức hành động, có sự cảm thụ, có sức vui vẻ cùng đau thương. Đói khát ở trước mặt, thương tâm, khổ sở, uể oải, tuyệt vọng, tất cả cảm xúc đều không hề ý nghĩa.
Khoai lang thực nóng. Ngón tay Hứa Đồng bị bỏng một chút.
Vừa rồi cô nhờ nhân viên phục vụ kia nghĩ cách giúp cô hâm nóng khoai lang, không
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




