watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:57 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8039 Lượt

thể cả ngày ôm tôi, ai cũng không cho chạm vào. Ông ta suy nghĩ thật lâu, chọn rất nhiều chữ, tra từ điển lại hỏi người khác, rất mất công mới tìm được cho tôi một tên, kêu là “Đồng.” Ông ta nói con gái với mình, giống như con mắt quý giá! Ha ha, rất nhiều người thấy đó mà cảm động! Ai ngờ rằng, đó chỉ là hoa trong gương, trăng trong nước[22">, đẹp đẽ đến thế, nhưng cũng yếu ớt đến thế, chỉ cần khẽ chạm, đẹp đẽ giả dối đó lập tức vỡ tan!” Nói tới đây, Hứa Đồng lại dừng lại, đưa tay cầm thuốc ôm trước ngực, tay kia ôm lấy mình, cả người nhè nhẹ run lên.
“Thực ra có đôi khi tôi nghĩ, làm người không nên quá tốt, như mẹ tôi, lúc Tiền Như Vân gặp rủi ro, vì thương hại bà ta mà đưa bà ta vào công ty của người kia làm thư kí. Kết quả ai có thể nghĩ đến, Tiền Như Vân lại lấy oán trả ơn, dùng bản thân đi quyến rũ người đó. Mẹ tôi nhất thời lương thiện, cuối cùng lại tạo cơ hội cho hai người đó cùng nhau.”
Cô quay đầu nhìn Cố Thần, đáy mắt có một tia đau thương, âm thanh trở nên mềm mại, giống như nỉ non, “Tôi đã từng nghĩ rằng tôi là bảo vật duy nhất, là đứa con gái ông ta quý như đôi mắt của mình, cẩn thận che chở trong lòng bàn tay, nhưng ai có thể nghĩ như vậy đâu? Ông ta ở bên ngoài còn có một đứa con gái nữa! Tôi đã từng nghĩ mình là cô công chúa nhỏ hạnh phúc nhất thế giới, nhưng năm tôi bảy tuổi ấy, tôi mới phát hiện rằng đó chỉ là lời nói dối tàn nhẫn. Tôi chẳng phải là cái gì duy nhất, thì ra tôi còn có một cô em gái, hơn nữa, so với mình nhỏ hơn không đến một tuổi! A! Thật là kì lạ, tôi sao lại nói với anh chuyện này? Em gái kia của tôi là vị hôn thê của anh cơ mà!
Tôi đã từng tự hào khoe với bạn bè rằng, mình chính là bảo vật của cha, là đứa con gái mà ông ta quý như đôi mắt của mình vậy. Nhưng khi tôi biết “em gái” kia tên gọi là gì, tôi hoàn toàn sụp đổ, anh có tin không? Tuy rằng bảy tuổi vẫn chỉ là một đứa trẻ, nhưng khi đó đã đủ để tôi cảm nhận được, cái gì gọi là tan nát cõi lòng. Đứa bé kia được mẹ nó dắt tới, xuất hiện trước mắt tôi, nó nói cho tôi biết, nó tên là “Thực Đồng”, Chương Thực Đồng. Nó nói nó mới chính là con gái mà ba quý như con mắt, nó nói nó mới chính là con gái ngoan của ba, nó nói ba không yêu thương tôi, tên của tôi thực ra không phải là Chương Đồng, là Chương Giả Đồng mới đúng.
Sau này ngẫm lại, một đứa bé nhỏ hơn tôi nửa tuổi, làm sao có thế nói những câu tàn nhẫn như vậy. Sau này tôi mới hiểu, nhưng lời này là do mẹ nó dạy cho, bởi vì muốn mạt sát tôi mà chuẩn bị.
Tôi nhớ rõ lúc ấy tôi rất tức giận, dùng sức đẩy Chương Thực Đồng một cú. Lại nói tiếp, tôi quả thật là người kém may mắn. Lúc làm chuyện xấu, lại bị người khác nhìn thấy. Chương Khang Năm nghe nói vợ cả cùng tình nhân gặp mặt, vội vàng chạy về nhà. Vừa lúc vào cửa nhìn thấy Chương Thực Đồng ngồi dưới đất khóc, trên mặt không biết có bao nhiêu đau lòng!
Tôi xông lên hỏi ông ta, con bé kia là ai? Có phải hay không tên là Chương Thực Đồng? Nó nói tôi nên gọi là Chương Giả Đồng, nói tôi không phải là con gái yêu của ba. Tôi cũng không muốn gì nhiều, chỉ mong ông ta an ủi một câu “Không phải như vậy, Tiểu Đồng là con gái yêu của ba” là tốt rồi. Nhưng ông ta lại tức giận nói với tôi, tại sao có thể hung hãn với em gái như vậy, tuổi còn nhỏ mà đã hư đốn, lần đầu tiên gặp mặt đã biết cách bắt nạt em gái, về sau lớn lên còn đến thế nào.
Ha ha! Thật buồn cười, người làm sai chẳng lẽ không phải là ông ta sao? Ông ta đối với vợ bội bạc, lại trách cứ con gái mình đối xử không đúng với con riêng! Vớ vẩn. Lúc ây, tôi quá đau lòng, lớn tiếng khóc. Cảm giác bị vứt bỏ này, đến giờ tôi vẫn không dám nhớ lại, bởi bị nó thực sự quá mức đau đớn. Mỗi khi nghĩ lại, ban đêm nhất định sẽ gặp ác mộng mà tỉnh lại trong nước mắt. Ha ha, không thể tưởng tượng được đi? Kì thật tôi cũng khóc như vậy, chẳng qua là không ở trước mặt người khác, nhưng ngay cả đối diện với chính mình trong mơ lại không thể cưỡng lại mà rơi nước mắt.
Tôi đau lòng, gào khóc, nhưng tiếng khóc ấy chỉ làm ông ta cảm thấy phiền toái. Ông ta cau mày không để ý đến tôi, chỉ cố gắng che chở cho em gái kia. Nhìn hai mẹ con họ đắc chí đạt được mục đích, tôi hận không thể xông lên sống chết một phen. Lúc này mẹ đi tới ôm tôi. Nhìn thấy thái độ của ông ta đối đãi với tôi, bà đã nản lòng thoái chí. Bà nói cho hai người kia, người làm có trời thấy. Chuyện gì mình làm thì lương tâm hãy nhớ rõ, để xem nửa đời sau có cảm thấy hổ thẹn hay không. Nếu con người đã không có lễ nghĩa liêm sỉ, làm chuyện xấu cũng chỉ cảm thấy là bình thường, người như vậy sống trên đời, với rác rưởi có khác gì nhau!
Những lời này là những lời độc ác nhất cả đời mẹ tôi nói. Bà là một người dịu dàng lại hiền lành, từ trước tới giờ đều ôn hòa, chưa bao giờ nói với người khác một câu ngoan tuyệt, tôi cũng chưa từng gặp qua bà tức giận với bất kì người nào. Nhưng một người hoàn mĩ như vậy, lại bị Chương Khang Năm nói rằng “Không có chính kiến, ngày ngày lãnh đạm, đã sớm không còn tình yêu, ở cùng nhau chẳng khác gì tra tấn, không bằng chia tay để giải thoát cho nhau.”
Bà không chút do dự kí giấy li hôn, mang theo tôi rời khỏi ngôi nhà làm người khác thương tâm kia. Bà chỉ lấy đúng số tiền năm đó mình vì Chương Khang Năm giao học phí, không nhiều hơn một đồng. Bà nói, người đã thay đổi, sao còn có thể cầm những đồng tiền nhơ nhuốc này? Hơn nữa còn nói, Chương Khang Năm chẳng qua là muốn dùng tiền để đổi lấy thanh thản, bà thà rằng kham khổ, cũng không cho ông ta có một cuộc sống thoải mái như vậy.”
Hứa Đồng hỏi Cố Thần: “Mẹ tôi có phải thực ngốc hay không? Tôi cảm thấy bà rất ngốc. Nhưng bà ngốc như vậy, thực ra là vì trong lòng vẫn như cũ đối với người kia còn tình cảm … tuy rằng tình yêu đó là tuyệt vọng, vẫn muốn lấy sự khổ cực của mình đi trừng phạt ông ta. Nhưng kì thật một người đã thay lòng đổi dạ, bà thế nào ông ta cũng đâu để vào trong mắt?”
Thở dài một hơi, Hứa Đồng kết lại, “Đây là chuyện mà tôi muốn kể cho anh. Chuyện này, tôi chưa từng kể cho người khác, ngay cả Bàng Mông cũng không hề biết. Thế nào? Nghe xong có cảm thấy tức giận của tôi còn quá đáng hay không?
Không đợi hắn trả lời, cô ngẩng đầu lên nhìn bầu trời đêm.
Cố Thần đứng đối diện lẳng lặng nhìn cô.
Nghe cô kể chuyện mình xong, hắn chỉ cảm thấy trong lòng chấn động.
Cho đến bây giờ, những khi cô gái này xuất hiện trước mặt hắn đều là giảo hoạt, mạnh mẽ, cô kiêu ngạo lại quật cường kích thích hắn chinh phục. Cũng chưa từng nghĩ tới, thì ra kiên cường đó chỉ là bề ngoài, bên trong là một tâm hồn đã bị chính cha mình thương tổn, dị ứng, yếu đuối cũng tự ti.
Cô ấy chắc hẳn phải khao khát được người khác yêu thương rất nhiều
Trong nháy mắt, hắn cảm thấy cô như vậy khiến người khác thật đau lòng. Ngực giống như bị gì đó thắt lại, rất khó chấp nhận.
Cô dập thuốc, hai tay ôm lấy chính mình, vẫn như cũ ngẩng đầu nhìn lên không trung.
Bả vai nhẹ nhàng run, hai gò má phủ kín đau thương.
Cô đem hai mắt trừng thật to, không chớp nhưng lông mi lại không ngừng run lên … Dường như đang hết sức ngăn mình nháy mắt. Có lẽ chỉ cần khẽ động, nước mắt trào ra.
Trong một khoảnh khắc, lòng hắn trùng xuống.
Hắn đi đến bên cạnh, cởi áo khoác, cánh tay vung lên, áo đã phủ trên bả vai cô.
“Cô mặc như vậy” Hắn dừng lại như không có việc gì, “Khoác vào, nếu không sẽ bị lạnh!”
Cô mím môi không nói lời nào, sóng mắt lưu chuyển, chăm chú nhìn hắn.
Hai vạt áo khác bị hắn kéo vào, phủ kín người cô khỏi màn đêm lạnh lẽo. Hắn nhìn cô, chậm rãi ngồi xuống. Tay hắn từ hai vạt áo buông ra, lúc cô còn chưa kịp phản ứng, đã nhanh chóng nắm lấy cổ chân trái cô.
Cô “A” một tiếng, cả người không tự chủ được co rúm lại.
Hắn nhẹ cười, “Còn tưởng em là người thép, thì ra cũng biết đau! Con gái không phải sợ nhất trên người có sẹo sao? Em lại có thể bỏ mặc vết thương của mình cả buổi tối như vậy!”
Đáy mắt Hứa Đồng hiện lên một tia sáng nhạt.
Cô nhìn hắn chớp mắt, “Cũng không phải bị thương ở trên mặt, quan trọng gì?”
“Vậy vì cái gì vừa mới kể chuyện, vẫn không ngừng để ý đến chân như vậy?”
Nghe Cố Thần hỏi, Hứa Đồng nhín hắn, nháy mắt mỉm cười.
“Vết thương nhỏ như vậy, với tôi mà nói, không tính là cái gì hết!”
Cô nhìn thấy rõ ràng, nghe lời cô nói, mi tâm hắn tỏa ra một tia thương tiếc.
Miệng vết thương kia thật sự không tính là cái gì, cũng không hề làm cô đau đến mức không thể chịu được.
Nhưng nếu cô không làm như vậy, sao có thể làm cho hắn lay động?
Nhưng cô không thể tưởng tượng được, hắn lại nâng chân trái cô lên, nhẹ nhàng cởi bỏ giầy để lộ một vệt máu đã thâm tím, khẽ thổi một hơi. Luồng khí ấm áp phả vào chân cô, cứ việc tự ra lệnh cho mình phải thật lí trí, nhưng vẫn không

ngăn được cảm giác như điện giật, một đường tê dại từ chân chạy thẳng lên tim. Cô run rẩy một chút. Hắn phản xạ có điều kiện, nắm chặt lấy chân cô.
Lần này, giống như động đến miệng vết thương, làm cô hơi đau, vì thế khẽ “A” một tiếng. Hắn lập tức buông lỏng, đem chân cô đặt trên đầu gối mình, ngẩng đầu nhìn cô, khẽ cười một cái, “Băng lại một chút là hơn, phòng uốn ván, không lại oán tôi,

Trang: [<] 1, 54, 55, [56] ,57,58 ,69 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT