|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
liệt, không hề nổi giận, nhất mực ân cần, vạn lần săn sóc. Hứa Đồng cảm thấy buồn cười. Con người quả là kì lạ, nếu cô sớm đi theo Tiết Kính Phong, chỉ sợ lúc này hắn đối với cô đã qua cầu rút ván. Mà cô không mở miệng, đối phương hàng ngày lại luôn bất chấp kiên nghị.
Dù không thoát khỏi vị thiếu gia này, Hứa Đồng chỉ đơn giản lờ hắn đi, chính mình đúng mực, không đắc tội với hắn, giữ lại công việc này, tin tưởng sau một thời gian nữa, hắn sẽ nản chí mà từ bỏ mục tiêu.
Hôm nay là cuối tháng, Tiết Kính Phong vì muốn đưa Hứa Đồng ra ngoài chơi, buổi chiều liền cho mọi người về sớm. Anh ta nhắn Hứa Đồng ở lại, sau khi mọi người rời đi, liền từ văn phòng chui ra, lẻn đến trước mặt Hứa Đồng nói với cô: “Tiểu Đồng, mỗi ngày cuối tháng, giới tài chính có một ngày tụ họp rất náo nhiệt, đưa em đi chơi có được không? Nơi đó nếu không phải hội viên đều không thể tham gia đâu!”
Hứa Đồng ngẫm lại về nhà cũng chỉ có một người, rất nhàm chán, buổi tụ họp này cô cũng từng nghe nói. Đi vào đó tiêu khiển đều là đại gia trong giới tài chính, thu nhập cao ngất, chắc chắn bên trong nhất định thập phần xa hoa, là một nơi rất khó tưởng tượng.
Nghĩ nghĩ, Hứa Đồng thấy hứng thú, cười tủm tỉm gật đầu với Tiết Kính Phong, làm hắn phấn chân đem cô đến buổi tụ tập.
Lúc ở cửa, Hứa Đồng cúi đầu nhìn mình, hỏi Tiết Kính Phong, “Tôi còn mặc đồng phục công sở lại đên nơi này, có phải không hợp không? Có nên đổi quần áo một chút?”
Hai mắt Tiết Kính Phong một lượt đảo qua người Hứa Đồng. Chiếc váy bao quanh dáng người yểu điệu làm sâu trong cơ thể hắn có chút xúc động. “Làm sao lại không hợp? Đồ công sợ này, đặc điểm lớn nhất chính là mặt người dạ thú[23">, rất nhiều người đều là tan sở trực tiếp đến đây, mặc như vậy chỗ nào cũng có, em thế này có gì không hợp!” Hắn dừng lại, giọng nói trở nên có chút nịnh nọt, không còn giữ được phong thái của cấp trên, “Lại nói, dáng người Tiểu Đồng của chúng ta, mặc cái gì không quan trọng, mặc kệ em mặc gì, ở trong mắt anh, đều xinh đẹp đến rơi lệ!”
Khóe miệng Hứa Đồng không khỏi nhếch lên. Miễng lưỡi đàn ông bây giờ vung môi múa mép ngày càng động lòng người. Cô cười, “Nếu không cần thay quấn áo, vậy chúng ta đi vào thôi!”
Tiết Kính Phong nhìn cô cười ngọt ngào xinh đẹp, đáy lòng không kiềm chế
được, mặc kệ thế nào đưa cánh tay khẽ bò lên thắt lưng cô. Hứa Đồng giương mắt nhìn hắn, giống như hỏi chuyện gì đang xảy ra, Tiết Kính Phong cười mỉa nói: “Đây …. là lễ tiết, em không phải bạn đồng hành của anh hay sao?”
Hứa Đồng nghe hắn nói như vậy, không để ý cười một cái, cùng hắn đi vào trong.
Đập vào mắt là khung cảnh ngợp trong vàng son, nơi này không ngoài dự đoán tràn ngập màu sắc xa hoa trụy lạc.
Trong lúc giương mắt đánh giá trần nhà được trang hoàng lộng lẫy, bỗng nhiên toàn thân Hứa Đồng khẽ run lên. Giác gian thứ sáu của phụ nữ nói cho cô biết, có người đang nhìn mình.
Người đó làm cô có cảm giác rất mãnh liệt, theo cảm giác đó nhìn qua, Hứa Đồng không khỏi thở dài trong lòng. Có thể gây cho cô cảm giác mạnh mẽ như vậy, không phải là Cố Thần thì là ai?
Khi tầm mắt chạm nhau, Hứa Đồng cảm thấy trong đầu có một sợi dây căng lên, thậm chí có thể nghe thấy những âm thanh boong boong phát ra từ đó. Cố Thần miễn cưỡng ngồi ở ghế sôfa đối diện cách đó mấy thước, bên cạnh là một cô gái cực kì xinh đẹp đang cười nói với hắn điều gì đó.
Cô gái xinh đẹp kia Hứa Đồng đã gặp qua, cô ta được cho là gương mặt quen thuộc trong giới tài chính, xinh đẹp khéo léo chạy ở bên người những kẻ có tiền, lợi dụng sắc đẹp phụ nữ để đục khoét túi tiền bọn họ.
Cố Thần hai chân gác lên nhau, một tay đặt trên thành ghế, một tay đặt trên đầu gối, ngón tay nhẹ nhàng gõ, trên mặt không có biểu hiện gì, tầm mắt nhìn hướng đó.
Hắn giống như nghe cô gái bên cạnh nói chuyện, lại giống như hoàn toàn không để tâm.
Hứa Đồng cảm thấy hai mắt hắn hình như nhìn bụng mình đã lâu. Nơi đó bị bộ váy ôm sát, phẳng nhẵn, không hề có một điểm nhô lên. Hắn giống như nói với cô, hắn biết cô không hề mang thai.
Cô nhẹ nhàng nhíu mày.
Nếu biết, tại sao không tìm đến cô tính sổ. Hứa Đồng nhìn cô gái bên người hắn, âm thầm tán thưởng, có lẽ bên người lại có một bông hoa đào mới, vì thế đã không rảnh đi để ý đến hoa xưa bướm cũ.
Bất tri bất giác, Hứa Đồng cười khẽ một tiếng. Tiết Kính Phong ở bên cạnh vội vàng hỏi cô: “Tiểu Đồng, em sao vậy? Ai chọc giận em mất hứng?”
Hứa Đồng giật mình ngẩn ra, “Tôi vừa rồi … không hề cao hứng sao?”
Tiết Kính Phong gật đầu, “Em vừa xùy một tiếng, giống như có người chọc đến em! Nói cho anh biết là ai, anh giúp em đi dạy dỗ hắn, cho em hết giận!”
Hứa Đồng cười nhẹ lắc đầu, “Nào có! Là anh nghe nhầm, em không hề không cao hứng, em là cảm thấy nơi này trang hoàng thật xa hoa!”
Tiết Kính Phong hứng trí bừng bừng giới thiệu nơi này với cô. Chính lúc đang thao thao bất tuyệt, đột nhiên lại dừng lại. Hứa Đồng cảm thấy một cảm giác áp bức quen thuộc tiến gần đến bên người. Ngay sau đó cô nghe được Tiết Kính Phong chào hỏi: “Cố tổng! Đã lâu không thấy anh đến nơi này, gần đây có khỏe không? A, đây không phải là Lệ Tát sao? Chậc châc, thật là, càng ngày càng đẹp!” Đùa cợt xong, cũng không quên giới thiệu người bên cạnh, “Đây là Hứa Đồng, tôi nhớ ra tồi, Cố tổng hai người hình như đã gặp qua, tôi nhớ rõ buổi tối hôm sinh nhật vị hôn thê của Cố tổng đêm đó, hai người cùng nhau khiêu vũ! Có lẽ hai người không biết là điệu nhảy đó thật làm kinh động tất cả mọi người”, nói đến đây hắn quay mặt về phía Hứa Đồng hỏi, “Tiểu Đồng, khi nào chúng ta cùng khiêu vũ đi?”
Hứa Đồng cười một cái nói “Được”, thong dong hào phóng chào hỏi người đối diện
“Chào Cố tổng, chào cô, Lệ Tát!”
Lệ Tát hếch cằm đánh giá Hứa Đồng xong, đối với Tiết Kính Phong thản nhiên cười, “Em còn cảm thấy lạ, trước đây không lâu Tiết thiếu còn triền miên ở bên cạnh em, như thế nào đột nhiên không có động tĩnh gì, thì ra đã đổi khẩu vị, không muốn ăn mỹ vị, lại muốn ăn dưa muối cháo thanh!”
Tiết Kính Phong có chút không được tự nhiên, liếc mắt nhìn Hứa Đồng, thấy cô cũng không để ý, cũng không phật lòng, không khỏi có chút không cam tâm, vì thế quay lại cùng Lệ Tát trêu đùa, muốn lấy việc này kích thích Hứa Đồng, “Sao lại nói thế, mặc dù anh trước kia như thế nào ân cần săn đón, Lệ Tát em vẫn đối với anh ôn hòa xa cách, anh cho là chúng ta không có duyên phận, hôm nay vừa thấy mới biết được, thì ra là em đã để ý Cố tổng, trong mắt làm gì còn người khác!”
Lời nói của Tiết Kính Phong cũng không hề làm Hứa Đồng giận dỗi, ngược lại những lời của Lệ Tát lại làm cô chú ý. Nghe lời cô ta nói, Hứa Đồng ngửi được hương vị ghen tuông trong đó. Cô cảm thấy rất thú vị, vừa nãy Tiết Kính Phong rõ ràng nói, theo đuổi cô ta, thái độ của cô ta lãnh đạm hờ hững. Hiện tại đổi sang theo đuổi cô gái khác, lại làm cô nàng mất hứng. Phụ nữ quả là loại động vật kì quái. Có thể không yêu người này, nhưng cũng không muốn người này đi yêu một người khác không phải mình.
Hứa Đồng thản nhiên liếc mắt nhìn cô nàng tự xưng là mĩ vị, trong nháy mắt cảm thấy vẻ đẹp của cô ta trở nên tục tằn khó dấu được.
Tiết Kính Phong cùng Lệ Tát cuối cùng kết lại, “Nói đùa! Tiểu Đồng như thế nào lại là dưa muối cháo thanh? Lệ Tát, là em không nhìn thấy Tiểu Đồng khiêu vũ đêm đó …”
Hứa Đồng bàng quan cười lạnh, cảm thấy chẳng có gì thú vị. Bỗng dưng dừng lại một chút, tiến vào một ánh mắt khó hiểu. Hắn đang chằm chằm nhìn cô, đem bộ dạng thản nhiên cùng với cánh tay đặt ở bên hông của cô kia thu hết vào trong mặt.
“Hứa Đồng” hắn bỗng nhiên mỉm cười gọi tên cô, âm thanh hơi nặng nề, những tiếng ồn ào bên cạnh vẫn vang lên nhưng không thể lấn át được nó, “Nhìn đến em, tôi lại nghĩ đến bốn chữ”, hắn dùng ngón tay chỉ chỉ thái dương mình, cười tủm tỉm nhẹ nhàng nói, “Chui đầu vào lưới!”
(1) Ý nói đồ công sở tuy kín đáo nhưng rất khêu gợi
Chương 47: Trang bị
Ánh mắt Hứa Đồng nhìn theo ngón tay Cố Thần, hình như nhìn thấy trên mu bàn tay hắn một mảng lớn màu đỏ sẫm, giống như bị bỏng, nhìn thấy ghê người. Cô không khỏi sửng sốt một chút, mới mỉm cười trả lời Cố Thần: “Chỉ sợ Cố tổng ốc còn không mang nổi mình ốc!”, dừng lại, thanh âm có chút chậm, khẽ hỏi một câu, “Cố tổng thân thể thế nào? Có khỏe hay không?”
Ý cô muốn nói, là một phương diện khác, Cố Thần lại cúi đầu nhìn mu bàn tay mình, híp mắt trầm thấp nói: “Này sao? Yên tâm, không có trở ngại gì. Tôi rất khỏe, có đủ tinh lực cùng thể lực làm việc tôi muốn làm!”
Tiết Kính Phong cùng Lệ Tát bên cạnh đã chấm dứt đấu võ mồm, hắn quay đầu hỏi Hứa Đồng, “Đang nói chuyện gì vậy?” Giống như cảm nhận được hai người bọn họ không bình thường, chỉ sợ hãi cô bị người đàn ông tuấn tú đối diện mê hoặc vội vàng cân não, muốn tìm biện pháp dẫn Hứa Đồng rời đi, “Tiểu Đồng, bên kia có bàn bi-a, anh dạy em chơi bi-a nhé!”
Hứa Đồng đồng ý. Cùng Cố Thần tạm biệt, Tiết Kính Phong mang cô đi đến bên bàn bi-a.
…
Lệ Tát nhìn Tiết Kính Phong bên kia cầm tay Hứa Đồng dạy cô đánh bi-a, hai người thân mật
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




