|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
làm công việc khác?”
Cô nhìn vào mắt hắn, nơi đó tán ra một loại ánh sáng . Ánh sáng đó làm cho cô bỗng rùng mình. Thiếu chút nữa bị lộ.
Hắn kì thật đã sớm nhớ tới có từng gặp qua cô, những vẫn thanh sắc bất động, chỉ dùng cồn và nam sắc cùng làm mê muội cô, chờ cô thả lỏng, thử cô đến tột cùng có tâm cơ hay không. Cũng may cô là Hứa Đồng, không thuộc loại các cô gái bình thường, mặc dù có chút say say, nhưng say chính là tứ chi, còn xa mới chạm vào trí óc.
Cô một bộ thành khẩn đáp hắn: “Em trước có làm công việc tay chân, làm ở nhà, đổi ống nước linh tinh đều đã từng làm qua.” Cô thở dài. “Biết rõ công việc rất khổ, không phải là công việc phụ nữ nên làm, nhưng là cuộc sống gian nan, không khỏi là đường chọn người.”
Tuy rằng cô nghĩ hắn sẽ không thừa tinh lực đến nỗi phái người khác đi thăm dò cô, chỉ là việc tìm vui mà thôi, trừ khi hắn thực sự muốn cưới cô làm vợ, nếu không tùy tiện cô có cái gì xuất thân đều được, hắn sao lại để ý? Sáng gặp dịp thì chơi, buổi chiều nói không chừng lại có người khác hấp dẫn ánh mắt hắn, đêm đẹp là ngắn ngủi, làm sao đáng giá hắn đi điều tra cô, nhưng vì an toàn, cô vẫn là nên cơ trí cẩn thận cũng không nhắc đến Hưng Bang Ngũ Kim, để phòng hắn ngày nào đó nhiệt huyết sôi trào động đến cửa hàng, việc chưa đến lại để lộ, ấy mới thực sự là không ổn.
Hắn hơi gật gật đầu một cái, nhưng cười mà không nói, bí hiểm. Cô có chút không yên, lần đầu đối với hành động của mình không tự tin. Nghĩ nghĩ, cô nói: “Kỳ thật, Cố thiếu, anh còn nhớ rõ em sao? Chúng ta trước kia đã gặp qua một lần!”
Hắn mỉm cười nói: “Nụ cười của em thực đặc biệt, khiến người ta không dễ dàng quên được!”
Hứa Đồng lẳng lặng nhìn hắn, một đôi mắt mở thật to. Nghĩ lại mới hiểu được hàm nghĩa trong lời nói, cô không khỏi lại đối với hắn cười tười.
“Cố thiếu, thì ra anh còn nhớ rõ em!” – Cô hưng phấn.
Mà hắn lại một lần nữa nheo mắt lại, khóe miệng bắt đầu có hứng thú cười.
…
Về sau, hắn rời đi, cô cũng kết thúc công việc. Cô sớm biết chính mình không bị hắn mang ra sân khấu, không khỏi có chút uể oải. Nhưng hắn trước khi đi lại cho cô một chút bất ngờ ngoài ý muốn.
“Dao Dao, em có di động hay không?” Hắn đột nhiên hỏi
Cô kinh ngạc gật đầu. Lúc này biểu tình ngạc nhiên giật mình không phải là cô làm bộ.
Hắn cười nói: “Có liền cho anh biết, thế nào còn làm bộ ngây ngốc?”
Cô vội vàng nói ra dãy số. Bên cạnh sớm đã có người thay hắn ghi lại.
Lúc rời đi, hắn ghé vào tai cô nói nhỏ: “Chờ điện thoại của anh!” hơi nóng ái muội khẽ chạm vào bên tai cô.
Đợi hắn đi xa, bên người không có ai, cô không khỏi hưng phấn nhảy dựng lên.
Cố gắng của cô thành công!
Như ý muốn đã quyến rũ được Cố Thần.
…
Vài ngày sau, Cố Thần vẫn không đến Huyễn Yêu. Hứa Đồng cùng vài nhóm chú chú bác bác háo sắc uống rượu nói chuyện phiếm, trong lòng lại cảm thấy ghê tởm không dậy nổi. Cũng không phải thực sự thiếu tiền, việc gì phải mỗi ngày đều bán rẻ tiếng cười? Vì thế cô lập ra các loại lí do động lòng người để trốn.
Lúc cô cảm thấy đối với sự kiện quyến rũ Cố Thần trở nên có chút thiếu hấp dẫn, Chương Thực Đồng kia không biết tốt xấu lại đúng lúc xuất hiện, chạy tới trước mặt cô lời lẽ tầm thường, chi chít méo mó, bắt cô giải thích, bắt cô trả lại một bạt tai, bắt cô cam đoan không được lấy tiền của Chương Khang Năm, nếu làm những việc này, cô ta có thể là cho nhà cô không bị giải tỏa.
Hứa Đồng cảm thấy, dường như tất cả những vớ vẩn thần kinh trong thiên hạ đều sinh trưởng ở trên người Chương Thực Đồng, cô ta luôn có thể hợp tình hợp lý đưa ra cho những người khác những yêu cầu thật vô căn cứ.
Cô lại đem Chương Thực Đồng làm cho khổ sở thương tích đầy mình. Con ranh chết tiệt kia cuối cùng cũng khóc lóc rời đi, mà như vậy lại một lần nữa kích thích cô càng thêm hưng phấn.
Bất quá “cực phẩm mẹ con” quả là vĩnh viễn không muốn làm cho người ta sống yên ổn.
Chương Thực Đồng đi rồi, mẹ cô ta lại tự mình hứng trí gọi điện cho Hứa Đồng. Bà ta ngọt nhạt, chính nghĩa lẫm liệt nói: “Hứa Đồng, tôi đối đãi với cô luôn luôn không tệ, cho dù khi học trung học cô như vậy là hư đốn, tôi cũng chưa từng ở trước mặt ba cô nói cô một nửa câu, nhưng cô nhìn lại chính cô xem, cô như thế nào đối đãi với em gái cô? Thế nào cô cùng nó gặp mặt có cái bộ dáng làm chị? Không phải đánh thì là mắng, luôn muốn làm nó khóc lên mới được. Vốn là hai cô tuổi trẻ, chuyện xảy ra tôi làm người lớn cũng không nghĩ nhúng tay, nhưng hôm nay nó trở về xong, khóc hai giờ còn không có dứt! Tôi nghĩ hẳn cô nên hiểu một chút người làm mẹ sẽ như thế nào nếu con gái mình khổ tâm, ai chịu nổi khi chính con gái mình bị người khác bắt nạt? Hơn nữa lại bị chính chị gái mình bắt nạt? Hứa Đồng, cô cũng có mẹ, nếu mẹ cô …”
Những lời nói phía trước, vô luận là vớ vẩn, Hứa Đồng đều chê cười mà bình tĩnh nghe. Nhưng khi nghe được Tiền Như Vân nhắc đến mẹ, cô lập tức ức chế , lửa giận trong lòng đột nhiên bùng lên.
Miệng người đàn bà kia vốn không xứng nhắc đến mẹ cô!
Cô lạnh lùng đánh gẫy Tiền Như Vân: “Thư kí Tiền, bà nếu thật sự nhàn rỗi, tốt nhất nên nghiên cứu một chút như thế nào để giáo dục con gái, làm cho chính mình xem cái trước mắt mà nhìn lại chính mình, chính bà khi còn trẻ cũng không biết xấu hổ phá hoại gia đình người khác, bà nên đề phòng con gái bà đi theo con đường của bà ngày xưa a! Cô ta không phải không có tiền đồ sao? Ngày xưa không phải là chết sống từ tôi cướp đi Bàng Mông sao? Thư kí Tiền, thời đại bất đồng, bà làm tình nhân lúc ấy mọi người đều bận làm ăn còn không có rảnh khinh bỉ bà đâu, hiện tại không như vậy, người ta đều tinh lực dư thừa, lúc không có việc gì liền cùng nhau tãn gẫu
xem cái tiện nhân là gì. Nhắc tới tiện nhân, trong đó đặc biệt cái hành vi tiểu tam phải là nhất, mỗi người gặp đều phải phỉ nhổ, chết đều xứng đáng! Bà để lại chút sức đi, đừng để ngày nào đó hai mẹ con các người đi trên phố lại bị người ta làm cho trở thành còn chuột mà chụp chết!”
Chương 6: Dụ hoặc
Tiền Như Vân tuy có thể bắt nạt được mẹ cô, nhưng muốn dẫm nát Hứa Đồng này, là chuyện tuyệt nhiên không thể có. Chuyện hôn nhân tranh đoạt kia, bà ta có thể thắng mẹ cô, chẳng qua là vì bà ta không biết xấu hổ. Mà đối với Hứa Đồng mà nói, có xấu hổ hay không không sao cả, cô không cần. Chính là nếu có người muốn vũ nhục mẹ cô, cô nhất định cùng người đó lấy mạng mà khiêu chiến.
Hiển nhiên bà ta ngoài việc không biết xấu hổ, còn lại không muốn sống. Liền thế này, loại nhát gan sợ chết mẹ con Tiền Như Vân, cả đời cũng không thắng được cô.
Mẹ con Tiền Như Vân quả không biết tốt xấu, xuất hiện đúng lúc làm Hứa Đồng vốn đã có chút buông lỏng chuyện quyến rũ Cố Thần lại bắt đầu kiên định đi lên.
…
Buổi tối, Hứa Đồng chạy đến chỗ Đường Tráng tiêu khiển, giết thời gian. Một đám người đang chơi vui vẻ, di động liền kêu lên.
Màn hình hiển thị một dãy số xa lạ.
Cô không khỏi có chút giật mình.
Tiếp điện thoại, quả nhiên là Cố Thần.
Một đám người trong phòng, uống rượu hút thuốc lá lớn tiếng, một mảng cãi nhau.
Hắn hỏi: “Tại sao ầm ỹ như vậy?”
Hứa Đồng nói: “Anh đợi chút, em đi ra phòng bên ngoài!”
Trong thanh ấm hắn lộ ra một tia tức giận: “Nửa giờ sau ở cửa Huyễn Yêu chờ anh.” Nói xong lập tức cắt đứt điện thoại.
Hứa Đồng nhìn chằm
chằm di động, trong lòng không khỏi tức giận. Người đàn ông này thực sự là gia trưởng – trong quán ba làm sao không ầm ĩ? Tuy rằng cô là tiếp viên đi, chẳng nhẽ thế giới này lấy hắn làm trung tâm, chỉ cần hắn phân phó, cô nên máu chảy đầu rơi đi làm sao? Ngay cả nghe cô trả lời cũng không hết. Hắn như thế nào chắc chắn cô nhất định đồng ý đáp ứng hắn?
Nghĩ đến cách mạng chưa thành công, cô đành phải nhẫn nhịn, trong lòng oán hận nói: Được rồi Cố Thần, cho ngươi kiêu ngạo mộ trận, chờ bà cô hoàn thành kế hoạch xong, xem ta còn hay không quen bệnh của ngươi!
…
Hứa Đồng trước về nhà thay đổi áo ngắn, váy ngắn – diễn trò thì phải nhập vai, cô gái nhà nào đi bồi rượu lại mặc quần bò làm việc? Xong lại vội vàng bắt xe hướng Huyễn Yêu đuổi. Bình thường mà nói, chỉ cần 15 phút có thể đến nới. Nhưng đêm đó không biết đụng phải cái gì, đi được một nửa thì gặp sự cố giao thông, đường phố chật như nêm.
Thật sự không có biện pháp, khẽ cắn môi, trả tiền xe, Hứa Đồng xuống chạy bộ như điên. Có thể nghĩ sẽ có bao nhiêu người qua đường nhìn cô – một thân tóc bù xù, váy ngắn, giống như bị người truy đuổi chạy gấp trong bóng đêm.
Đến cửa Huyễn Yêu, Hứa Đồng đã thở hồng hộc, một bên bình phục hô hấp, một bên nhìn đồng hồ, hoàn hảo, còn tám phút nữa mới đến thời gian hẹn.
Có chị em trong cửa nhìn ra, thấy cô không khỏi hỏi: “Dao Dao? cô hôm nay không phải muốn đi bệnh viện thăm mẹ sao?”
Hứa Đồng cười nói: “Vẫn là kiếm tiền nha, không có tiền làm sao sống đâu?”
“Vừa chạy tới sao? Như thế nào còn không vào?”
Hứa Đồng dạo mắt, đáp: “Đã đến một lúc rồi, mới từ bên trong đi ra, đang đợi người.”
Cô gái nhìn một chiếc xe màu bạc thể thao đằng trước, hiểu rõ ái muội “nga”
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




