|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
Gia Vĩ trước, hay là xem Nhĩ Đông Thăng? Hay là Ngô Vũ Sâm?”
“Ngô Vũ Sâm có đóng phim sao?”
“Không đóng à?”
“Chuyện Thành Chỉ là thế nào hả?”
“Sao em vẫn nhớ thế hả?”
‘Em sẽ nhớ cả đời này, em quên không nói với anh, con người em lòng dạ rất hẹp hòi đó.”
“Anh yêu em.”
“Cái gì?”
“Cho dù em có hẹp hòi hơn nữa anh cũng vẫn yêu em.”
“Vậy Thành Chỉ là chuyện gì hả?”
“Không phải chứ.” Anh kêu lên đau khổ, “Ngay cả chiêu sát thủ nhàm chán trong phim cũng đã dùng rồi, em vẫn còn hỏi sao.”
“Anh không nói với em, cả đời này em sẽ hỏi anh.”
“Em nói đó nhé, nói là cả đời này, thiếu một năm, một tháng, một ngày, một giờ, cũng không thể coi là cả đời được.”
Cô tỉnh ngộ ra, “Anh thành thật khai báo mau, năm đó đi xem ” Bá Vương Biệt Cơ”** với ai hả?”
“Sao em lại ghen thế chứ, anh đi xem cùng Trần Khải Ca.”
Cô vốn dĩ không tin: “Lừa người.”
“Thật sự không có lừa em, năm 1993 bộ phim đó được công chiếu ở Thượng Hả, đúng lúc anh nghỉ ở nhà, bên ban tuyên truyền đưa một đống vé tặng, đang nhàn rỗi nên đi xem.”
Cô kích động nắm lấy anh, “Anh đi thật hả? Vậy anh có thấy Ca Ca không? Trời ơi, buổi công chiếu đầu tiên của “Bá Vương Biệt Cơ”, 13 năm trước, lúc đó Ca Ca chắc chắn vô cùng nổi tiếng. Anh có tìm anh ấy xin chữ ký không? Có giữ lại thiếp kỷ niệm buổi công chiếu đầu tiên không?”
Cuối cùng anh chịu thua cô, “Sao em lại mê giai đẹp thế hả?”
“Bây giờ anh mới biết hả, em vừa dã man, vừa bạo lực, lại còn hẹp hòi, thích ghen, đặc biệt mê giai đẹp, đáng tiếc quá, bị lừa rồi phải không, biết muộn quá rồi.”
Anh hôn lên má cô, giống như hôn một đứa trẻ.
Sau đó ấm áp nói: “Anh chỉ hối hận một điều, anh hối hận rằng sao không gặp em sớm hơn. Để em chịu bao nhiêu đau khổ, còn bản thân anh lại đi vào bao nhiêu con đường không đáng.”
Buổi sáng lúc tỉnh dậy, mới biết là có mưa tuyết nhỏ.Bông tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi xuống đất, bên ngoài cửa sổ tất cả đều trở nên ướt át. Hai cây hoa mai đã nở hoa, hương thơm lạnh lẽo âm thầm ngấm vào trong tim
Cô đứng một lúc bên cửa sổ, Nguyễn Chính Đông không biết đã xuống dưới lầu từ lúc nào, trên cửa sổ kính có hình bóng lờ mờ của anh, cô không quay đầu lại, anh mỉm cười trong tấm kính, sau đó nói với cô: “Hai cây hoa mai đó cũng đã mấy chục năm rồi, một cây là mai Hinh Khẩu, một cây là mai Đàn Hương.”
Căn nhà cổ, đâu đâu cũng có vết tính của thời gian trước đây, trên tường ở phòng khách còn trang hoàng một bức hành thư tinh xảo, viết là ” Mai hoa hương tự khổ hàn lại”, nét bút mạnh mẽ phóng khoáng, mặc dù không có đề tên, Giai Kỳ lại càng không hiểu gì về thư pháp, nhưng vẫn nhận ra đó là bút tích của ai.”
“Lúc nhỏ luyện chữ, luyện đến mức thê thảm, vừa mới nghỉ hè đã phải ở nhà viết chữ.” Nguyễn Chính Đông nói với cô, “Lúc đó làm gì có thể tĩnh nổi tâm để luyện chữ chứ? Cả ngày chỉ nghĩ đến việc trốn ra ngoài chơi. Đến tận lúc ra nước ngoài, bị mẹ anh ép buôc mỗi tuần viết về nhà một bức thư, kết quả là trên bức hồi thư cha anh gủi cho anh, câu đầu tiên trong thư là phê bình chữ của anh xấu.”
Thật ra anh viết chữ rất đẹp, Giai Kỳ đã từng thấy anh viết chữ khải nhỏ, nét chữ mạnh mẽ giống như chữ của ông nội anh, mạnh mẽ rắn rỏi, vừa nhìn đã biết là dùng sức, rất có cương nghị..
Giai Kỳ nói: “Lúc nhỏ em rất thích môn thư pháp, lúc đó thường dùng giấy báo cũ luyện viết chữ, mua mấy tờ giấy Tuyên Thành, phải cẩn thận tỷ mỉ kẻ thành ô vuông, chuẩn bị mất cả nửa ngày, mới dám viết lên trên.”
Nguyễn Chính Đông nói: “Có một khoảng thời gian anh thường nghĩ, muốn biết hồi nhỏ em thế nào.”
Giai Kỳ hỏi: “Tại sao?”
Anh lại cười cười: “Anh cũng không biết tại sao nữa——Nhưng luôn cảm thây biết quá ít chuyện của em, muốn biết nhiều hơn một chút. Muốn biết em lúc nhỏ, như thế nào, sống có tốt hay không. 20 năm đó, lúc em vui, anh không hề biết, lúc em đau lòng, anh cũng không biết, cho nên luôn cảm thấy nuối tiếc.”
Giai Kỳ chầm chậm đưa tay ra, nắm lấy tay anh nói: “Lúc nhỏ thật sự em cũng giống như những đứa trẻ khác thôi, có lúc cũng nghịch ngợm không hiểu chuyện, làm cho cha em đau đầu.”
Anh cười: “Thật không thể nhìn ra được em cũng có thể nghịch ngợm phá phách đấy.”
Giai Kỳ nói: “Trẻ con mà, đường nhiên có những lúc không hiểu chuyện. Nghỉ hè, cha phải đi làm, cả ngày chỉ có em một mình ở nhà, mấy ngày đầu làm hết xong bài tập, liền nghĩ đến chơi nhảy dây với mấy đứa trẻ nhà bên cạnh. Có hôm chơi lâu quá, kết quả là quên mất về nhà đóng bếp lò. Đợi đến tối cha về, than trong bếp lò đã thành tro hết. Anh chưa từng dùng bếp lò anh không biết, đốt lại bếp lò mất 2 tiếng đồng hồ. Mắt nhìn trời tối dần, còn không thể nấu cớm. Trong lòng em sợ hãi, kết quả khi cha về cũng không hề trách em một câu nào, ngược lại còn đưa em ra ngoài ăn há cảo.”
Góc ngoặt chỗ đầu cầu ở thị trấn nhỏ có một quán ăn nhỏ, Giai Kỳ nhớ mình được cha đưa đi ăn há cảo. Buổi tối mùa đông, con đường nhỏ lát đá trơn ướt sườn sượt, một cửa hàng bên cạnh chiếu ra ánh đèn vàng vọt, một bên là dòng sông nhỏ nước chảy im ắng, dưới bến tàu có người về muộn đang buộc dây thừng của chiếc thuyền tre, trong bóng tối đã chào hỏi cha từ xa: “Ông Vưu, ăn cơm chưa?”
Cha lịch sự trả lời: “Vẫn chưa.”
Cô bị rớt lại phía sau cha rất xa, cúi thấp đầu lo sợ không yên, mặc dù cha không trách mắng, nhưng biết rằng mình đã làm sai, nghe thấy tiếng bước chân ủ rũ của chiếc dép cao su của bản thân mình bước trên con đường đá, cha quay đầu lại, đưa tay ra từ xa.
Ngón tay cha thon dài mềm mại, cô không biết tay của mẹ như thế nào, nhưng tay của cha luôn luôn ấm áp như vậy, làm cho người ta cảm thấy an tâm.
Nguyễn Chính Đông chăm chú nghe cô kể, nghe đến tận cuối cùng, anh vẫn cứ nắm tay cô. Ngón tay anh hơi lạnh, bởi vì do truyền, mặc dù không quay lại bệnh viện, nhưng y tá ở một căn phòng dưới lầu, hơn nữa bác sỹ hàng ngày đều đến đúng giờ, mỗi buổi sáng đều phải truyền. Rất nhiều loại thuốc, từng túi rồi lại từng túi thường phải truyền đến hết cả nửa ngày.
Giai Kỳ để vào lòng bàn tay anh một tấm lót làm ấm, nhưng ngay cả khủyu tay anh cũng vẫn lạnh, truyền xong còn phải uống hết hộp thuốc này đến hộp thuốc khác, lúc uống thuốc anh còn cười, nói: “Nhiều loại như vậy, không biết bảo hiểm y tế có thanh toán không nhỉ.”
Anh nói là giữ lời, hàng ngày truyền xong đều cùng cô xem rất nhiều phim điện ảnh cũ
Đều là những phim nghệ thuật của Hồng Kông sản xuất, mặc dù tầm thường nhàm chán nhưng họ vẫn rất vui vẻ, chiếc ghế sô pha kiểu cũ vừa rộng vừa dài, hai người nằm trong đó, cô ăn khoai khô răng rắc răng rắc, trà Đô Vân Mao Tiêm hương thơm thanh mát. Cô cầm miếng khoai khô lên ăn cùng socola thậm chí là cùng bánh quy bơ, Nguyễn Chính Đông nói cô từ trước đến nay chỉ biết tàn phá thiên nhiên thôi.
Cô không chịu: “Khoai khô uống kèm trà xanh là ngon nhất, không tin anh thử xem.”
Vừa nói dứt miệng liền lập tức hối hận, bởi vì anh không được uống trà, càng không được ăn khoai khô, thế là liền nâng cốc nước ép kiwi mà cô Lý đã giúp anh chuẩn bị lên đưa cho anh: “Cái này cũng ngon mà.”
Anh kề sát vào tay cô uống hai ngụm, chau mày nói “Chua.”
Giai Kỳ không thèm để ý đến anh: “Anh đừng có mà lại lừa em hôn anh.”
Anh mỉm cười kề sát cô, không hề có ý tốt: “Sao em lại biết anh muốn hôn em hả?”
Giai Kỳ sững sờ một lúc, bỗng nhiễn quay mặt đi, nói: “Xem phim đi.”
Hôm nay xem” Thành phố lớn chuyện nhỏ”, Lý Minh và Vương Phi đóng vai chính.
Chia tay, ngẫu nhiên gặp lại, trai thanh gái tú, bức tranh đẹp đẽ, âm nhạc hay, bởi vì yêu nhau cho nên không rời xa nhau, tìm kiếm, trong thành phố rộng lớn như vậy, khó khăn hồi tưởng lại. Cho dù tình tiết hơi non, nhưng kết thúc lại ngọt ngào như thế.
Từng chùm từng chùm pháo hóa nở ra trên bầu trời Thượng Hải, dường nhừ hàng ngàn viên ngọc lưu ly rực rỡ phá vỡ tấm lụa đêm đen
trơn bóng, mỗi bông đều rực rỡ sáng đẹp đến mức không ngờ, thành phố đó phồn hoa đến mức trần tục, nhưng những đôi tình nhân bình thường hơn nữa, cũng có thể có được một sự tác thành.
Giai Kỳ thích bộ phim này: “Cho dù nội dung nhàm chán, chỉ cần kết thúc đẹp, sẽ là một câu chuyện đẹp.”
Nguyễn Chính Đông nói: “So với “Sleepless un Seattle” thì còn kém xa.”
Cô thừa nhận hai bộ phim cách nhau rất xa, nhưng vẫn cố chấp: “Em thích bộ phim này, anh xem, đứng trên tòa nhà Kim Mậu xem pháo hoa, ánh sáng chiếu vào khuôn mặt hai người, làm cho người ta cảm thấy thật sự là vĩnh cửu theo thời gian, trọn đời trọn kiếp.”
Anh không cho là như vậy: “Pháo hoa trong chốc lát sẽ không còn nữa, làm sao có thể coi như trọn đời trọn kiếp chứ?”
Giai Kỳ nói: “Đẹp như thế, khiến cho người ta mãi mãi không thể quên, trọn đời trọn kiếp cũng không thể quên, sao lại không là vĩnh cửu theo thời gian được
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




