watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 11:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6739 Lượt

chốc anh mặt đỏ tía tai, đẩy tay ra chạy mất, bỏ Giai Kỳ lại ở đó. Đó là lần thứ 2 Giai Kỳ thấy anh đỏ mặt, đột nhiên tỉnh ngộ ra, hai má bỗng chốc nóng như lửa đốt, đôi chân trần đứng trên mặt đất, sàn nhà gỗ tếch đen bóng sáng lên, ngấm lên chân vừa lạnh vừa buốt, thật sự muốn đào một cái lỗ rồi chui xuống đó trốn.

Một lúc sau xuống lầu lại thấy Nguyễn Chính Đông, vẫn cảm thấy lúng túng, ngại không dám nói chuyện với anh, cho đến tận lúc Giang Tây đến.

Giang Tây vẫn xinh đẹp như thế, vui vẻ ôm lấy Giai Kỳ: “Tôi nói với chủ nhiệm rằng nếu không cho tôi nghỉ phép, tôi sẽ kiện ông ấy, ông ấy mới cho tôi được nghỉ phép năm. Vừa đúng lúc Hòa Bình đi công tắc, nên tôi kéo anh ấy đi cùng.” Lập tức để ý thấy chiếc nhẫn trên tay cô: “Á……chiếc nhẫn này……….”Kéo tay Giai Kỳ, quay đầu lại cười: “Anh, anh cũng quá đáng thật đấy, việc lớn như thế, cũng không nói với bọn em một tiếng.”

Nguyễn Chính Đông chỉ cười: “Chẳng lẽ lại mời tất cả bạn bè người thân đến thông báo cho toàn thiên hạ hả?”

“Đương nhiên rồi,” Giang Tây cười láu cá: “Không cần thông báo cho toàn thiên hạ, mời tất cả bạn bè người thân ở Thượng Hải, đặc biết là mấy người bạn gái cũ của anh đến tụ tập một lát, như thế là được rồi.”

Nguyễn Chính Đông lườm mắt, đôi mắt đan phượng lại càng trở nên nghiêm nghị tuấn tú hơn, Giang Tây vốn dĩ không sợ anh, tính trẻ con làm mặt hề với anh.

Mạnh Hòa Bĩnh vẫn cứ đứng ở đó, Giai Kỳ cảm thấy rất khó có thể mỉm cười, nhưng rất nỗ lực mỉm cười: “Uống trà nhé? Hay là cà phê?”

Anh nói: “Cảm ơn, không cần.”

Giang Tây nói: “Cô đùng để ý đến anh ấy, con người anh ấy hơi cổ quái, chỉ uống nước lọc, giống như là Tưởng Giới Thạch ấy.”

Giai Kỳ ngừng lại một lúc, nói: “Em đi rót trà.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Bảo cô Lý đi làm ấy, hơn nữa Tây Tử và Hòa Bình cũng không phải là người ngoài.”

Giai Kỳ vẫn xuống nhà bếp giúp cô Lý pha trà, cô Lý nói: “Tây Tử thích nhất là trà chanh mật ong.” Thế là cô giúp cắt chanh, chanh rất tươi, vừa cắt xuống nước liền bắn ra, bắn đùng vào mắt, nhất thời cay hết cả mắt, không mở ra được. Cô Lý á lên một tiếng, vội vàng lấy khắn sạch đưa cho cô, cô giữ mắt, cười nói: “Thật là vô dụng quá, chuyện nhỏ như vậy mà cũng không làm nổi.”

Cô Lý nói: “Cái này bắn vào mắt là đau nhất đó.”

Là rất đau, làm cho người ta không kìm được nước mắt.

Nâng chiếc khay trà lên phòng khách, mắt đỏ đỏ giống như một con thỏ, Nguyễn Chính Đông lập tức nhìn thấy: “Sao thế?”

Cô không kìm được lại dụi một lát: “Nước chanh bắn vào mắt.”

Anh nói: “Đã bảo em là đừng làm, em lại cứ thích trổ tài cơ.”

Giang Tây đúng bên cạnh nói thêm vào: “Thổi thổi đi, anh, mau giúp Giai Kỳ thổi cho đỡ đau, thật đấy.”

Nguyễn Chính Đông làm ra vẻ muốn đánh cho Giang Tây một cái, cô liền thu lại trốn vào sau Mạnh Hòa Bình, chỉ cười hì hì.

Bởi vì thêm hai người, căn nhà rộng lớn dường như trong chốc lát náo nhiệt hẳn lên. Ngay cả cô Lý cũng vô cùng vui vẻ, vội vàng chuận bị bữa tối, Giai Kỳ ở dưới bếp giúp cô Lý, Giang Tây đứng ở cửa bếp thò đầu vào: “Cần cháu giúp đỡ không?” Cô Lý cầu trời lạy

phật: “Giang Tây cháu đừng có vào mà làm loạn thêm, ra chơi cùng Mạnh Hòa Bình đi.”

Giang Tây vẫn cứ vào phòng bếp: “Anh ấy đang đánh cờ cùng anh cháu, hai người đó, hễ đánh cờ, là không để ý đến ai nữa.”

Giai kỳ cũng không để cho cô ấy động tay vào, Giang Tây cười: “Lần này tôi quả thật từ chủ thành khách rồi.” Nói làm cho Giai Kỳ cảm thấy hơi ngại, do đó làm bộ giả vờ cho cô giúp mình nhặt rau, Giang Tây làm xong dường như cảm thấy mình dư sức, lại giúp bóc hạt sen, nhìn Giai Kỳ thái rau, nhất thời dường như sùng bái: “Trời ơi, động tác của cô chuyên nghiệp giống như là cô Lý vậy.”

Cô Lý vẻ mặt tươi cười hớn hở, nói: “Tôi sắp thất nghiệp rồi, Đông Tử chỉ thích ăn thức ăn Giai Kỳ nấu thôi.”

Giang Tây nói: “Cháu vẫn chưa được ăn nè, số anh trai cháu thật tốt.”

Giai Kỳ cười cười, bỗng nhiên Giang Tây than thở: “Thật ra nhiều năm này, lúc nhỏ ấy, cũng luông ngưỡng mộ nhưng gia đình khác, cả nhà ở trong bếp cười cười nói nói, làm một bữa cơm, đó mới giống như một gia đình chứ, có không khí dân dã . Không ngờ rằng hôm nay lại có thể được như thế này. Giai Kỳ, cô sớm kết hôn với anh trai tôi đi, sau này ngày ngày tôi đều được đến chỗ hai người ăn trực cơm.:

Cô Lý nói: “Thật là, Tây Tử, cháu cũng mau chóng kết hôn với Mạnh Hòa Bình đi, kết hôn rồi sao lại còn đến nhà chị dâu anh trai ăn trực cơm chứ.”

Giang Tây nói: “Mạnh Hòa Bình còn bận lắm, làm gì có thời gian ở nhà ăn cơm, cho nên sau này cháu sẽ có rất nhiều cơ hội đến nhà anh trai ăn trực cơm, đúng thế, chị dâu nhỉ.? ẹn Đẹp Như Mơ – Chương 19

Gửi lúc 11:00 ngày 14/01/2014

Buổi sáng lúc tỉnh dậy, mới biết là có mưa tuyết nhỏ.Bông tuyết vừa nhẹ vừa mềm, rơi xuống đất, bên ngoài cửa sổ tất cả đều trở nên ướt át. Hai cây hoa mai đã nở hoa, hương thơm lạnh lẽo âm thầm ngấm vào trong tim

Cô đứng một lúc bên cửa sổ, Nguyễn Chính Đông không biết đã xuống dưới lầu từ lúc nào, trên cửa sổ kính có hình bóng lờ mờ của anh, cô không quay đầu lại, anh mỉm cười trong tấm kính, sau đó nói với cô: “Hai cây hoa mai đó cũng đã mấy chục năm rồi, một cây là mai Hinh Khẩu, một cây là mai Đàn Hương.”

Căn nhà cổ, đâu đâu cũng có vết tính của thời gian trước đây, trên tường ở phòng khách còn trang hoàng một bức hành thư tinh xảo, viết là ” Mai hoa hương tự khổ hàn lại”, nét bút mạnh mẽ phóng khoáng, mặc dù không có đề tên, Giai Kỳ lại càng không hiểu gì về thư pháp, nhưng vẫn nhận ra đó là bút tích của ai.”

“Lúc nhỏ luyện chữ, luyện đến mức thê thảm, vừa mới nghỉ hè đã phải ở nhà viết chữ.” Nguyễn Chính Đông nói với cô, “Lúc đó làm gì có thể tĩnh nổi tâm để luyện chữ chứ? Cả ngày chỉ nghĩ đến việc trốn ra ngoài chơi. Đến tận lúc ra nước ngoài, bị mẹ anh ép buôc mỗi tuần viết về nhà một bức thư, kết quả là trên bức hồi thư cha anh gủi cho anh, câu đầu tiên trong thư là phê bình chữ của anh xấu.”

Thật ra anh viết chữ rất đẹp, Giai Kỳ đã từng thấy anh viết chữ khải nhỏ, nét chữ mạnh mẽ giống như chữ của ông nội anh, mạnh mẽ rắn rỏi, vừa nhìn đã biết là dùng sức, rất có cương nghị..

Giai Kỳ nói: “Lúc nhỏ em rất thích môn thư pháp, lúc đó thường dùng giấy báo cũ luyện viết chữ, mua mấy tờ giấy Tuyên Thành, phải cẩn thận tỷ mỉ kẻ thành ô vuông, chuẩn bị mất cả nửa ngày, mới dám viết lên trên.”

Nguyễn Chính Đông nói: “Có một khoảng thời gian anh thường nghĩ, muốn biết hồi nhỏ em thế nào.”

Giai Kỳ hỏi: “Tại sao?”

Anh lại cười cười: “Anh cũng không biết tại sao nữa——Nhưng luôn cảm thây biết quá ít chuyện của em, muốn biết nhiều hơn một chút. Muốn biết em lúc nhỏ, như thế nào, sống có tốt hay không. 20 năm đó, lúc em vui, anh không hề biết, lúc em đau lòng, anh cũng không biết, cho nên luôn cảm thấy nuối tiếc.”

Giai Kỳ chầm chậm đưa tay ra, nắm lấy tay anh nói: “Lúc nhỏ thật sự em cũng giống như những đứa trẻ khác thôi, có lúc cũng nghịch ngợm không hiểu chuyện, làm cho cha em đau đầu.”

Anh cười: “Thật không thể nhìn ra được em cũng có thể nghịch ngợm phá phách đấy.”

Giai Kỳ nói: “Trẻ con mà, đường nhiên có những lúc không hiểu chuyện. Nghỉ hè, cha phải đi làm, cả ngày chỉ có em một mình ở nhà, mấy ngày đầu làm hết xong bài tập, liền nghĩ đến chơi nhảy dây với mấy đứa trẻ nhà bên cạnh. Có hôm chơi lâu quá, kết quả là quên mất về nhà đóng bếp lò. Đợi đến tối cha về, than trong bếp lò đã thành tro hết. Anh chưa từng dùng bếp lò anh không biết, đốt lại bếp lò mất 2 tiếng đồng hồ. Mắt nhìn trời tối dần, còn không thể nấu cớm. Trong lòng em sợ hãi, kết quả khi cha về cũng không hề trách em một câu nào, ngược lại còn đưa em ra ngoài ăn há cảo.”

Góc ngoặt chỗ đầu cầu ở thị trấn nhỏ có một quán ăn nhỏ, Giai Kỳ nhớ mình được cha đưa đi ăn há cảo. Buổi tối mùa đông, con đường nhỏ lát đá trơn ướt sườn sượt, một cửa hàng bên cạnh chiếu ra ánh đèn vàng vọt, một bên là dòng sông nhỏ nước chảy im ắng, dưới bến tàu có người về muộn đang buộc dây thừng của chiếc thuyền tre, trong bóng tối đã chào hỏi cha từ xa: “Ông Vưu, ăn cơm chưa?”

Cha lịch sự trả lời: “Vẫn chưa.”

Cô bị rớt lại phía sau cha rất xa, cúi thấp đầu lo sợ không yên, mặc dù cha không trách mắng, nhưng biết rằng mình đã làm sai, nghe thấy tiếng bước chân ủ rũ của chiếc dép cao su của bản thân mình bước trên con đường đá, cha quay đầu lại, đưa tay ra từ xa.

Ngón tay cha thon dài mềm mại, cô không biết tay của mẹ như thế nào, nhưng tay của cha luôn luôn ấm áp như vậy, làm cho người ta cảm thấy an tâm.

Nguyễn Chính Đông chăm chú nghe cô kể, nghe đến tận cuối cùng, anh vẫn cứ nắm tay cô. Ngón tay anh hơi lạnh, bởi vì do truyền, mặc dù không quay lại bệnh viện, nhưng y tá ở một căn phòng dưới lầu, hơn nữa bác sỹ

Trang: [<] 1, 33, 34, [35] ,36,37 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT