watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 15:00 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8158 Lượt

ngay từ lúc mẹ phát hiện ra bệnh tình đã lập tức báo cho cô biết, thì dù có khó xử, cô cũng vẫn mở miệng nói ra, suy cho cùng chẳng có gì quan trọng hơn bệnh tình của mẹ. Thế nhưng mẹ và dượng vì nghĩ đến cảm nhận của cô mà đã lựa chọn cách cực đoan như thế này, cô càng chẳng còn mặt mũi nào đối diện với Trình Tranh.

Xưởng may hiện giờ dượng làm việc là phân xưởng nằm trong công ty con thuộc tập đoàn của mẹ Trình Tranh – Chương Tấn Nhân. Tuy chút lỗi lầm dượng phạm phải này khó mà kinh động đến lãnh đạo cấp cao của tập đoàn, nhưng vì Tổng giám đốc Chương đã đích thân tiến cử, lại thêm cả quan hệ về phía Tô Vận Cẩm nữa, mọi thứ không thể đơn giản cho được. Cô không muốn kinh động đến nhà họ Trình, chỉ muốn để dượng âm thầm bù tiền vào cho đủ, khiến tất thảy sự việc hóa giải thành không, coi như chưa từng xảy ra chuyện gì hết.

Còn số tiền và ơn nghĩa của Thẩm Cư An, cô sẽ nghĩ cách dần dần hoàn trả. Anh không phải là chồng cô, cô có thể tuyệt nhiên thoải mái mà coi tiền và ơn nghĩa ấy là món nợ, một khi đã là nợ thì sẽ có ngày trả sạch.

Buổi tối hôm ấy, cô mang nỗi mệt mỏi trở về căn nhà của hai người, vừa mở cửa đã nhìn thấy Trình Tranh ngồi trên sofa. Nghe tiếng động, anh bèn ngoái đầu lại, nhìn cô với ánh mắt có đôi phần xa lạ. Tô Vận Cẩm trong lòng ít nhiều đã hiểu ra, có lẽ sự tình rốt cuộc chẳng thể giấu anh nữa. Biết trước không thể né tránh được, cô quả quyết đi thẳng tới trước mặt anh, ngồi xuống chiếc sofa đối diện.

“Lúc nãy Tiểu Văn, bạn cùng phòng kí túc ngày xưa của em, gọi điện thoại đến, nói là nhà cô ấy dạo này có việc. thế nên số tiền cố ấy định cho em vay để khám bệnh cho mẹ tạm thời không đưa em được. Sau đấy, anh gọi điện thoại cho mẹ em, dượng em nói cảm ơn anh. Không lâu trước đây mẹ anh có nói chuyện với anh, dượng em… Mẹ bảo anh đừng nói gì với em, mẹ sẽ giải quyết ổn thỏa. Tô Vận Cẩm, nói cho anh biết, em lấy đâu ra mười một vạn?”

Quả nhiên dưới gầm trời này chẳng có bức vách nào không bị gió lùa, xem ra giờ đây bức vách là cô đây đã không còn chỗ nào không bị gió lùa qua. Tô Vận Cẩm nhìn thấy ánh mắt hồ nghi của anh, bỗng nhiên chột dạ, đành dứt khoát kể hết sự tình sau trước, bao gồm cả việc mượn tiền Thẩm Cư An cho anh nghe.

Trình Tranh nghe xong không tỏ vẻ giận, cả cười, “Em gặp những chuyện như thế này, người đầu tiên nghĩ đến lại không phải là anh, mà là Thẩm Cư An, em nói xem, có phải anh rất bẽ mặt không”.

Tô Vận Cẩm tràn ngập cảm giác mỏi mệt, “Em cũng không biết phải giải thích ra sao với anh nữa… Anh không hiểu”.

Trình Tranh đột nhiên đứng bật dậy, “Anh không hiểu, em có thể nói cho anh biết cơ mà? Tại sao lại coi anh là thằng ngốc thế? Chẳng lẽ Thẩm Cư An thì hiểu chắc?”.

“Đúng, anh ấy sẽ hiểu, bởi vì anh ấy cũng giống như em, hiểu rõ nghèo hèn đáng sợ tới cỡ nào, biết rằng không có tiền thì cũng chẳng có tôn nghiêm gì hết! Không như anh, trước nay không biết khốn khó có mùi vị ra sao. Trình Tranh, em không coi anh là đồ ngốc, chỉ là em nghĩ ngợi đến mối quan hệ giữa chúng mình. Dượng em nhờ giới thiệu của nhà anh mới có được công việc này, giờ đây sổ sách có chuyện, em không muốn lại lấy tiền nhà anh đắp vào lỗ thủng ấy, như thế chỉ làm mọi người khó xử hơn thôi.”

“Vớ vẩn, em tìm Thẩm Cư An vay tiền thì không khó coi đấy chắc?”, Trình Tranh đang cơn giận dữ hùng hổ nói.

“Lúc như thế này em thà nợ Thẩm Cư An, chứ không muốn phải nợ anh, làm thế chỉ khiến cho chúng mình ở với nhau càng khổ sở thôi!”, Tô Vận Cẩm cũng đứng dậy, ngẩng mặt nhìn anh mà nói.

Trình Tranh tiện tay nhặt túi đựng tài liệu ở trên sofa, tay kia tóm lấy cổ tay Tô Vận Cẩm, “Nếu em thực sự nghĩ đến mối quan hệ giữa chúng ta, thì hãy đi với anh”. Sau đó anh không phân bua gì thêm, cứ thế lôi cô ra khỏi cửa.

Tô Vận Cẩm bị anh ép lên xe, lờ mờ phát hiện ra rằng anh đang lái xe đến chỗ ở của Chương Việt và Thẩm Cư An, nhưng bất kể cô nói gì, anh cũng nhất mực không thèm đếm xỉa.

Rất nhanh chóng họ đã đến khu nhà với địa thế lưng tựa núi, mặt giáp nước nơi Thẩm Cư An đang ở. Trình Tranh gọi điện thoại cho Cư An , sau đó đánh xe vào bãi đỗ chờ đợi. Mười phút sau, Thẩm Cư An một mình ăn vận chỉnh tề xuất hiện ở ngay bãi đỗ xe, trông thấy Tô Vận Cẩm và Trình Tranh, anh cơ hồ đã dự cảm được sẽ xảy ra chuyện gì đó.

Thẩm Cư An vừa bước lại gần, chưa kịp mở miệng, Trình Tranh đã xuống xe mở ngay tập tài liệu cầm trong tay, rút từ trong đó ra mấy xấp tiền ném thật mạnh vào người anh. Thẩm Cư An né tránh không kịp, bị mấy xấp ném trúng người, mấy xấp khác bung ra giữa không trung, những tờ giấy bạc một trăm tệ cứ thế rớt xuống đầy người đầy mặt anh.

“Trình Tranh!”, Tô Vận Cẩm thất thanh ngăn cản, nhưng sao kịp được nữa.

Thẩm Cư An đột ngột đụng phải biến cố như thế này, thế nhưng thần sắc không hề thay đổi, anh lặng yên đứng ở chỗ cũ, để mặc những tờ tiền cứ thế rớt xuống người, dáng vẻ thờ ơ.

Trình Tranh vẫn không buông tha Cư An, nói năng như thể oán giận tích tụ đã lâu: “ Anh nhìn đấy, tiền trả đủ cho anh, tôi không biết anh rắp tâm làm trò gì nữa, chị họ tôi bằng lòng lấy anh, tôi chẳng có gì để nói, nhưng anh có thể không bám nhẵng lấy Vận Cẩm được chứ”.

Thẩm Cư An từ tốn bắt lấy một tờ tiền rơi trên vai, điềm đạm nói: “Tôi nghĩ là cậu hiểu lầm rồi”.

“Hiểu lầm?”, Trình Tranh cười nhạt. “Đừng có cho là ai cũng ngốc nghếch như cái cô Chương Việt nhà anh, anh toan tính gì chúng ta trong lòng đều hiểu rõ, đâu cần phải nói huỵch toẹt ra, chỗ tiền này là của anh chứ gì? Chắc không đáng phải mang tiền nhà họ Chương ra để đút cho thần ái tình chứ nhỉ?”

“Im đi” Cùng một câu nói đồng thời phát ra từ miệng của hai người đàn bà. Chương Việt lật đật chạy ra, bên trong chiếc áo khoác trên người là bộ đồ ở nhà còn chưa kịp thay. Tô Vận Cẩm vừa cuống vừa bực giữ chặt lấy Trình Tranh.

Thẩm Cư An thản nhiên như không cúi người xuống, lượm từng tờ tiền rơi vãi tứ bề, xếp ngay ngắn vào chiếc cặp tài liệu Trình Tranh mang tới lúc đầu. Anh không nhìn Trình Tranh, chỉ khẽ khàng nói với Tô Vận Cẩm: “Em chắc là không cần đến số tiền này nữa chứ?”.

Tô Vận Cẩm xấu hổ đến nỗi chẳng dám ngẩng đầu lên nhìn Cư An, ngoài nói lời xin lỗi ra, cô chẳng thể nghĩ ra lời nào khác. Chương Việt bước lại gần Trình Tranh, nói như vỗ vào đầu vào mặt: “Cậu vẫn còn là trẻ ranh đấy à? Làm việc gì cũng không dùng đến não hay sao?”.

Trình Tranh không tỏ vẻ yếu đuối, đốp lại ngay: “Người làm việc gì cũng không dùng đến não e rằng phải là chị, biết rõ là hố sau mà vẫn cứ nhảy vào”.

Chương Việt giận đến mức khuôn mặt thanh tú cũng biến sắc, chỉ thẳng vào mặt Trình Tranh mà mắng: “Việc của tôi không cần cậu lo, cậu cút ngay cho tôi nhờ!”.

Trình Tranh hất tay cô ra, “Ai rỗi hơi mà lo việc của chị, chị hãy quản ông chồng chị cho tử tế”.

“Trình Tranh, đi theo em”, Tô Vận Cẩm cố kéo Trình Tranh đi ra xe, nhưng chẳng hề lay chuyển được anh chút nào, bực tức cực điểm bèn nhất quyết bỏ tay ra. “Thật không thể chịu đựng nổi con người này! Anh không về, tôi về.” Nói rồi cô quay đầu nhằm thẳng hướng cổng bãi đỗ xe mà đi.

Trình Tranh lúc ấy mới quay người đuổi theo, không quên ném lại một câu: “Chương Việt, chị cứ ngu ngốc đi, về sau nếm mùi đau khổ đấy”.

Chương Việt nghiến răng nhìn Trình Tranh cùng Tô Vận Cẩm đi khuất, hung hãn bảo: “Trình Tranh chết tiệt, về sau ai còn quan tâm đến cậu mới là đồ khốn bỏ đi!”.

Thẩm Cư An mỉm cười, kéo tay cô, “Đi thôi, đừng giận nữa em, chấp nhặt cậu ta làm gì, về nhà nào”.

Phía bên này, Trình Tranh lái xe cùng Tô Vận Cẩm về nhà, hai người suốt cả đường không nói một câu. Tận đến lúc về đến nơi, lửa giận của Trình Tranh mới dần dà tiêu tán, lại hớn hở bắt chuyện với Tô Vận Cẩm. Tô Vận Cẩm rầu rĩ không nói không rằng tắm rửa đi ngủ, không nhìn đến anh một lần. Trình Tranh bò đến bên người cô, khe khẽ đẩy đẩy bờ vai lộ bên ngoài tấm chăn mỏng của cô: “Này, nói gì đi chứ, vẫn giận đấy à?” Tô Vận Cẩm lặng yên nhích người ra xa, Trình Tranh lại mon men đến gần, nói giọng không phục: “Rõ ràng lúc đầu là anh đúng, sao bây giờ lại thành ra em giận anh thế? Vừa rồi anh có mắng mỏ gì em đâu”.

Tô Vận Cẩm cảm thấy rã rời tới nỗi chẳng thốt nên lời, bị anh chọc phá đến không yên nổi, mới quay người lại, nói giọng lạnh nhạt: “Đúng là anh có lý, đều là lỗi của em hết, Trình Tranh, cứ như thế này thực lòng em rất mệt mỏi, hai người chúng ta sao cứ phải làm khổ nhau thế?”.

Trình Tranh hoảng quá, bèn ôm chặt lấy người cô qua lớp chăn mỏng: “Anh không nghĩ gì nhiều thế đâu, chỉ muốn em ở bên anh thôi. Không sai, anh thừa nhận là anh không ưa Thẩm Cư An, hôm nay cố tình làm anh ta khó xử, nhưng mà Vận Cẩm, em có thể nghĩ đến anh một tí không? Mai là sinh nhật anh đấy, em đã nói là sẽ tặng anh một món quà cơ mà, anh muốn một lời hứa, đừng rời xa anh, hôm em đeo đôi hoa tai hải lam ngọc cũng đã nhận lời với anh rồi còn gì, không được bỏ rơi anh”. Tô Vận Cẩm nhắm mắt, thở một hơi thật dài.

Tô Vận Cẩm nhớ lại rằng mình đã từng nói năng hùng hồn với Thẩm Cư An: “Chúng ta không giống nhau”. Thẩm Cư An rốt cuộc vẫn cứ thông minh hơn

Trang: [<] 1, 31, 32, [33] ,34,35 ,46 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT