|
|
Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí Tải Về Máy
|
chọe?”.
Trịnh Hiểu Đồng làm sao mà ngờ nổi cô nàng kia lại sỗ sàng hỏi cô câu này ngay trước mặt Trình Tranh. Cô đỏ mặt, liếc nhìn Trình Tranh. Trình Tranh không phản ứng gì, cô mới rủ rỉ nói: “Cũng chẳng thế nào cả đâu, anh ấy là học sinh của bố tớ, bố tớ thích anh ấy lắm…”.
“Bố cậu thích anh ấy? Nhưng đâu phải bố cậu làm bạn gái của anh ấy đâu”, Lục Lộ trề trề môi.
“Không phải thế, tớ cũng… Có điều lúc đó anh ấy có bạn gái rồi, sau đấu tớ lên năm thứ tư, bố cho tớ đến viện thiết kế chỗ Trình Tranh thực tập. Khi đó anh ấy vừa mới chia tay với bạn gái, đau lòng lắm, tớ liền bầu bạn bên anh ấy, anh ấy bảo tớ dạy anh ấy đánh cờ vây, sau đó, tớ cũng không ngờ…”
“Không cần nói nữa, tớ hiểu rồi”, Lục Lộ khoát tay một cái, nói với Tô Vận Cẩm, “Em nói rồi mà, cái em thiếu chẳng qua là một cơ hội thôi, cái việc trăm năm mới có một lần này sao em không gặp được nhỉ.
Nói thì cũng lạ, sao lại có thứ phụ nữ như thế, vứt bỏ người yêu bảnh bao nhường này, nghe ra anh ấy cũng có vẻ yêu cô ấy lắm lắm, thế mà cũng nỡ buông tay, phải không, chị Tô?”.
Tô Vận Cẩm lạnh nhạt nói: “Không chừng là anh chàng đẹp trai với cô ấy không hợp nhau thì sao? Hơn nữa có những lúc tình yêu không đủ làm hai người hạnh phúc. Đương nhiên, chị không phải nói chuyện Trình Tranh với cô bạn gái”.
“Cũng không hẳn”, Trình Tranh, như thể nói với Lục Lộ.
“Thực ra, cái đáng sợ nhất là khi em hết lòng hết dạ với một người, cuối cùng lại phát hiện ra người ta hoàn toàn chẳng yêu em, đấy mới là không hạnh phúc thực sự”.
“Ô, chủ đề này càng nói càng sâu sắc nhé, em thích! Có điều có thể hỏi một câu nho nhỏ nữa không, cái “người ra” ấy là thần thánh phương nào, em muốn nói là, em rất ngưỡng mộ cô ra”, Lục Lộ gục gắc đầu nói.
Trình Tranh cười gằn chẳng nói gì. Trịnh Hiểu Đồng chau mày nghĩ ngợi một hồi, sau đó mới bảo: “Hình như là bạn học cũng cấp III”. Cô nói ra miệng rồi, lại liếc nhìn Trình Tranh.
“Í…”, Lục Lộ đập bàn đứng dậy. “Em biết rồi, chị Tô…”.
Tô Vận Cẩm sững người. Ai dè Lục Lộ nói tiếp: “Chị nhất định cũng quen đúng không?”.
“Ừ. Có điều không thân lắm”, Tô Vận Cẩm qua quýt cho xong.
Lục Lộ nào chịu bỏ qua, vẫn còn đang muốn hỏi dồn, cửa khoang đặt riêng đã mở ra, chỉ nghe thấy nhân viên phục vụ hết mực cung kính chào một tiếng “Chương tiểu thư”, Chương Việt đã bước vào.
“Trình Tranh, cái cậu này, đến mà không hó hé gì, nhân viên phục vụ mà không nói thì chị cũng…” Chương Việt người còn chưa bước vào, tiếng oán trách đã vang đến.
Cô hoàn toàn không nghĩ vào đây sẽ nhìn thấy Tô Vận Cẩm, lại cả Lục Lộ…
Thế nên cô bước vào rồi thì sững ngay lại, ngẩn ra nhìn Trình Tranh đang ngồi giữa ba người phụ nữ, dù cho cô có nhanh nhạy đến đâu, cũng không thể nghĩ ra rố cuộc là cái chuỗi quan hệ kiểu gì đây.
“Chương Việt, hí hí.” Cô nàng Lục Lộ này hình như đi đến đâu cũng có người quen.
Chương Việt rốt cuộc cũng đã quen mắt với toàn cảnh, cố kìm nén nỗi kinh ngạc, sau đó ngó ra phía ngoài cửa, nghi ngại nói: “Lục Lộ, sao cô lại ở đây, cô không biết anh ta cũng có mặt à?”.
Lục Lộ mặt mũi biến sắc.
Chương Việt thấy tình hình không được ổn lắm, một mình Trình Tranh đã đủ phiền phức rồi, lại cả bạn mới bè cũ của anh nữa, huống hồ thêm Lục Lộ vào, có lẽ nào lại chịu thò chân vào chỗ nước đục này, liền buông một câu: “Mọi người ăn uống vui vẻ nhé”. Rồi lập tức thoái khỏi cái chốn thị phi này.
Chương Việt đi nhanh quá, nhân viên phục vụ còn chưa kịp đóng cửa phòng, mấy người mặc com lê bước qua ngay trước cửa, trong đó một người đàn ông lịch lãm tuổi ngoài ba mươi lơ láo quét một cái nhìn vào trong phòng, những người có mặt ở đó đều không hề phản ứng gì, đã thấy Lục Lộ nhanh chóng bốc hơi khỏi ghế.
Tận đến lúc mấy người đó đi khỏi, nhân viên phục vụ đóng cửa lại, Lục Lộ mới từ dưới gầm bàn chui ra, hoảng hồn chưa định thần lại.
Cô bất chấp mấy người còn lại nghĩ gì, rón rén đi ra phía cửa, hé một khe ra ngó dáo dác, chắc chắn là người đã đi rồi, lúc đó mới thoăn thoắt quay lại thu dọn đồ đạc. “Xin lỗi nhé, em phải đi trước đây, mọi người cứ từ từ nói chuyện.
Tôm này nếu không có ai ăn, em có thể gói về được không?” Trình Tranh phác một cử chỉ mời tự nhiên, cô đã nhanh chóng cuốn chỗ tôm vào giấy gói rồi. “Liên lạc sau nhé”. Cô mở cửa là lỉnh ngay ra ngoài.
“Chờ đã, Lục Lộ, chị đưa em về”. Tô Vận Cẩm khổ sở vì không tìm ra nổi lý do ra về, bây giờ lẽ nào lại chịu bỏ qua, chào tạm biệt qua loa Trình Tranh và Trịnh Hiểu Đồng xong, liền lập tức bám theo ra ngoài.
Tận đến lúc cả hai đã ngồi trên xe, mỗi người đều ngổn ngang tâm sự, đến Lục Lộ bấy nay mồm mép cũng chẳng nói năng gì, Tô Vận Cẩm hiểu rõ cô, nhìn bộ dạng vừa rồi của cô đúng là hoảng thực sự.
“Em quen Lục Sênh à?”, Tô Vận Cẩm hỏi cô, tuy chỉ nhìn qua, cô cũng đã nhận ra thân phận của người đàn ông ghé mắt nhìn vào, người phụ trách tập đoàn Thái Hoa, cũng chính là cháu trai của mẹ Chương Việt – mợ của Trình Tranh.
Lục Lộ hiếm khi im ắng không cất lời thế này, một lúc lâu sau, mới mặt mũi trắng bệch đáp lời: “Ông ấy là chú em”.
Tô Vận Cẩm kinh ngạc, nhưng không định dò hỏi chuyện riêng của người ta, chỉ dặn dò cô nhóc lên nhà cẩn thận, dợm quay về, lúc quay đầu, Lục Lộ đã bước xuống xe bỗng nhiên cất tiếng hỏi cô: “Chị Tô, Trình Tranh chính là người mà chị không thể từ bỏ, đúng không?”.
Tô Vận Cẩm không nói gì, nhấn ga, phóng đi mất.
Tô Vận Cẩm, đừng nghĩ thêm nữa, đừng nghĩ đến Lục Lộ, đừng nghĩ đến Trịnh Hiểu Đồng, càng đừng nghĩ đến Trình Tranh, nghĩ cho ra hay nghĩ chẳng ra, kết quả đều không khiến mày dễ chịu chút nào. Tô Vận Cẩm giằng co trong những suy nghĩ như thế mà dần thiếp đi.
Lúc đang chập chờn mơ mơ màng màng, điện thoại cô reo lên. Lúc nghe, cô nhân tiện ngó qua thời gian, kim chỉ đã qua 12 giờ.
Nhìn số điện thoại gọi đến, cô cũng không cảm thấy kinh ngạc gì lắm. Nếu anh dễ dàng bỏ cuộc như thế, thì anh đã chẳng phải Trình Tranh.
“Vận Cẩm, ngại quá, em đã ngủ chưa?”, anh hỏi. Trong giọng nói không có chút cảm giác ngại ngùng nào hết.
“Chưa, có việc gì?”.
“Anh bỗng nhiên nhớ ra là sáng nay không cẩn thận bỏ quên một tập tài liệu trên xe em, bây giờ anh đang cần gấp, có thể phiền em lấy cho anh được không?”, anh nói rất thẳng thắn, đàng hoàng.
Tô Vận Cẩm thở dài: “Có phải là một tập tài liệu màu vàng không, lúc quay về em đã để vào phòng bảo vệ khu nhà rồi, nếu anh cần có thể trực tiếp đi lấy”.
Anh quả nhiên im lặng hồi lâu.
“Không có việc gì, thế thì em dập máy đây, cảm ơn bữa cơm hôm nay anh thiết đãi”, Tô Vận Cẩm gắng sức khách sáo nói.
Anh lập tức nổi khùng, “Em cứ không muốn gặp anh như thế sao?”.
“Trình Tranh, chúng ra bây giờ cứ gặp nhau như thế này còn có ý nghĩa gì nữa đâu?”
“Anh bất chấp, em xuống đi, anh có chuyện muốn nói với em”.
“Cái gì cần nói bốn năm trước chúng ta đã nói hết rồi…”
“Xuống đây, Tô Vận Cẩm!”
“Rốt cuộc anh muốn nói gì với em… Bản thân anh cũng không biết phải nói gì đúng không? Em không xuống đâu, nếu không có việc gì em cúp máy đây.”
“Em có giỏi thì dập máy xem nào!”.
Tô Vận Cẩm gập điện thoại lại, sau đó rút pin ra, nằm lại xuống giường, cả đêm không mộng mị.
Buổi sáng hôm sau, Lục Lộ không đi làm, gọi điện thoại cho Tô Vận Cẩm, chỉ nói là bị cảm. Tô Vận Cẩm chắc chắn là cô nhóc không có gì đáng ngại lắm, xong rồi cũng đồng gì.
Nếu cô nàng là cháu của Lục Sênh, công việc này đối với cô nàng cũng chẳng mấy quan trọng. Tô Vận Cẩm chỉ lo rằng, trông thấy dáng vẻ sợ hãi như gặp ma lúc đụng Lục Sênh của cô nàng, chỉ e trong đó còn có uẩn khúc chi đây.
Nhưng thế gian rộng lớn là vậy, có mấy người trong lòng lại không có một quá khứ không thể tỏ bày cùng người khác?
Cô từ văn phòng gọi điện cho Mạc Úc Hoa. Mạc Úc Hòa hôm nay vừa hay đến lượt nghỉ.
“Lần trước cậu bảo là bệnh viện các cậu có mấy anh chàng bác sĩ “ưu tú” chưa vợ đúng không? Nếu rảnh thì có thể giới thiệu cho tớ chứ?” Cô nên bắt đầu một cuộc tình mới , một quãng đời mới, thì mới có thể rũ bỏ triệt để người “hàng xóm” của cô được.
Mạc Úc Hoa hôm qua trực đêm, giọng nói ngái ngủ khản đặc: “Cậu nghĩ kỹ chưa đấy?”.
“Đương nhiên, càng nhanh càng tốt”.
Mạc Úc Hoa trước nay vẫn thuộc kiểu người nói là làm, còn chưa đến nửa tháng, đã sắp đặt đâu đấy một cuộc gặp mặt chính thức cho Tô Vận Cẩm, tuy mọi sự chóng vánh, nhưng đối tượng hóa ra điều kiện khá là ưu việt.
Bác sĩ Ngô, bác sĩ chủ chốt trong khoa Mạc Úc Hoa, mới ngoài ba mươi, khuôn mặt ưa nhìn, nghiệp vụ tinh thông, tính cách hóm hỉnh nhẹ nhàng. Dù Tô Vận Cẩm ban đầu chẳng ấp ủ kỳ vọng gì to tát, cũng không thể không thừa nhận rằng anh ta là một đối tượng rất đáng để qua lại.
Bác sĩ Ngô đã có một lần kết hôn, có điều người vợ năm ngoái đã qua đời vì một tai nạn bất ngờ, cho dù là vậy, dựa vào những điều kiện của anh ta thì chẳng phải lo không tìm ra nổi một nửa khác ổn thỏa.
Tô Vận Cẩm với anh ra tuổi tác tương đương, ngoại hình, khí
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




