watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3717 Lượt

an nỗi sợ hãi vừa mới phát sinh.Đôi mắt Thiếu Hạo ánh lên vẻ khát máu , ai khiến lão bà của anh sợ hãi đêù không thể nhận được kết quả tốt đẹp.Sau một hồi im lặng suy ngẫm , Thiếu Hạo nói tiếp :

- Kế hoạch của kẻ đó xem ra rất chu đáo , vừa tiêu diệt chúng ta vừa đánh vào tâm lý nhưng thật đáng tiếc mọi chuyện lại do chúng ta nắm giữ.Bây giờ mà ngả bài thì thật đáng tiếc.Vì vậy chúng ta cùng chơi với kẻ đó một ván nữa nhé.

Hàn Tuyết lấy lại bình tĩnh hừ lạnh :

- Dám đối đầu với chúng ta xem như kẻ đó chán sống.Nếu đã muốn chơi thì phải chơi một ván lớn.

Thiếu Hạo bật cười nhìn Hàn Tuyết.Qủa nhiên người yêu của anh rất có bản lĩnh.Thái Sinh nhìn thái độ sủng nịnh của Thiếu Hạo đối với Hàn Tuyết nên giả vờ ca thán:

- Hạo ca chẳng bao giờ ôn nhu với người muội muội này như vậy nha.Thật không công bằng xíu nào cả.

Trương Hạo Dân lập tức lên tiếng :

- Anh cũng có thể ôn nhu với em gấp ngàn lần như vậy đấy Sinh nhi à.làm vợ anh nha.

Thái Sinh bĩu môi:

- Anh không định cầu hôn em đó chứ?

Hạo Dân nhún vai :

- Tùy theo cách nghĩ của em.

Hàn Tuyết lên tiếng giải vây cho Thái Sinh :

- Vào công việc đi.Nếu đã muốn ám sát Hắc Cô vậy thì ta sẽ cho họ thỏa mãn nguyện vọng

Thái Sinh mỉm cười :

- Trò ‘lập lờ đánh lận con đen’

Thiếu Hạo nhếch môi :

- Hoàn hảo , thật thật ,giả giả trò chơi mới trở nên thú vị.

Tất cả mọi người trong phòng cùng nhau nở một nụ cười ý nhị.Những ai dám đối đầu cùng CEO_LEADER thì mãi mãi không thể nào tránh được kết cục thê thảm.

END CHƯƠNG XVIII.

CHƯƠNG XIX : DÂY DƯA KHÔNG DỨT

Ngày thứ 5 sau khi Thiếu Hạo đến thăm Hàn Doanh , cô đã chính thức tỉnh lại.Đôi mắt đã lâu không nhìn thấy ánh sáng bất giác mở ra cảm thấy không thích ứng nổi.Hàn Doanh đành nhắm lại cảm nhận cơn đau trên đầu đang lan tỏa trong cơ thể của mình.Lần thứ 2 mở mắt ra ,cô đã có thể nhìn xung quanh.Thứ đầu tiên đập vào mắt Hàn Doanh sau một năm bất tỉnh chính là một khuôn mặt rất tuấn tú của…vị bác sĩ điều trị cho cô.Hàn Doanh cảm thấy hơi thất vọng.Cô muốn người đầu tiên mình gặp là Thiếu Hạo hoặc là Hàn Tuyết.Bác sĩ anh tuấn Nguyên Bảo nhìn thấy Hàn Doanh tỉnh dậy liền ân cần hỏi thăm :

- Cô cảm thấy trong người thế nào ?

Hàn Doanh cất giọng có chút khàn khàn khó khăn nói chuyện :

- Tôi…tôi thấy đau đầu.

Nguyên Bảo bước đến bên giường đặt ống nghe vào người khám cho Hàn Doanh sau đó nở nụ cười tươi sáng nói :

- Mọi chuyện đều ổn cả.Việc đau đầu là do di chứng sau một thời gian dài nằm trên giường thôi.Khoảng 2 ngày nữa sẽ hết.Em gái cô cũng sắp đến rồi đấy.Hãy nghĩ ngơi đi.

Nói xong bác sĩ Nguyên Bảo bước ra ngoài không quên dặn dò y tá chăm sóc thật tốt cho bệnh nhân.

Hàn Tuyết vừa nhận được điện thoại của bác sĩ Nguyên Bảo nói rằng Hàn Doanh tỉnh lại, cô vui mừng đến nỗi rơi nước mắt.Vội vội vàng vàng lôi kéo Thiếu Hạo đang ngồi bên cạnh chạy vào bệnh viện.Đi trên đường cô liên tục bấm điện thoại báo cho mọi người biết niềm vui này đủ thấy cô cao hứng như thế nào.Thiếu Hạo ngồi bên cạnh nhìn dáng vẻ vui mừng , hí hửng hiếm có của Hàn Tuyết chỉ yêu chiều cười hạnh phúc.Thật ra cô gái nhỏ của anh cũng có những biểu hiện vô cùng đáng yêu mà ít ai có phúc được nhìn thấy.Hàn Tuyết quay sang Thiếu Hạo dặn dò :

- Thiếu Hạo , chút nữa đến bệnh viện gặp chị em thì phải vui vẻ biết chưa?

- Tuân lệnh lão bà.

Hàn Tuyết thu hồi nụ cười nhìn ra ngoài cửa sổ.Trời cũng bắt đầu giao mùa rồi.Khí hậu đang dần trở nên ấm áp nhưng vẫn không đủ xua tan cái giá lạnh của mùa đông.Sau mùa đông năm nay liệu Hàn Tuyết còn cảm nhận được sự ấm áp của mùa xuân năm nay hay không ?Nhận được tin Hàn Doanh tỉnh lại Hàn Tuyết vô cùng hạnh phúc nhưng đồng thời cũng là lúc cô phải rời xa Thiếu Hạo.Hàn Tuyết biết anh sẽ bị tổn thương nhưng nếu có lựa chọn khác thì cô…Hàn Tuyết hít thật sâu ổn định tâm trạng sau đó ngập ngừng hỏi :

- Thiếu Hạo..

- Hử ?

Hàn Tuyết cúi đầu trốn tránh ánh mắt của anh rồi hỏi nhanh nhưng giọng hơi run :

- Tại sao anh lại thích em.

Thiếu hạo quay sang chăm chú nhìn Hàn Tuyết khiến cô cảm thấy như có một cỗ nặng trịch đè vào tim của mình.Sau thời gian dài bằng một thế kỷ_theo cách nghĩ của Hàn Tuyết_cuối cùng Thiếu Hạo cũng lên tiếng :

- Yêu mà cũng phải có lý do sao Hàn Tuyết ?

Hàn Tuyết bĩu môi :

- Tất nhiên rồi .Phải có lý do gì đó anh mới thích chứ , Nói như anh thì khi yêu các cô gái kia cũng là tự nhiên chẳng có lý do gì sao?

Thiếu Hạo ngẩn người nhìn Hàn Tuyết rồi bật cười.Lúc đầu hai vai run run sau đó anh cười thành tiếng khiến Hàn Tuyết khó hiểu hỏi :

- Anh bị gì vậy ?

Thiếu Hạo sợ Hàn Tuyết giận nên cố bày ra bộ mặt nghiêm túc nhưng vẫn không được.Cô gái nhỏ này luôn khiến cho anh không thể nào điều tiết được cảm xúc của mình.Haizz , thật là làm mất hình tượng một Boss lớn như anh nha.Hàn Tuyết hỏi lại :

- Này heo đực giống , anh vừa rồi mới cười cái gì vậy hả ?

Thiếu hạo nhăn mặt đưa tay kéo cô lại hung hăng ôm chặt sau đó vừa lái xe vừa lợi dụng cơ hội “giáo huấn” Hàn Tuyết (cái này chắc ai cũng hiểu anh Hạo làm gì hén.hihi).hàn Tuyết giãy giụa lên tiếng kháng nghị :

- Xảy ra tai nạn bây giờ.Em chưa muốn chết đâu nha.

Thiếu hạo đành phải buông cô ra liếm liếm môi có vẻ thèm khát khiến Hàn Tuyết vừa thẹ vừa giận .

- Sau này xem còn dám gọi anh như vậy không ?

Hàn Tuyết nhăn mày bỉu môi :

- Vậy chứ không phải hay sao ?

Thiếu hạo lắc đầu ảo nảo đành phải mặt dày giải thích :

- Anh còn là một xử nam đó nha.

Hàn tuyết bật cười :

- Có quỷ mới tin lời anh.

“ Cô gái này sao lúc nào cũng nghĩ xấu cho mình hết vậy hả trời ?” Thiếu Hạo trong lòng gào thét oan uổng không thôi đành phải ‘khai’ thật với Hàn Tuyết :

- Anh nói là sự thật nha.Lúc còn nhỏ,thật ra…

Thiếu Hạo tính nói ra hết tình cảm trong lòng của mình cho Hàn Tuyết hiểu nhưng vừa lúc đó xe đã chạy đến cổng bệnh viện.Hàn Tuyết mở cửa xe chạy nhanh lên phòng bệnh của Hàn Doanh.Vừa mở cửa nhìn thấy chị gái của mình ngồi dậy Hàn Tuyết bật khóc chạy đến ôm chầm lấy Hàn Doanh :

- Cuối cùng chị cũng tỉnh lại rồi , tỉnh lại rồi.

Hàn Doanh ôn nhu đưa đôi tay gầy yếu vuốt ve mái tóc của em gái mình nghẹn ngào :

- Xin lỗi Hàn Tuyết à.Là chị không tốt..không chăm sóc được cho em ngược lại còn khiến em phải lo lắng nữa.

Vừa lúc đó cánh cửa phòng bật mở.Long Thiếu Hạo ung dung tiêu sái bước vào khiến Hàn Doanh vừa kinh hỉ vừa bối rối.Đôi má nhanh chóng ửng hồng khi nhìn xuống bộ đồ bệnh viện của mình.Cử chỉ của Hàn Doanh đều lọt vào mắt của Hàn Tuyết khiến cô không dám đối mặt đành phải xoay người nhìn ra phía cửa sổ.Thiếu Hạo bước đến bên cạnh Hàn Doanh nhẹ nhàng lên tiếng :

- Chúc mừng cô đã tỉnh lại , Hàn Doanh.Cô cảm thấy ổn chứ ?

Hàn Doanh cúi đầu dùng giọng nói êm dịu như thiên thần trả lời :

- Cám ơn anh.Em đã khỏe nhiều rồi.

Thiếu Hạo đặt giỏ đồ gồm các loại thuốc bổ và yến sào xuống bàn sau đó quay sang gọi Hàn Tuyết :

- Sao em lại đứng ở đó.Sẽ bị cảm đấy.

Hàn Doanh ngạc nhiên nhìn Thiếu Hạo và Hàn Tuyết sau đó ấp úng hỏi :

- Hai người quen nhau sao ?

Thiếu Hạo gật đầu nói :

- Chúng tôi là…

Hàn Tuyết vội vã ngắt lời :

- Em và anh ấy chỉ là bạn bè thôi.

Thiếu Hạo sững người nhìn Hàn Tuyết.Cô không muốn nói rõ quan hệ của mình trước chị gái .Có phải cô không yêu anh không ? Ý nghĩ đó khiến Thiếu Hạo đau nhói trong lòng , gương mặt tuấn mỹ trong phút chốc tối sầm lại.Một màn đó được thu hết vào mắt Hàn Tuyết , cô vội vã cầm lấy túi xách nói với Hàn Doanh :

- Chị nghỉ ngơi đi.Em có việc phải đi.

Không chờ Hàn Doanh kịp phản ứng , Hàn Tuyết đã nhanh chóng đẩy cửa bước ra ngoài.Hàn Doanh ngạc nhiên nhìn biểu hiện khác thường của em gái mình.Lần đầu tiên cô thấy Hàn Tuyết trở nên bối rối và chật vật như vậy.Hàn Doanh quay sang Thiếu Hạo định tìm câu trả lời nhưng nhìn thấy khuôn mặt muốn giết người của Thiếu Hạo , cô thức thời ngậm miệng lại yên lặng lắp ráp những sự kiện với nhau.Thiếu Hạo đến bên Hàn Doanh dịu giọng :

- Cố gắng nghỉ ngơi thật nhiều.Lần sau tôi sẽ đến thăm cô.

Nói xong anh cũng xoay người rời đi.Hàn Doanh rất muốn giữ Thiếu Hạo lại nhưng cô không có can đảm để mở lời đành yên lặng nhìn anh khuất sau cánh cửa phòng bệnh.Thiếu Hạo vừa đi khỏi thì Hàn Doanh lại tiếp đón một vị khách không mời mà đến.Cô ta đứng trong phòng nói chuyện rất lâu cùng Hàn Doanh rồi mỉm cười chiến thắng bước ra ngoài để lại Hàn Doanh sững sờ ngồi trong phòng bệnh.Phút chốc khuôn mặt của cô đong đầy nước mắt , cơn đau đầu lại ập đến khiến Hàn Doanh ngất đi vừa lúc bác sĩ Nguyên Bảo bước vào phòng.

Hàn Tuyết khó chịu hòa vào dòng người trên đường.Cô vẫy tay bắt taxi nhưng không chiếc nào chịu dừng , chán nản , đau lòng khiến Hàn Tuyết ngồi xuống băng ghế bên đường.Đôi mắt trở nên cay xè nhưng làm thế nào cũng không thể khóc nổi.Hàn Tuyết đành nở nụ cười xem ra còn khó coi hơn cả khóc.Chiếc xe 8C-PIDER của Thiếu hạo đỗ lại bên đường.anh mở cửa xe bước nhanh đến bên Hàn Tuyết nắm tay cô vào xe.Hàn Tuyết giật tay lại :

- Em muốn yên tĩnh một mình.Anh về trước đi.

Thiếu

Trang: [<] 1, 20, 21, [22] ,23 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT