watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 19:28 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3716 Lượt

cửa :

- Cho tùy ý tụi bây xử lí.Làm nó phải quỳ xuống xin tao tha mạng.

Tất cả học viên của Hoàng Gia đã tụ tập đông đủ nhưng không ai đứng ra can thiệp.Một phần vì sợ đắc tội đến gia thế của Bảo Tâm và Gia Tuệ , phần còn lại thì ung dung đứng đấy xem kịch vì họ hiểu rõ tình thế hiện giờ.Trong số đó Cổ Ngự Hàn và Trương Hạo Dân là cao hứng nhất,.Hai anh chàng còn cá độ xem Gia Tuệ và Bảo Tâm phải nằm viện bao nhiêu ngày.

Lãnh Hàn Tuyết liếc đôi mắt xinh đẹp qua 2 tiểu thư điên khùng kia với vẻ hận thù cùng cực , cô gằn giọng ra lệnh :

- Cút.

Lời nói tuy nhẹ nhàng nhưng khiến người khác không rét mà run.10 tên vệ sĩ đang tiến lại gần cũng phải dừng bước chần chừ.Khương Bảo Tâm tuy trong lòng rất sợ hãi tuy nhiên nghĩ rằng mình có vệ sĩ vả lại Hàn Tuyết là một cô gái yếu đuối nên mạnh miệng :

- Mày nói cái gì ? Muốn chết thì lập lại xem.

Hàn Tuyết đưa ngón tay thon dài đẹp đẽ của mình chỉ vào Khương Bảo Tâm sau đó là Lâm Gia Tuệ lập lại :

- Tao bảo tụi bây cút .

Lâm Gia Tuệ là người giữ được bình tĩnh tốt hơn nên lên tiếng :

- Làm việc đi chứ .

Sau khi đượck cô chủ ra lệnh . đám vệ sĩ lập tức hăm hở xông lên .Trên tay mỗi người đều cầm 1 thanh chủy thủ sắc bén .Tất cả mọi người đều nín thở theo dõi .Vài vị tiểu thư sợ hãi nhắm tịt mắt lại .Khin lưỡi dao sắc nhọn còn cách mặt của Hàn Tuyết khoảng 5 cm ,lúc đó môi cô gợi lên một nụ cười quỷ dị nhưng chưa kịp hành động đã nghe tiếng rít mạnh trên không trung , xé toạc khoảng không im lặng nãy giờ khiến mọi người bất giác rùng mình.Riêng người của CEO-LEADER lại hiện ra vẻ kinh hỉ.Chỉ nghe ‘phập’ tiếp theo đó là tiếng hét man dại ,thê lương của tên sát thủ.Mọi người sững sờ nhìn khuôn mặt hằn vết roi đang tuôn máu không ngừng cùng cánh tay dập nát của tên sát thủ mà không biết đã xảy ra chuyện gì.Khương Bảo Tâm cùng Lâm Gia Tuệ sắc mặt trắng bệch nhìn thuộc hạ nằm trên mặt đất lăn lộn một cách thảm hại.Máu tươi túa ra lẫn vào không khí thành một mùi tanh tưởi quen thuộc khiến 2 cô gái cảm thấy sợ hãi quay đầu tìm kiếm thủ phạm.Tiếng cười khanh khách , trong trẻo vanng lên khiến mọi người quay đầu nhìn về phía sau.0.Một cô gái xinh xắn ,dễ thương mặc bộ váy màu đỏ thẫm có thắt cra-vat đang ngồi vắt vẻo trên bệ cửa sổ của lớp học nhìn xuống mọi người với vẻ mặt thích thú cùng vô tội .Trên tay đang cầm chiếc roi dài đặc nghẹt vết máu.Có đỏ sẫm(máu lâu ngày) cũng có đỏ tươi (máu mới ) xen vào đó là huyết của tên vừa nãy đang chảy dọc theo thân roi khiến ai cũng phát run , hoảng sợ.Cô nhìn khắp lượt mọi người bằng đôi mắt trong sáng , thông minh , lanh lợi cất giọng hỏi :

-Ai muốn náo loạn ở đây vậy ?

Cô quay qua Hàn Tuyết nháy mắt một cái tinh nghịch.Hàn Tuyết ngầm ra hiệu cho cô chọc giận 2 con lừa cái đó càng nhiều càng tốt .Hiểu ý , cô gái nhảy phóc xuống đất.Mái tóc đuôi ngựa cột cao tung bay trong gió khiến cô càng thêm ting nghịch cùng phóng khoáng.Mọi người nhìn không chớp mắt.Cô gái đó có mị lực không thua kém Hàn Tuyết khiến người ta nhìn vào cứ ngỡ như gặp một tiểu hồ ly vừa quyến rũ vừa nguy hiểm.Cô ung dung bước lại gần Gia Tuệ cùng Bảo Tâm vui vẻ hỏi :

- Này , tên chó đó là người của 2 cô hả ?Làm bẩn roi của tôi rồi.Bồi thường đi.

Hai tiểu thư nhà giàu kia mặc dù sợ hãi nhưng cũng tỏ ra hùng hổ :

- Cô là ai ?Không phải học viên ở đây thì tốt nhất đừng xen vào,

Cô gái đó vung vẩy chiếc roi trên tay khiến Gia Tuệ cùng Bảo Tâm nhìn sang bàn tay dập nát và khuôn mặt đầy máu cảu tên vệ sĩ không khỏi rùng mình lùi về sau ba bước.Hàn Tuyết lắc đầu cười châm biếm :

- Hóa ra cũng toàn là một lũ hèn nhát .

Khương Bảo Tâm không chịu được liền lên gằn giọng hỏi cô gái mặc áo màu đỏ :

- Thật ra mày là ai ?

Cô gái nhìn Bảo Tâm thích thú khiêu khích :

- Cô không xứng để biết tên tôi .

Lâm Gia Tuệ cũng nóng nảy chửi mắng :

-Con nhỏ hạ tiện này.Mày muốn gì hả ?

Cô gái nghe thấy Gia Tuệ chửi mình thì bật cười :

- Cô nói sai rồi.Tôi đâu có cùng dòng máu với cô mà là hạ tiện.Về hỏi lại ba của cô xem lúc trước có làm rơi rớt máu hạ tiện ở đâu không nha.Không thôi lỡ tôi mà mang cùng dòng máu của cô thì chắc phải nhảy lầu tự tử cho bớt xấu hổ quá.

Gia Tuệ tức muốn trào máu họng nhưng bất lực không thể làm gì được Cô gái kia nên lẩn vào đám đông đi ra ngoài tránh bị mất mặt.Trong lòng không ngừng ấm ức mà thề rằng sẽ khiến Hàn Tuyết cùng con nhỏ nhiều chuyện kia phải chôn sống cùng nhau.Khương Bảo Tâm thấy đồng minh của mình bỏ đi , trong lòng sợ hãi cũng vội chạy theo.Đám người hiếu kì bị cô gái dọa bỏ đi hết nên trong phòng chỉ còn lại ‘tứ đại minh tinh’ , Ngữ Yên cùng Hàn Tuyết.Cô gái không kiêng kị gì quay qua ôm chầm Hàn Tuyết cùng Ngữ Yên :

- Hey , chào mọi người.Thái Sinh quay về rồi đây.

Tất cả cùng bật cười .Lãnh Hàn Tuyết lâu lắm rồi mới có được sự vui vẻ như hôm nay khiến Cô Ngự Hàn cùng Phương Thế Gia cảm thấy xao xuyến.Riêng Trương Hạo Dân lại nhìn Thái Sinh bằng ánh mắt say mê , lưu luyến.3 năm không gặp cô đã trưởng thành khiến anh càng ngày càng yêu mến hơn.Thái Sinh vỗ vai Hàn Tuyết hỏi :

- Vũ Cơ , lúc nãy có giận mình không ?Xin lỗi , tại lâu rồi ít động tay động chân vừa nhìn thấy cảnh này bỗng dưng nhịn không được .

Hàn Tuyết cười :

- Bàn tay tên đó coi như mình làm quà mừng cậu trở về.

Thái Sinh cười khúc khích :

- Cám ơn.Vũ Cơ là tốt nhất.

Bốn anh chàng nhìn nhau lắc đầu rùng mình.Hai cô nàng này thật ghê gớm.Bàn tay người cũng có thể đem ra làm quà được sao?( Tác Gỉa :eo ơi , 2 tỷ tỷ này dã man quá cơ đấy .).Ngữ Yên nắm tay Thái Sinh hỏi :

- Tiểu thư về lúc nào vậy.Thời gian qua sống có tốt không ?

Thái Sinh véo mũi Ngữ Yên nhíu đôi mày thanh tú trách móc :

- Sao đến giờ vẫn không chịu thay đổi cách xưng hô vậy hả ? Còn gọi mình là tiểu thư nữa thì đừng có trách.Mình tuyệt giao với bạn luôn.

Ngữ Yên gật đầu :

- Mình biết rồi.

Thái Sinh quay sang ‘Tứ đại minh tinh’ hỏi :

-Mọi người vẫn khỏe chứ ?

Hàn Phong khoanh tay lạnh nhạt trả lời :

- ổn.

Cổ Ngự Hàn .Phương Thế Gia mỉm cười đấy sủng ái với Thái Sinh :

- Tiểu muội muội xấu thật nha.Bỏ đi 3 năm trời biền biệt mà không viết cho mấy vị ca ca ở đây lo gần chết.

Thái Sinh bật cười ôm hôn 2 anh chàng vô cùng điển trai kia không quên năn nỉ :

- Hai vị caca đừng giận Tiểu Sinh nữa nha.Hứa với 2 Vị từ nay về sau em đi đây đều báo cho các anh biết .Được chưa ?

Chưa chờ 2 người kia trả lời thì Thái Sinh đã bị Hạo Dân kéo ra cách li với Thế Gia và Ngự Hàn.Mùi dấm chua nồng nặc bốc lên khắp nơi khiến mọi người bật cười.Thái Sinh nhăn mặt :

- Này,anh làm gì vậy ?

Hạo Dân đưa tay vén vài cọng tóc trước má của Thái Sinh yêu thương hỏi :

-Sao về nước lại không nói cho mọi người biết .Anh rất lo cho em đó.

Cô bật cười :

- Em muốn tạo cho mọi người sự bất ngờ mà.À , sao không thấy Hạo ca đâu hết vậy .

Long Thiếu Hạo từ ngoài cửa bước vào hỏi :

- Ai vừa nhắc anh vậy ta.

Thái Sinh kinh hỷ chạy ra ôm chầm cổ Thiếu Hạo làm nũng :

- Hạo ca , em nhớ anh quá trời luôn.

Long Thiếu Hạo mỉm cười :

- Thật sao ?Vậy vinh hạnh cho tại hạ quá.

Nơi đâu có Thái Sinh thì không khí nơi đó luôn trở nên vui vẻ , dễ chịu.Ngay cả Long Thiếu Hạo khi có mặt cô cũng dịu dàng hơn rất nhiều.Riêng Lãnh Hàn Tuyết sa sầm nét mặt quay sang nói với Thái Sinh :

- Xin lỗi.Mình có việc rồi.Gặp lại sau.Tạm biệt mọi người.

Thái Sinh hỏi :

- Không về nhà cùng mình sao Vũ Cơ.

Hàn Tuyết lắc đầu :

- Để bữa khác.Mình phải đi rồi.

Nói xong Hàn Tuyết bước nhanh ra ngoài mặc tiếng gọi của Thái Sinh:

- Vũ Cơ , Vũ Cơ , đứng lại xem , Vũ Cơ.

CHƯƠNG V.1 : HẬN

Trong bệnh viện mọi thứ đều là một màu trắng : tường trắng , rèm trắng ,giường trắng tạo cho con người cảm giác lạnh lẽo , thê lương .Ở đây , ranh giới giữa sự sống và cái chết trở nên mong manh như một sợi tơ.Hàn Tuyết ngồi trên ghế ngắm nhìn khuôn mặt xinh đẹp nhưng thiếu sức sống của Lãnh Hàn Doanh không khỏi xót xa , đau lòng.Chị ấy đã nằm đây hơn một năm rồi.Không nhúc nhích , không mở mắt cũng chẳng nói chuyện.Nhiều lúc Hàn Tuyết cảm thấy vô cùng sợ hãi.Cô không nhận ra được sự sống dù rất mỏng manh nơi Hàn Doanh.Hàn Tuyết sợ một ngày nào đó chị của mình cũng sẽ ra đi như những bệnh nhân khác.Một năm trôi qua cô không ngày nào không gặp ác mộng , cuộc sống nặng nề đè lên đôi vai nhỏ bé khiến Hàn Tuyết cảm thấy mệt mỏi.Cô nhìn người chị đáng thương của mình không khỏi thở dài não nùng.Cùng một mẹ sinh ra , Lãnh Hàn Doanh bản tính yếu đuối , lương thiện , hiền lành còn Lãnh Hàn Tuyết lạnh lùng ,lãnh khốc và mạnh mẽ.Vì quá nhút nhát , yếu đuối nên Hàn Doanh mới có kết cục ngày hôm nay.Hàn Tuyết dựa đầu lên cửa sổ đưa mắt nhìn bầu trời phủ đầy tuyết trắng.Mùa đông đến rồi :lạnh lẽo , thê lương giống như mùa đông của 10 năm về trước.Những kí ức đau buồn lần lượt hiện về trong đầu như một thước phim quay chậm khiến Hàn Tuyết nhức nhối không thôi.

Năm đó,Hàn Tuyết mới 8 tuổi ,Hàn Doanh hơn cô 2 tuổi.Tuy chỉ là một đứa bé nhưng trời sinh Hàn Tuyết thông minh hơn người thường nên cô sớm nhận ra điểm khác thường trong gia đình của mình.Ba cô là một nhà chính trị

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,24 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT