|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
đồng ý.
- Bác có thể cho cháu biết tên và địa chỉ được không ạ? Cháu muốn đến cảm ơn người đấy.
- Nhưng họ muốn giữ bí mật về danh tính. Mọi người bây giờ đều vậy cả hihi.
- Nhưng…
- Đến giờ khám cho mẹ cháu rồi bác cũng chưa thông báo cho mẹ cháu biết đâu vừa biết tin bác điện luôn cho cháu đấy.
- Hihihi cháu cám ơn bác.
* Phòng bệnh *
- Mẹ ơi, mẹ ơi.- nó chạy vào phòng bệnh theo sau là bác sĩ, nó hét toáng lên.- mẹ ơi, mẹ sẽ được phẫu thuật vào thứ 5 tuần sau hihi.- nó hí hửng nói.
- Con nói gì? Phẫu thuật.- mẹ nó hỏi lại.
- Vâng.
- Nhưng con lấy tiền đâu ra mà chi trả cho ca phẫu thuật?- mẹ nó lo lắng hỏi.- Con đi vay nặng lãi hả?
- Không mà là bla…bla…- nó kể cho mẹ nó nghe toàn bộ sự việc.
Mẹ nó xúc động quay sang hỏi lại bác sĩ:
- Có…có thật không hả bác sĩ?
- Thật.
- Người đó thật là tốt bụng.- mẹ nó rớt nước mắt nói.
- Kìa mẹ. Mẹ đừng khóc thế mẹ phải vui lên chứ.- nó.
- Ừ mà người đó là ai thế?
- Bác sĩ nói ông ấy không muốn tiết lộ danh tính.
- Trời vậy sao được. Bác sĩ xin ông hãy nói cho tôi biết tôi thực sự rất muốn cám ơn người đấy.- mẹ nó quay sang cầu xin.
- Nhưng ông ấy không…
Chưa để bác sĩ nói hết bà Thanh nói:
- Nếu vậy tôi sẽ không phẫu thuật nữa.- mẹ nó kiên quyết nói.
- Sao cơ mẹ không được đâu. Mẹ cần phải phẫu thuật bệnh của mẹ…
- Mẹ biết nhưng mẹ không muốn mắc nợ ai cả. Người đó không quen biết gì mẹ nhưng lại bỏ ra hàng trăm triệu để giữ mạng sống cho mẹ.
- Thôi được rồi để tôi hỏi lại ông ấy.
- Alo.- nó.
- Thông báo cho cháu 1 tin vui có người đồng ý trả toàn bộ chi phí cho ca phẫu thuật của mẹ cháu.
- Thật…thật không ạ.- nó vui mừng nói.
- Thật, cháu mau đến làm thủ tục để phẫu thuật đi.
- Dạ cháu tới ngay.- nó cúp máy chạy đi tìm bà Nhung.- Bà Nhung, bà Nhung ơi.
- Cô không còn nhớ những gì tôi đã dạy cho cô rồi sao.- bà ta nghiêm mặt hỏi.
- Dạ cháu xin lỗi vì chuyện gấp quá nên…- nó sợ sệt nói.
- Chuyện gì mà gấp?
- Dạ nhà cháu có việc bà có thể cho cháu nghỉ hôm nay được không ạ???
- Tôi tưởng chuyện gì. Chuyện đó dĩ nhiên là không được.- bà ta giọng lạnh tanh nói.
- Dạ nhà cháu thực sự là có chuyện gấp bà cho cháu nghỉ một hôm thôi.
- Không. – Bà chỉ một ngày hôm nay thôi.
Sau một hồi xin xỏ ỉ ôi nó cũng được bà ấy cho phép đổi lại nó phải làm bù vào ngày chủ nhật.
- Cháu cám ơn bà nhiều \”chụt…chụt…chụt\”- nó hun bà ấy.
- Dừng.- bà ấy đẩy nó ra.
- Thôi cháu xin phép bà cháu đi đây hihi.
-Hì…cái con nhỏ này.
Bà Nhung tuy luôn la mắng nó nhưng thực tâm bà rất yêu quý nó. Trước đây bà có một đứa con gái nhưng nó đã chết sau một vụ tai nạn xe hơi khi đó nó mới 12 tuổi nếu con nhỏ còn sống thì cũng bằng tuổi nó bây giờ. Kể từ khi nó vào đây làm bà có cảm giác thân thuộc với nó, nó có nét gì đó rất giống với đứa con gái ấy tính cách của nó cũng vậy rất lễ phép và vui vẻ. Bà đã gặp nhiều người cũng ở độ tuổi như nó nhưng chỉ khi gặp nó cảm giác ấy mới xuất hiện trong bà. Nhìn nó bà lại nhớ về đứa con gái xấu số của mình lòng bà lại quặn đau.
Nó bây giờ đang ở trong phòng của bác sĩ.
- Cháu điền vào đây.- ông ta đẩy tờ giấy về phía nó.
Sau khi làm xong các thủ tục cần làm trước khi phẫu thuật nó hỏi ông :
- Bác sĩ người trả chi phí đó là ai vậy ạ? bác có thể cho cháu biết tên và địa chỉ của người đó được không ạ?
- Chuyện này…chuyện này…- ông bác sĩ ấp úng nói.
- Sao vậy ạ?
- Ông ấy không muốn cho biết danh tính của mình.
- Nhưng cháu chỉ muốn biết để đến cảm ơn ông ấy thôi mà.
- Nhưng tôi không thể nói cho cháu biết được.
- Tại sao ạ?
- Vì ông ấy muốn vậy. Đến giờ khám cho mẹ cháu rồi cháu đến đó luôn chứ?
- Vâng ạ.
- Bác cũng chưa nói chuyện này cho mẹ cháu biết đâu. Nhận được tin là điện cho cháu luôn đấy.
- Hihi vậy ạ chắc mẹ cháu vui lắm hihi.
- Ừ.
Họ vừa đi vừa nói chuyện, đến cửa phòng nó vội mở cửa chạy vào gọi lớn:
- Mẹ, mẹ ơi hihi.- nó chạy đến bên giường bệnh ôm lấy mẹ nó.
- Có chuyện gì mà con vui thế?- mẹ nó hỏi.
- Hihi có người đồng ý trả toàn bộ chi phí cho ca phẫu thuật của mẹ.- nó vui mừng báo tin.
- Thật…thật không?- mẹ nó như không tin vào những gì mình vừa nghe quay lại hỏi bác sĩ.- bác sĩ có đúng là như vậy không?
- Đúng đó là sự thật.- ông cười.
- Ôi vậy là tôi sẽ được sống.- mẹ nó xúc động nói.
- Mẹ phải vui lên chứ sao lại khóc thế.- nó lấy tay lau những giọt lệ trên đôi má gầy của mẹ nó.
- Ừ mẹ đang vui lắm con gái ạ.- hai mẹ con nó ôm lấy nhau. Bỗng như nhớ ra điều gì bà đẩy nhẹ nó ra hỏi:
- Vậy con có biết người đó là ai không?
- Dạ không ạ. Bác sĩ nói ông ấy không muốn tiết lộ danh tính.
- Tại sao chứ? ông ấy làm việc tốt thì sao phải giấu giếm. Bác sĩ xin ông hãy cho tôi biết người đàn ông ấy là ai?
- Như Hải Linh đã nói ông ấy muốn giữ bí mật.
- Bí mật?
- Đúng vậy.
- Nếu vậy tôi sẽ không phẫu thuật đâu.
- Tại sao vậy mẹ? mẹ cần phải phẫu thuật.- nó sửng sốt.
- Mẹ khôn muốn mắc nợ ai cả.
- Con biết nhưng người đó chỉ không muốn tiết lộ danh tính thôi mà.
- Không mẹ sẽ không phẫu thuật khi chưa biết người đó là ai và lí do vì sao người đó lại muốn giúp mẹ.
- Nhưng…
- Thôi 2 mẹ con đừng tranh cãi nữa tôi sẽ hỏi lại người đó.- nói rồi ông ấy ra ngoài gọi điện thoại cho người đàn ông ấy.
- Alo. Chào ông tôi có chuyện muốn nói. Mẹ Hải Linh không muốn làm phẫu thuật khi không gặp được ông.
-…
- Dạ tôi biết. Chào ông.
Cúp máy ông quay lại phòng nó nà bà Thanh vẫn đang tranh luận về chuyện phẫu thuật thấy ông bước vào nó chạy lại hỏi:
- Sao rồi ạ? ông ấy có đồng ý không ạ?
- Ông ấy đồng ý sẽ gặp mặt để nói chuyện.
- Vậy bao giờ ạ?
- Ngay ngày mai vì ông ấy biết bệnh của mẹ cháu không thể để lâu mà ngày mai ông ấy cũng rảnh.
- Vậy lúc nào cháu có thể gặp nói chuyện được ạ?
- Vào giờ ăn trưa lúc 11h tại quán Hoàng Mai.
— Học xong nó vội vàng leo lên xe buýt đi thẳng tới nhà hàng Hoàng Mai.
- Mong là vẫn kịp giờ.- nó tự nói với mình.
Thật may nó vẫn đến kịp chỗ hẹn trước 5\. Nó chọn một chỗ ngồi thoáng cạnh cửa sổ sốt ruột chờ đợi. Bỗng một người đàn ông trung niên mặc áo vest bước tới chỗ nó lịch sự hỏi:
- Xin lỗi cháu có phải là Trần Hải Linh?
- Dạ đúng ạ. Cháu chào bác.- nó cúi nhẹ người.
- Cháu ngồi xuống đi.- ông ta chỉ tay về phía chỗ ngồi của nó.- Tôi là Nguyễn Hoàng Nguyên. Thôi chúng ta vào thẳng vấn đề luôn nhá.- ông ấy đề nghị.
- Dạ.
- Tôi có nghe nói mẹ cháu nhất quyết không làm phẫu thuật.
- Dạ đúng ạ. Vì mẹ cháu muốn biết lí do vì sao bác lại giúp đỡ mẹ cháu.
- À thì ra là vậy. Thực ra vợ tôi cũng mắc phải căn bệnh này hoàn cảnh lúc đó của chúng tôi cũng như gia đình cháu bây giờ. Vì không có đủ tiền để làm phẫu thuật nên bà ấy đã qua đời. Hôm trước tôi có làm từ thiện tại bệnh viện mẹ cháu đang nằm biết được hoàn cảnh và thấu hiểu được nỗi đau khi mất người thân nên tôi quyết định sẽ giúp gia đình cháu.
- Dạ cháu cám ơn bác. Nhưng cháu không hiểu vì sao bác lại không muốn cho mẹ con cháu biết danh tính của bác?
- Chỉ đơn giản là tôi không muốn vậy thôi. Vậy bao giờ mẹ cháu sẽ phẫu thuật?
- Theo như đã định thì sáng thứ 3 tuần sau ạ.
- Ừ nếu hôm đấy rảnh tôi sẽ tới. Chúng ta sẽ dùng bữa luôn chứ?- ông ấy kết thúc vấn đề.
- Dạ.
Về đến bệnh viện nó kể hết mọi chuyện cho mẹ nó.
- Ông ấy là người tốt.- mẹ nó nói.
- Vâng à mẹ có biết không ông ấy là chủ nhà hàng Hoàng Mai đấy mẹ.
- Oh thật vậy hả.
Nhìn đồng hồ đã gần 6h tối nó chào mẹ nó rồi chạy ngay về nhà hắn. Mở cửa ra đã nghe thấy tiếng bà Nhung mắng nó:
- Cô đi đâu mà giờ này mới về? Hôm qua thì nghỉ hôm nay thì làm muộn những 1 tiếng đồng hồ cô coi nhà này là cái chợ à.
- Bà Nhung bà không được nói cô ấy thế.- thẳng nhỏ chạy từ cầu thang ra đi cùng với nó là hắn.
- Tiểu thiếu gia tôi đang dạy học trò của mình.
- Bà thì dạy gì chứ xí. Bà định dạy cho cô ấy lên lớp đại học osin ak haha.
- Gia Huy.- hắn nghiêm mặt nói thấy vậy thằng nhỏ không cười nữa.- xin lỗi bà đi.
-Sorry.- thằng nhỏ quay sang nói.
- Tôi nghĩ việc học nghi thức hoàng gia của cậu Gia Huy chưa được. Nếu có thể tôi sẽ dạy lại cho cậu.- bà ấy quay sang Gia Huy nói.
- OMG không được đâu còn lâu mới được.
- Gia Huy.- hắn.
- Xin lỗi bà nó sống bên Mĩ từ nhỏ nên việc nói chuyện có thoải mái hơn.
- Dạ tôi hiểu. Hải Linh cô vẫn còn đứng đó à. Mau đi làm việc đi.
- Dạ.
Nó về phòng thay đồ thằng nhỏ chạy theo hỏi nó:
- CÔ Hải Linh từ hôm qua cháu chẳng thấy cô đâu cả cô đi đâu thế?
- Cô có chút chuyện gia đình nên nghỉ, thôi cô phải đi làm đây lát nói chuyện sau.
* * * Bọn Hoàng Anh đang ở trong phòng hắn bàn kế hoạch cho buổi ra mắt sản phẩm mới của công ty. ( nhóm hắn học trường y nhưng công ty của bọn
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




