|
|
NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM Tải Về Máy
|
con nhỏ nhấn mạnh từng chữ. Rồi cả bọn ném ánh nhìn sắc lẻm vào nó.
Nó vẫn chẳng hiểu chuyện gì đang xảy ra nhưng nó biết bọn vịt giời kia đang nói mình. Nó đứng lại hỏi:
- Các cậu nói vậy có ý gì?
- Ý gì? hứ chuyện đó cậu phải biết hơn tụi này chứ Hải Linh.- vẫn cái giọng mỉa mai dư thừa.
- Nói rõ hơn được không?- nó nói.
- Câu đó tụi này hỏi mới đúng chứ. Đồ mặt dày.
- Cậu nói gì.- nó tức giận nói.
Không nói gì nữa chúng nó quay người bỏ đi nó nhìn theo mấy cái dáng \”lả lướt\” đặc trưng của giống vịt bầu đi khuất khỏi dãy hành lang nó đi tiếp về lớp vẫn mải mê suy nghĩ về câu nói của nhỏ Vy lúc nãy. Vừa đặt chân vào lớp nó có cảm giác không ổn thường ngày lớp nó không khác gì cái nhà thương điên vậy mà hôm nay cái lũ này vừa thấy nó là im thin thín như thể nó là thầy hiệu trưởng không bằng. Không ổn không ổn một chút nào. Nó nở một nụ cười chào cả lớp:
- Chào gia đình thứ 2 hihi.
Đáp lại lời chào của nó là những câu trả lời chẳng có lấy một cảm xúc.
\” Thật khó hiểu.\”- nó nghĩ. Bước về chỗ bon Kiều Trang bây giờ không có trong lớp chẳng hiểu đi đâu rồi nữa ( còn lo đi xé mấy cái tấm ảnh mà ) đặt cặp sách xuống bàn lớp trưởng nói:
- Hải Linh thầy hiệu trưởng nói cậu lên phòng ông ấy ngay đấy.
- Có chuyện gì thế?- nó ngơ ngác hỏi.
- À…ừ chuyện này…thôi cậu cứ lên đi có chuyện thì thầy mới gọi cậu lên chứ.- Phú lớp trưởng ngập ngừng nói.
- Ừ.- nói rồi nó đi lên phòng hiệu trưởng. Chuông điện thoại nó rung mở ra là tin nhắn của Mạnh Quân:
\” Em đến chưa?\”
Nó rep lại: \” Rồi vừa đến thôi bọn anh ở đâu thế? chưa đi học à?\”
Mạnh Quân: \” Không bọn anh đến lâu rồi đang bận giải quyết vài chuyện. Mà em cứ ở trong lớp thôi nhá bọn anh về ngay đây. Có chuyện cần nói.\”
Đọc xong tin nhắn của Quân nó tò mò không biết có chuyện gì, rep lại: \” Không em đang lên phòng hiệu trưởng có chuyện gì lát để em về nói sau nha.\”
Mạnh Quân: \” Bọn anh đợi em ngoài phòng hiệu trưởng.\”- vừa rep xong tụi nó chạy ngay lên phòng của ông ấy nó đang ở trong đó đang nói chuyện với ông ý chúng nó cũng đoán được nội dung của câu chuyện là như thế nào nhưng không biết phản ứng của nó sẽ ra sao đây. Chỉ mong là sự thật không như những bức ảnh kia.
* Phòng hiệu trưởng *
Nó vừa bước vào phòng thấy bộ mặt khó coi của tên cầm đầu hoa quả sơn nó đoán chắc có chuyện chẳng lành sắp xảy ra. Nó hơi căng thẳng nhưng vẫn cố nở một nụ cười chào ông ấy:
- Em chào thầy.- nó cúi người chào.- Thầy cho gọi em ạ?
- Ừ. Em ngồi xuống đi.- ông ấy chỉ về phía chiếc ghế đối diện với mình.
Nó làm theo chỉ dẫn của thầy hiệu trưởng. Vừa ngồi xuống ông ý đặt ngay trước mặt nó một sấp ảnh cầm lên nhìn nó vô cùng bàng hoàng khi thấy đứa con gái đang nhảy nhót trong ảnh là nó. \” Sao lại thế này?\”- nó tự hỏi chính mình.
- Em giải thích sao về những tấm ảnh này?- ông ta nghiêm mặt hỏi.
- Dạ…thưa thầy…em…- nó ấp úng không nói lên lời.
- Tôi thật thất vọng vì em. Đường đường là một học sinh giỏi của trường năm nay em còn còn có thể nhận được học bổng vậy mà sao lại có chuyện này xảy ra chứ. Hải Linh tôi cần một lời giải thích thỏa đáng.- ông ta tức giận nói.
- Em…
- Em nói đi đó có phải là sự thật không?
- Dạ…phải.- nó nói lí nhí.
Ông ta đạp tay cái \” bốp \” xuống bàn khiến nó giật mình mặt nó tái mét đi nó giải thích tiếp:
- Thưa thầy em chỉ làm thêm ở đó chứ không có những chuyện bậy bạ khác đâu ạ.
- Cứ cho là đúng đi nhưng chuyện một đứa con gái vào những chỗ như thế thử hỏi họ không nghĩ lệch lạc sao được? Gia đình em có biết chuyện này không?
- Dạ?- nó hốt hoảng.- không ạ.
- Trời ơi.- ông ấy ôm đầu nói.- được rồi tôi sẽ gọi điện cho gia đình thông báo về chuyện này.
- Thưa thầy xin thầy đừng nói chuyện em gây ra em sẽ tự giải quyết…
- Giải quyết? một cô bé bồng bột như em sao?
- Em đã 20 tuổi… – Vậy em có ý thức được việc em đã làm không? dù hoàn cảnh có khó khăn đến mấy thì em cũng phải tìm một công việc cho đàng hoàng chứ sao lại có thể làm ở những chỗ đó…- nói rồi ông ấy hít một hơi thật sâu cho vơi cơn giận rồi hỏi.- Em có còn làm việc ở đó nữa không?
- Dạ không ạ.
- Được rồi em về lớp đi tôi sẽ nói chuyện với em sau.
- Thưa thầy xin thầy đừng nói chuyện này với mẹ em…mẹ em vừa mới mổ xong bà mà biết được em sợ sẽ ảnh hưởng tới việc hồi phục.- nó cầu xin.
- Em về lớp đi.- ông ấy nói.
- Em chào thầy.
Nó bước ra ngoài với khuôn mặt ủ rũ bọn Kiều Trang đang sốt ruột đứng ngồi không yên thấy nó ra tụi nó chạy lại lo lắng hỏi:
- Sao rồi?- Kiều Trang hỏi.
- Không xảy ra chuyện gì chứ?- Mai Thùy.
Nó lắc đầu chán nản.
- Không biết đứa nào làm chuyện này. Đồ ném đá dấu tay tớ mà biết được đứa nào hại Hải Linh sẽ cho nó biết tay cứ đợi đấy.- Quỳnh Anh phẫn nỗ nói.
- Kìa em bình tĩnh đã, Hải Linh ông ấy không làm khó gì em chứ để anh vào nói chuyện với ông ý cho.- Hoàng Anh nói.
- Thôi không cần đâu anh. Em làm thì em chịu thôi.- nó ngăn.
- Em nó vậy là sao?- Mạnh Quân.
- Ra khuôn viên đi em kể cho mọi người nghe.
* Khuôn viên trường *
Hoàng Anh đã biết chuyện này từ lâu nên cậu không có phản ứng gì ngược lại mọi người sau khi nghe xong nó kể lại mọi chuyện hết sức sửng sốt Quỳnh Anh còn ngồi không vững phải bám vào tay Hoàng.
- Sao em lại có thể như thế hả Hải Linh. Chị biết lúc đó em rất cần tiền nhưng cũng không nên ra vào những chỗ như thế chứ.- Mai Thùy nói.
- Chỗ đó cũng không đến nỗi đâu. Tử tế lắm.- Hoàng Anh nói xong nhận được ánh nhìn tên lửa của mọi người tái mặt.
- Linh em nói không ai biết chuyện này nhưng sao lại có những tấm ảnh kia?- Kiều Trang hỏi.
- Em không biết.- nó vẫn cúi mặt nói.
- Là ai nhỉ?- trong đầu mọi người đều có dấu hỏi chấm to đùng.
\” Hứ Hải Linh cô sẽ còn đau khổ dài dài.\”- suy nghĩ của một đứa con gái.
Đâu chỉ có một người mà có những 2 người nãy giờ luôn theo sát bọn nó.
\” Tôi sẽ bảo vệ em.\”
- Mà sao nãy giờ không thấy Nhất Bảo nhỉ? Hải Linh em không đi chung với cậu ấy sao?- Mạnh Quân nhìn giáo dác hỏi.
- À…em cũng không biết nữa chỉ thấy anh ấy nói có việc đi từ sớm rồi.
- Oh thằng Bảo nó chưa nói gì với em à?- Hoàng Anh hỏi.
- Nói gì hả anh?- nó hỏi lại.
- Anh nói vậy là sao? có chuyện gì à?- Quỳnh Anh quay sang hỏi.
- À thôi để lúc khác nói đi hihi.- Hoàng Anh cười xòa.
- Anh khai mau các anh có trò gì vậy hả? kể từ cái hôm mẹ mổ hành động khả nghi cho đến bây giờ. Nói đi.- Quỳnh đưa ánh mắt dò hỏi về Hoàng.
- Bọn anh trong sáng mà. Đâu có làm gì đâu.
- Vậy sao mấy ngày nay không thấy mặt mũi các ông ấy đâu hả? hay định đá bọn em thế?
- Ấy ấy em đừng đổ oan cho người tốt. Anh thề anh hứa anh đảm bảo là tụi nó đi làm việc đại sự đấy không có cái gì gọi là phản bội các em đâu. Các em biết bọn anh ngoan mà hihi.
- Ngoan? ọe…ọe…ọe.- bọn nó đồng thanh.
- Thôi Quỳnh chị đừng làm khó anh ấy chắc các anh ý có việc thật mà.- nó nói vậy nhưng trong lòng buồn lắm. Lúc này nó cần hắn hơn bao giờ hết hôm qua cũng chỉ gặp hắn được một lúc nhận điện thoại bọn hắn lại kéo nhau đi ngay mà lí do nhàm chán nhất là có việc bận cần giải quyết. Mấy ngày nay nó cảm thấy tình cảm giữa nó và hắn không còn mặn nồng như trước nữa các cuộc gọi và tin nhắn của hắn cũng dần ít đi. Ngày trước hắn là người chủ động gọi nhưng giờ thì lại là nó nói chuyện chưa được bao lâu hắn lại có việc. Nó không biết hắn đang làm gì mà lắm chuyện cần giải quyết thế ở cái độ tuổi này của hắn thì ngoài việc học ra còn việc gì nữa đâu không nhẽ hắn có người khác? Nghĩ đến vậy tim nó bỗng nhói đau nó lắc đầu thật mạnh để cái suy nghĩ ngu nguội đó biến khỏi đầu mình.
- Hải Linh em sao thế?- Mai Thùy lay người nó gọi.
Nó thoát khỏi dòng suy nghĩ trở lại với thực tại lớ ngớ hỏi:
- Có chuyện gì không chị?
- Vào học thôi chuông nổ rồi.
- Dạ vâng.
* Công ty Dream Away *
- Công việc tiến triển thuận lợi chứ?- Hoàng Anh hớn hở chạy vào hỏi.
Thấy bộ mặt vui vẻ của cậu lúc này bọn hắn cũng đoán được lí do vì sao.
- Bộ mày với Quỳnh làm hòa rồi hả?- Minh Cường hỏi.
- Thôi đi ông biết rồi còn hỏi hihi.
- Hihi.
- À Nhất Bảo này Hải Linh xảy ra chuyện rồi?
Hắn nghe vậy dừng rút tay ngay khỏi bàn phím đứng dậy tiến về phía Hoàng lo lắng hỏi:
- Cô ấy làm sao? có chuyện gì? mày nói đi.Hotgirl ? Không ! Tôi Không Muốn Làm Hotgirl – Phần 9
Không hiểu đứa nào chơi đểu tung mấy cái ảnh Hải Linh ngày trước làm ở quán Bar NO.1 ở trường…ơ mày đi đâu thế? Nhất Bảo…Nhất Bảo…- Hoàng gọi với theo.
Hắn nghe đến đó lao ngay ra xe đến trường trên đường tìm điện thoại nhưng chẳng thấy đâu chắc để quên ở công ty rồi. Việc hắn cần lúc này là phải tới gặp nó ngay hắn biết chắc nó đang buồn lắm. Hắn lao xe như bay với tốc độ kinh hoàng bỏ mặc đằng sau là những lời nói thô tục. Đến
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




