watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5384 Lượt

Bảo sao cô cứ chế tên của tôi đi thế hả?- hắn tức giận nói.

- Vậy sao anh cứ gọi tôi là gấu trúc hoài vậy?- nó cũng lên giọng không kém.

- Ừ thì không gọi nữa được chưa hả Hải Linh?

- Sao anh biết tên tôi. Tôi nhớ là đã nói tên cho anh đâu nhỉ?

- Cô ngốc thế cái tên lù lù trên áo tôi đâu có mù mà không nhìn thấy.

- Ừ nhỉ hihi quên mất.

- Thôi không nói nữa tới chỗ nào đi, tôi có chuyện muốn nói với cô đây.- Hắn nghiêm giọng nói.

- Ok.

* Khuôn viên trường *

- Anh nói cái gì? Không tôi không làm đâu.- nó hét lên.

- Tại sao?- hắn hỏi.

- Tôi không muốn người khác sai bảo tôi này nọ hơn nữa lại là anh chắc tôi die quá.

- Nhưng nếu cô làm giúp việc của tôi 1 tháng cô sẽ nhận được 10 triệu.

- 10…10 triệu không nhầm đấy chứ?- nó hỏi lại.

- Đúng 10 triệu chỉ cần hàng ngày cô đem thức ăn lên phòng cho tôi và gọi tôi dậy đi học thì số tiền đó sẽ là của cô.Ok?

Nó nhìn hắn với ánh mắt nghi ngờ.

- Anh đừng có đùa tôi như vậy.

- Tôi không đùa đang nói nghiêm chỉ đấy. Đang có hàng trăm người xếp hàng để làm giúp việc cho tôi kia kìa.

- Vậy sao anh không chọn 1 trong số đó mà lại chọn tôi làm gì?

- Ừ thì…thôi đừng hỏi nhiều trả lời đi làm hay không?

- Không.- nó quả quyết nói.

- Cái gì cơ hội tốt như vậy mà cô còn kiêu hả?

- Không phải tôi kiêu mà tôi chỉ đang giữ tính mạng của mình thôi.

- Tính mạng? cô nghĩ tôi đáng sợ vậy sao?

- Đúng. Tôi và anh mới hôm qua còn đánh nhau bể đầu mẻ trán mà hôm nay tự dưng anh nói tôi làm giúp việc cho anh thì làm sao không lạ?

- Cô…cô…-hắn tức giận nói hít một hơi thật sâu hắn hỏi lại.- Tôi hỏi cô lần cuối cô có làm giúp việc cho tôi không?

- Tôi cũng nhắc lại là KHÔNG anh nghe rõ chưa.

- Được lắm cô đừng có hối hận đấy. – Oh sẽ không có chuyện đấy đâu Ma Vương ạ.

Hắn tức giận bỏ đi. Nó về lớp thấy tụi Mạnh Quân đang ngồi đó liền chạy vào.

- Anh xinh gái hihi đi xuống canteen đi em đói quá.

- Ừ.- cả bọn kéo nhau xuống canteen.

Bỗng điện thoại nó reo, là số của bác sĩ nó vội nhấc máy:

- Alo bác sĩ có chuyện gì với mẹ cháu ạ?- nó lo lắng hỏi.

- Không bác gọi để thông báo là có tủy thích hợp cho mẹ cháu rồi.

- Thật không ạ?- nó vui mừng nói, nhưng rồi lại mau chóng xị xuống khi nghĩ đến số tiền lớn để thay tủy.

- Cháu có đồng ý thay tủy cho mẹ không? nếu có thì mau chóng đến bệnh viện làm hồ sơ đi nha.- bác sĩ nói.

- Vâng tất nhiên là có rồi ạ. Nhưng giờ cháu không có đủ tiền có thể cho cháu vài hôm nữa được không ạ?

- Ừ nhưng bệnh của mẹ cháu thì không thể đợi lâu được nữa đâu.

- Dạ cháu biết cháu sẽ sớm trả lời thôi.- Nó cúp máy. Thấy mặt nó xám xị Kiều Trang hỏi:

- Có chuyện gì với mẹ à?

- Không bác sĩ nói tìm được tủy thích hợp rồi.- nó buồn rầu nói.

- Vậy thì tốt quá rồi còn gì.- Quỳnh Anh.

- Nhưng…em đâu có đủ tiền để trả chi phí cho ca mổ này chứ.

- Vậy bây giờ phải làm sao đây?- Mai Thùy hỏi.

- Em cũng chẳng biết phải làm sao nữa mới đầu tháng chẳng ai chịu ứng trước cho mình tiền lương.

- Nhưng chẳng nhẽ lại để mẹ như vậy.- Mạnh Quân hỏi.

- Không nhất định em phải kiếm được số tiền đó.- nó nói.

Hôm đó nó không trú tâm vào bài giảng. Bỗng nhớ đến lời đề nghị của hắn, nhưng nó đã từ chối phải làm sao đây. Chẳng nhẽ lại đến đó trả lời lại. Không! không thể thà rằng chết cũng không làm cho hắn. Nhưng còn mẹ? mẹ đang rất cần số tiền đó mình phải làm sao đây? Thôi kệ đi cứu mẹ là việc quan trọng nhất. Thôi được mình sẽ đồng ý vì mẹ mình sẽ làm tất cả.- nó nghĩ.

Thấy nó cứ ngồi đơ ra đấy Quỳnh Anh huých nhẹ vào tay nó:

- Em làm sao thế?

- Không em đang nghĩ vài chuyện thôi.

Giờ ra chơi nó chạy nhanh sang khoa của Nhất Bảo, đứng trước cửa lớp nó nhờ một chị vào gọi hộ nhưng Nhất Bảo không có trong lớp. Nó chạy đi tìm quanh trường nhưng vẫn chẳng thấy bóng dáng của hắn đâu cả ngay cả nhóm bạn của hắn cũng chẳng thấy đâu. Nó chán nản bước về lớp học, thấy nó về Mạnh Quân chạy ra kéo nó về chỗ hỏi:

- Em chạy đi đâu thế?

- Em đi tìm Ma Vương.

- Ma Vương?- cả bọn đồng thanh nói.

- Em tìm hắn có việc gì?- Kiều Trang hỏi.

Nó kể lại mọi chuyện ban sáng cho họ nghe.

- Vậy em tìm hắn để thay đổi quyết định đó hả?- Mai Thùy hỏi.

- Vâng. Nhưng hắn không có trong lớp.

- Này em chán sống rồi hả mà đi đồng ý làm giúp việc cho hắn sau những vụ vừa xảy ra?- Quỳnh Anh nói.

- Nhưng số tiền đó rất cần với em.

Cả nhóm im lặng chẳng nói thêm câu gì vì họ biết dù có nói gì đi nữa thì cũng chẳng có thể thay đổi được gì. Nó yêu mẹ nó vì thế dù có phải làm gì ( không trái với lương tâm đấy nhá) nó cũng phải giữ lại mạng sống cho mẹ nó.

* Đêm qua * – Thưa cậu chủ đây là lí lịch của cô gái đó.- Ông quản gia nói, đưa cho hắn tờ lí lịch của nó.

Ông ta nói tiếp:

- Tên cô ấy là Trần Hải Linh, đang học tại trường đại học y Hà Nội,có một người mẹ nuôi là bà Hoàng Thu Thanh…

- Thôi được rồi để cháu tự đọc bây giờ bác có thể ra ngoài.

- Dạ! Chúc cậu chủ ngủ ngon.

- Chúc bác ngủ ngon.- hắn đáp.

Nói rồi hắn nhìn vào tờ lí lịch của nó. Hắn vô cùng ngạc nhiên khi đọc thấy một ngày nó phải làm những 5 việc để kiếm tiền giúp mẹ. Đọc đến đây lòng hắn bỗng có một cảm giác đau xót khó tả.

- Mình làm sao vậy nè.- hắn tự hỏi chính mình rồi tiếp tục đọc tiếp.

Đọc xong tờ lí lịch của nó hắn thốt lên:

- Choáng toàn tập. Không ngờ cô ta cũng giỏi đấy chứ.

Nói rồi hắn leo lên giường ngủ. Nhưng nhớ đến chuyện nó phải làm phụ mẹ như vậy rồi cả cảnh tối nay ở quán bar nữa hắn không sao ngủ được. Hình ảnh của nó lại xuất hiện trong đầu cậu, một đứa con gái ngây thơ hồn nhiên lúc cậu mới lần đầu gặp rồi lại hình ảnh quyến rũ khi nó trong quán bar làm cho cậu không thể rời mắt khỏi con người ấy.

\” Chẳng lẽ mình đã…Không không chỉ là kẻ thù thôi. Là kẻ thù.\”-hắn tự nhủ với chính mình. Hắn cố nhắm mắt lại để ngủ nhưng không sao chợp mắt được. Cứ nhắm mắt lại hắn lại nghĩ về nó, thấy hình ảnh của nó.

- Trời ơi!!! Gấu trúc tôi ra lệnh cho cô mau biến ra khỏi đầu tôi ngay!

Bỗng nhiên trong đầu hắn nhảy ra ý định sẽ cho nó làm giúp việc ở đây. \”Nhưng việc quái gì mình phải làm thế? Thôi kệ đi coi như làm từ thiện đi. Ừ cứ vậy đi. Nhưng phải nói với cô ta thế nào đây mà chắc gì cô ta đã đồng ý. Nhưng…thôi kệ đi quyết định vậy đến lúc đó tính sau.\”- hắn nghĩ.

* Hiện tại *

Hắn và tụi bạn đang chơi trong quán bar NO.1 như mọi quán khác trong thành phố thì vào cái giờ này sẽ chẳng có ma nào đến cả nhưng quán này dành cho khách VIP nên ở đây vào lúc nào cũng đông khách. Bọn hắn vẫn ngồi ở chỗ cũ đang nhâm nhi li Cocktail hắn nghĩ lại câu nói của nó không ngờ nó lại nghĩ hắn xấu xa như thế hắn cảm thấy buồn vì nó nghĩ hắn như vậy. Hắn vẫn mải mê suy nghĩ về chuyện đó chỉ khi Minh Cường lay tay hắn mới quay lại hiện thực.

- Sao thế từ hôm qua cậu như người mất hồn ý?

- Ừ đúng đấy cậu sao thế?- Hoàng Anh nói.

- Không chẳng sao cả.- hắn.- Thôi về đi mình mệt rồi.- hắn đứng dậy bỏ đi.

- Mới đến mà.- Hoàng Anh ngơ ngác hỏi.

- Thằng này lạ thật. – Minh Cường.

- Về thôi.- Nhật Duy vẫn cái thái độ lạnh lùng nói.

Bước ra cửa quán bar đã chẳng thấy bóng dáng hắn đâu cả.

- Nó đâu rồi.- Hoàng Anh ngó nghiêng hỏi.

- Ai biết được. Thôi gọi cho nó xem.- Minh Cường móc điện thoại gọi hắn nhưng hắn tắt máy.- tắt máy rồi kì thật mọi lần hắn có như vậy đâu.

- Haizzzzz chắc kết em nào nhưng bị nó đá rồi đây.- Hoàng Anh.

- Khùng hả thằng này có bao giờ yêu thật đâu mà đá mới đấm.- Minh Cường cốc nhẹ vào đầu Hoàng Anh.

- Ừ nhỡ tớ nói đúng thì sao? biết đâu được đấy.- Hoàng Anh biện minh.

- Thôi về biệt thự thôi.- Nhật Duy. ( 3 người này ở chung biệt thự còn hắn thì ở 1 biệt thự khác.)

- Hả về làm gì sớm đi đâu chơi đã.- Minh Cường và Hoàng Anh đồng thanh.

Chẳng nói gì thêm Nhật Duy bước lên xe đi về thấy vậy Hoàng Anh & Minh Cường chán nản đi theo.

- Chán thật.- Hoàng Anh.

- Haizzz. * Hôm sau *

Nó đang đứng trước cửa lớp hắn ngó nghiêng vào trong nhưng vẫn không thấy mặt mũi hắn đâu, nó đoán hắn chưa đến. Nó đã đứng đây đợi hắn hàng nửa tiếng đồng hồ rồi nhưng vẫn chưa thấy hắn đâu chân nó thì đã mỏi rã rời rồi. Bực mình nó định quay về lớp nó thì có tiếng gọi đằng sau:

- Gấu trúc!!!

Nó bực mình quay lại thấy tụi bạn hắn đang lại gần nhìn quanh nhưng chẳng thấy hắn đâu cả liền hỏi:

- Chào. Các anh không đi cùng Ma Vương ak`.

- Ma Vương?… Ak Nhất Bảo hả? Bọn anh không ở chung với nó sao đi cùng được.- Hoàng Anh nói.

- Nó chưa đến hả? Em tìm nó có chuyện gì không?- Minh Cường hỏi.

- Em có chút chuyện thôi.

- Chắc hôm nay nó không đi học đâu.- Nhật Duy lạnh lùng nói.

- Dạ không đi học?- nó hỏi lại.-vậy các anh có biết anh ta ở đâu không?

- Chắc ở nhà gì đấy. Ak mà em nhảy trông đẹp thật đấy.- Minh Cường khen.

Nó tái xanh mặt. Sao họ lại biết nó đi làm thêm ở quán

Trang: [<] 1, 3, 4, [5] ,6,7 ,30 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT