|
|
Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí. Tải Về Máy
|
thanh.
-…………- hắn đi lên phòng.
—————————————–
- Hải Linh lên gọi cậu chủ xuống ăn cơm.- bà ta ra lệnh cho nó.
- Dạ.- nó.
Nó nghe thấy vậy liền chạy ngay lên phòng hắn. Mở cửa phòng đúng lúc hắn bước từ phòng tắm ra trên người cuốn mỗi chiếc khăn tắm.
- AAAAAAAAAA.- nó và hắn đồng thanh.
Mặt nó đỏ bừng quay đi chỗ khác, hắn thì cũng chẳng khá hơn mặt như quả cà chua hét lên:
- Cô vào phòng sao không gõ cửa vậy hả. Cô không biết lịch sự là gì à?
- Tôi có gõ nhưng không thấy anh trả lời…-nó thanh minh.
- Vậy cô cứ thế mà xông vào sao.- hắn tức giận nói.
- Không nói chuyện với anh nữa xuống ăn tối đi.- nói rồi nó chạy thật nhanh ra khỏi phòng của hắn.
- Phù!!! Trời ơi đau mắt quá chắc tối nay phải nhỏ hết cả lọ thuốc đau mắt mất.
- Ashi…con nhỏ này huhu mất công mấy chục năm nay mình gìn giữ là vậy. Thế mà cô ta trời ơi còn gì là đại thiếu gia của tập đoàn Vương thị nữa huhu.- hắn than vãn.
Nó vừa đi vừa rụi mắt lia lịa để vứt cái cảnh ban nãy ra ngoài bỗng nó va phải bà Nhung.
- Cô làm gì vậy hả?- bà ta mắng.
- Dạ cháu xin lỗi.- nó chạy lại đỡ bà ý dậy.
- Ui đau quá cái mông của tôi. Cô đi đứng phải nhìn trước ngó sau chứ.- bà ta tức giận.
- Dạ cháu xin lỗi.- nó xin lỗi rối rít.
- Thiếu gia đâu?- bà ta hỏi.
- Dạ…thiếu gia sắp xuống rồi ạ.
- Thôi vào bếp bưng đồ ăn ra đi.
- Dạ. – Ui da đau quá.- bà ta vừa đi vừa nói.
- Dạ mời thiếu gia dùng bữa.- 5 cô giúp việc đồng thanh.
Nó ngẩng đầu lên bắt gặp cái nhìn của hắn làm cả 2 mặt đỏ bừng. Nó vội quay đi chỗ khác.
- Hải Linh mang đồ tráng miệng lên đi.- bà ta ra lệnh.
- Dạ. Mời thiếu gia dùng món tráng miệng.- nó nói lí nhí.
Nó vẫn ngại cái cảnh ban nãy nên không dám quay mặt lại làm đồ tráng miệng rơi xuống người hắn.
- AAA cô làm cái gì vậy hả?- hắn la lên.
Đến lúc này nó mới quay lại nhìn.
- Hả…ơ tôi tôi xin lỗi.- nó vừa nói vừa rút cái khăn từ túi áo ra lau.
- Sao cô làm gì cũng không trú tâm vào vậy hả?- bà Nhung mắng nó.
- Dạ cháu…
- Thôi cô ấy cũng không cố ý. Bỏ qua đi.- hắn bênh nó.
- Dạ…- bà Nhung ngạc nhiên trước thái độ này của hắn.
Trước giờ hắn có bênh ai đâu chỉ cần người làm trong nhà sai sót một chút đều bị hắn cho nghỉ việc vậy mà lần này nó đổ cả đĩa đồ ăn vào người mà hắn lại bênh nó. Hắn lên tắm rửa và thay đồ lại, nó cũng lên theo.
- Tôi xin lỗi.
- Thôi cô ra ngoài đi cho tôi thay đồ.- hắn nói.
Nó đang định bước ra nhớ ra một chuyện nó nói:
- Tối nay tôi ra ngoài được không?
- Có chuyện gì sao?- hắn hỏi.
- Tôi đi thăm mẹ.- nó nói.
-…Ừ nhưng nhớ về sớm đấy. À đợi tôi chút tôi cũng có chuyện cần ra ngoài để tôi chở cô đi luôn.
- Thôi không cần đâu. Tôi đi với tụi bạn.- nó nói.
- Ừ vậy thôi.- nghe câu nói đó của có hắn có cảm giác hụt hẫng. Hắn hôm nay đâu có chuyện gì cần ra ngoài đâu chẳng qua hắn muốn được đi cùng nó nên mới nói vậy. Vậy mà…
- Thôi tôi đi đây.- nó chạy thật nhanh về phòng thay đồ sau khi xin phép bà Nhung nó phi như bay đến bênh viện.
Tụi Mạnh Quân đang đứng đợi nó ở trước cổng bênh viện thấy nó Quỳnh Anh gọi:
- Hải Linh, Hải Linh ở đây.
- Hihi mọi người đến lâu chưa?- nó cười tươi.
- Ukm cũng được một lúc rồi.-Kiều Trang.
- Thế em đã mang tiền chưa?- Mai Thùy hỏi nó.
- Rồi nhưng số tiền em tiết kiệm được cộng với số tiền mọi người đưa vẫn chưa đủ.- nó buồn rầu nói.
- Thôi vậy vào đi chuyện tiền nong để tính sau/- Mạnh Quân nói.
- Vào thôi.
………………………………
- Mẹ. Con nhớ mẹ quá, mẹ xem ai đến này tèn ten ten.- nó cười.
- Con chào mẹ hihi- cả bọn đồng thanh.
- A tụi con đến à?- mẹ nó hỏi.
- Vâng hôm nay rảnh tụi con mới ghé thăm mẹ được.- Mạnh Quân.
Quỳnh Anh chạy đến bên giường ôm bà Thanh.
- Mẹ gầy quá.- con nhỏ nói.
Mẹ nó cười hiền. Rồi cứ thế họ nói chuyện vui vẻ với nhau cả buổi đến tận tối mịt mới về. Trước khi về nó có rẽ qua phòng bác sĩ hỏi:
- Bác sĩ hiện giờ cháu chưa có đủ tiền. Có thể cho cháu thêm vài hôm được không?
- Ừ nhưng cháu mau chóng xoay xở đi. Tình hình mẹ cháu để lâu nguy hiểm lắm đã đến giai đoạn 2 rồi.- ông nói.
- Dạ cháu biết. Cháu sẽ cố gắng.- nó vừa nói vừa khóc.
* * * Nó về nhà với đôi mắt sưng húp bước khẽ về phòng đã thấy hắn đứng trong đó.
- Cô đi đâu mà giờ này mới về?- hắn lo lắng hoi.
- Tôi có chút chuyện thôi.
- Mắt cô sao vậy?
- Không. Không sao cả.- nó chối.
- Cô khóc hả?- hắn vẫn tiếp tục hỏi nó.
- Không tôi đã nói không sao mà. Sao anh lại ở phòng tôi vậy?
- Ak không tôi…- hắn ngập ngừng nói.
- Tôi mệt rồi anh ra ngoài đi.- nó mệt mỏi nói.
- Ừ.
Hắn thật sự rất lo lắng cho nó thấy nó như vậy tim hắn đau nhói. Hắn muốn ôm nó, muốn được chia sẻ với nó, muốn biết mọi chuyên của nó nhưng giữa hắn và nó luôn có một bước tường vô hình ngăn cản. Mỗi khi ở bên nó hắn cảm thấy rất dễ chịu và thoải mái, nó rất khác với nhưng cô gái hắn từng gặp nó không biết từ bao giờ đã trở thành người đặc biệt của hắn. Hắn muốn bảo vệ, muốn được chăm sóc cho nó….nhưng nó luôn chỉ coi hắn như những người con trai bình thường khác điều đó làm hắn đau rất đau.
* Sáng hôm sau *
- Cô dậy muộn 1s.-bà Nhung nói.
- Dạ cháu xin lỗi.- nó cúi người nói.
- Mau vào nhà bếp chuẩn bị đồ ăn đi.- bà ta ra lệnh.
- Dạ.
………………………………..
- Thiếu gia dậy đi.- nó gọi.
- zzzzzzzzzzz
- Thiếu gia dậy đi muộn giờ rồi.
- zzzzzzzzzzzz
- Ma Vương mau dậy đi tôi không phải là người kiên nhẫn đâu đấy.- nó nạt.
- zzzzzzzzzzzzzz
- Ma Vương.- nó vừa gọi vừa đập cửa nhưng vô dụng.
- Cô đang gọi ai vậy hả?
Giật mình nó quay lại.
- Ma Vương nào? Cô có biết mình đang nói gì không?- bà ta nghiêm mặt nói.
- Hơ dạ cháu đang gọi thiếu gia nhưng mãi cậu ấy không dậy.
- Được rồi xuống dưới nhà đi để tôi gọi cậu ấy cho.
- Dạ. Phù!!!
- Thưa thiếu gia đã đến giờ ăn sáng.- bà ta bước vào phòng nhẹ nhàng nói.
Nghe thấy giọng của bà Nhung lúc này hắn mới hé mắt nhìn.
- Sao lại là bà? Gấu trúc đâu?- hắn hỏi.
- Ơ…nhà ta đâu có nuôi gấu trúc?- bà ta ngạc nhiên.
- Ak ý tôi hỏi là chẳng phải Hải Linh là người phải đánh thức tôi dậy sao?- hắn.
- Dạ đúng nhưng giờ cô ấy đang ở dưới chuẩn bị đồ ăn.
- Được rồi tôi xuống đây.- nói rồi hắn vào phòng tắm.
* 7h20 *
Vừa xuống xe nó đã nghe thấy anh xinh gái gọi nó.
- Hải Linh hihi bọn anh ở đây.- Mạnh Quân gọi.
- Sao lúc nào cô cũng đi với hắn ta thế?- hắn tức giận.
- Kệ tôi.- nó vênh mặt nói.
- Cô…cô với hắn yêu nhau à?- hắn hỏi.
- Không anh nói bừa gì vậy.- nó thanh minh.- chỉ là anh trai với em gái thôi. Tôi đi đây.
Hắn nghe nó nói vậy lòng cảm thấy rất vui.
\” Việc gì mình phải nói quan hệ của mình với Mạnh Quân cho hắn làm gì nhỉ? haizzz\”- nó.
- Em lại đi cùng hắn ak?- Mạnh Quân hỏi.
- Vâng. Do sắp muộn giờ nên em đi nhờ thôi.- nó nói.
- Đi xem bảng thông báo đi hôm nay là ngày công bố top 3 đấy.- Quỳnh Anh kéo tay nó đi.
- AAAAAAAAA Hải Linh em có trong danh sách này.- Mai Thùy hét lên.
- Hahaha vui quá. 2 ngày nữa là công bố kết quả rồi ra về bọn mình đi mua đồ nhá.- Quỳnh Anh rủ.
- Nhưng em vẫn còn đồ mà.
- Em định mặc quần jean với áo khoác đi nhận giải hả?
- Vậy chị bảo em phải mặc gì đây?
- Tất nhiên là váy rồi.- Quỳnh Anh.
- Hả váy? trong khi trời rét căm căm thế này á?- nó ngạc nhiên nói.
- Có sao đâu. Chị cũng mặc đây chứ bộ.- con nhỏ nâng nhẹ bộ váy mình đang mặc lên
- Nhưng em chẳng có cái váy nào cả.
- Chính vì thế nên mới phải đi mua.
- Quyết định vậy đi ra về đi mua luôn.
- Ừ.
* Ra về *
-Nhanh lên chị biết một shop đẹp lắm mà giá cũng phải chăng nữa.- Quỳnh Anh.
- Vào đi mọi người.- Quỳnh Anh vừa nói vừa đẩy cửa vào.- Anh Lâm hihi. Em có dẫn đứa em tới mua váy, anh có kiểu nào mới không?
- Ừ em hihi. Có anh mới nhập về hôm qua vào coi đi.
- Đi nào.- Quỳnh Anh kéo tay nó vào.
Nó thử hàng chục chiếc váy làm nó mệt nhừ:
- Thôi em không thử nữa đâu chóng hết cả mặt.
- Em tưởng mình em mệt à. Chị cũng vậy đấy chứ chọn cho em lác hết cả mắt rồi này.
Quỳnh Anh đi một vòng cầm về trên tay một bộ váy đỏ bộ váy ôm sát lấy người làm tôn lên những đường cong của cơ thể.
- Woa.- Kiều Trang & Mai Thùy đồng thanh.
- Thế nào bà thấy tôi chọn được đấy chứ.- Quỳnh Anh vênh mặt nói.
- Nhưng em thấy nó hở hang quá.- nó nói.
- Ừ đẹp thì có đẹp thật đấy. Nhưng Hải Linh nó mà mặc bộ váy này đi nhận giải tôi e nó hơi…- Mai Thùy.
- Hơi làm sao quá bắt mắt còn gì. Bà này thật chẳng có mắt thẩm mĩ gì cả. Bây giờ con gái đều mặc vậy ra ngoài đường có sao đâu.
- Thôi dù sao em cũng không mặc nó đâu. Chị chọn cho em bộ khác đi.
- Chán mấy người ghê.
- AAAAAA bộ
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




