watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5287 Lượt

trước cửa toa lét nhìn cô đầy lo lắng:

_Tôi xin lỗi, không phải vì canh không ngon đâu, tại tôi..!!

_Có phải dạo này cô hay nhức đầu và thường xuyên buồn nôn và chán ăn không??

Song Nhi nhìn bà quản gia rồi gật đầu. Bà quản gia nhìn Song Nhi chăm chăm:

_Cô có thai phải không?

Song Nhi ngỡ ngàng nhìn bà quản gia như không tin được những gì mình vừa nghe:

_Bà nói gì vậy??

Bà quản gia gặng hỏi thêm:

_Cô chưa thử thai phải không??

_Tôi…!! lúc này Song Nhi cũng không biết phải nói sao nên cô đành gật đầu. Bà quản gia lật đật chạy đi một lúc sau bà quay lại tay cầm trên tay một cái hộp nhỏ nhắn. Bà đưa cho cô và nói:

_Cô mau vào đó thử đi! Thấy Song Nhi vẫn còn chần chừ trước cửa nên bà giục:

_Mau lên!

Hai vạch màu hồng hiện rõ rệt trên thân que khiến Song Nhi không khỏi bàng hoàng. Mắt cô đỏ hoe lên trong lòng cô vừa lo lắng mà cũng vừa lo sợ. Thấy Đan bước ra bà quản gia vồn vã hỏi:

_Sao rồi, đưa tôi xem nào!

Song Nhi rụt rè đưa cho bà quản gia. Bà quản gia đón lấy và đưa lên xem. Mặc dù đã biết trước nhưng bà vẫn không giấu được sự ngạc nhiên trên khuôn mặt, bà thốt lên:

_Vậy là tôi đoán đúng rồi!

Thấy Song Nhi nhìn bà đầy ngạc nhiên nên bà bèn giải thích:

_Thấy cô dạo này xanh xao chán ăn và hay buồn nôn nên tôi nghi nên mới đi mua que về tính kêu cô thử nhưng sợ cô ngại nên thôi. Ai dè hôm nay…!! Song Nhi im lặng nghe bà quản gia kể lại. Trong lòng cô rối như tơ vò. Cô sẽ phải làm sao?? Bất chợt bà quản gia như chợt nhớ ra bà vội quay sang hỏi Song Nhi:

_Ba của đứa bé có phải là Thiên Quốc??

Nước mắt từ khóe mắt cô trực tuôn rơi. Cô nghĩ về giọt máu trong bụng mình bàn năng người mẹ trong cô trỗi dậy mạnh mẽ. Cô nhật định phải bảo vệ đứa bé. Song Nhi vội cầm lấy tay bà quản gia van nài:

_Xin bà đừng cho ai biết việc này!

Bà quản gia nhìn Song Nhi ngạc nhiên:

_Đây là tin vui mà sao cô lại không muốn ai biết!

_Tôi có nỗi không riêng xin không thể nói với bà được xin hãy hứa với tôi đừng cho ai biết và nhất là Thiên Quôc!

Bà quản gia nhìn cô vẻ thương cảm. Bà gật đầu mặc dù trong lòng không hề muốn như thế.

“….”

Thoắt cái mà đã hơn hai tháng ròng, Song Nhi ngày càng trở nên xanh xao mệt mỏi, dáng vẻ tiều tụy. Thai nghén khiến cô ăn ngủ không ngon. Ngồi bên chiếc bàn cô bắt đầu lấy cuốn sổ ra và bắt đầu viết cho bản thân mình những dòng nhật ký thay cho những lời cô không thể nói ra. Vài cơn gió mùa thu thổi lướt qua cửa sổ. Những giọt nước mắt nóng hổi của Song Nhi lại lăn dài trên đôi gò má nóng hổi rồi rơi xuống trang nhật ký. Đã hơn hai tháng mà Thiên Quốc vẫn chưa về. Không một cuộc điện thoại không một thư từ thông báo anh vẫn bình yên khiến Song Nhi ngày nào cũng thấp thỏm đợi chờ. Bà quản gia thấy cô cứ thế mãi nên chỉ còn biết an ủi:

_Cậu hai đi lâu về lắm, cô đừng trông mà thêm mệt!!

Những lúc như thế Song Nhi chỉ còn biết cười trừ rồi thôi nhưng thật ra chưa bao giờ cô ngừng lo lắng cho anh. Viết xong trang nhật ký cô gục đầu lên bàn ngủ thiếp đi lúc nào không hay…

Trong cơn mê cô cảm thấy dường như mình đang nằm trọn trong vòng tay to lớn của anh và điều đó khiến cô cảm thấy thật hạnh phúc. Khóe miệng cô nhoẽn ra thành nụ cười. Giật mình thức giấc thì mình đã nằm trên giường từ khi nào. Song Nhi lồm cồm ngồi dậy và đi xuống phòng khách. Không gian yên tĩnh đến lạnh người. Cô cất tiếng gọi yếu ớt:

_Bà Lan ơi!! (bà Lan là tên bà quản gia nhá ^^)

Một hồi lâu vẫn không có tiếng bà Lan trả lời. Song Nhi rảo bước một vòng quanh phòng khách xong xuống bếp vẫn không thấy bóng dáng bà Lan đâu. Cái không gian yên ắng này khiến Song Nhi cảm thấy sờ sợ. Cô càng cảm thấy bàng hoàng hơn khi thấy cửa phòng làm việc của Thiên Quốc hé mở. Song Nhi rón rén bước đến gần cánh cửa và đẩy nhè nhẹ. Điều khiến Song Nhi không khỏi ngạc nhiên là Thiên Quốc đang gục đầu trên bàn làm việc. Lòng cô bỗng trở nên rộn ràng. Cô bước đến gần chỗ anh. Hai tháng không gặp trông anh khác quá. Lúc ngủ trông anh thật hiền lành nhưng khi anh tỉnh dậy thì con quái vật trong người anh lại trỗi dậy mạnh mẽ. Tiếng bước chân của Song Nhi khiến Thiên Quốc thức giấc. Anh nhìn cô ánh mắt vẫn lạnh lùng như mọi khi:

_Có chuyện gì??

Song Nhi ấp úng:

_Không.. không có gì…!!

_Không có gì thì đừng làm phiền tôi!

Song Nhi nhìn Thiên Quốc ánh mắt đượm buồn. Cô quay đi và không nói thêm lời nào nữa. Không hiểu sao nước mắt cô lại rơi.

“……”

Màn đêm dần tan mặt trời bắt đầu mọc. Vài giọt sương còn đọng trên lá khẽ rơi xuống. Cả đêm qua Song Nhi không tài nào chợp mắt được cho tới mãi gần sáng cô mới dần chìm vào giấc ngủ sâu. Cho tới khi cô giật mình thức giấc thì trời cũng đã xế trưa. Cô lọ mọ bước xuống phòng khách. Thiên Quốc đang ngồi ăn sáng trong phòng bếp. Vẻ mặt điềm đạm. Thấy Song Nhi anh cất giọng:

_Lại ăn sáng đi!!

Bà quản gia vội dọn cho Song Nhi một phần thức ăn và đặt lên bàn, Song Nhi kéo ghế và ngồi xuống cạnh anh. Suốt buổi ăn cả hai kẻ không ai nói với nhau câu nào. Bầu không khí căng thẳng đến nghẹt thở. Ăn xong Thiên Quôc đứng lên lấy áo khoác rồi đi làm còn Song Nhi cũng ngừng ăn đôi mắt cô dõi theo anh cho tới khi bóng anh khuất sau cánh cổng cao.

“….”

Màn đêm lặng lẽ buông xuống, trăng cũng dần lên cao. Thiên Quốc quay trở về nhà trong trạng thái vô cùng mệt mỏi sau một ngày dài. Không khí trong nhà vẫn tĩnh lặng. Anh cất tiếng hỏi bà quản gia:

_Song Nhi đâu??

_Cô ấy đang nghỉ ở trên phòng, hôm nay cô ấy ngất đấy cậu!

Thiên Quốc ngạc nhiên:

_Có sao không??

Bà quản gia thở dài thườn thượt rồi lắc đầu:

_Tôi cũng không biết có nên nói không nhưng tôi thấy bầu bì mà sống như thế này thì làm sao mà chịu nổi..!

_Cô ấy có thai à?? Thiên Quốc gặng hỏi lại:

Bà quản gia gật đầu rất ư thành thật. Không đợi nghe bà quản gia nói thêm gì nữa Thiên Quốc bước nhanh lên phòng.

Song Nhi đang ngồi trên chiếc ghế ngả người ra nhìn những vì sao đang sáng lấp lánh. Chốc chốc cô lại thở dài.

_Đứa trẻ đó là của ai??

Thiên Quốc cất giọng khiến Song Nhi vội quay lại nhìn. Vẻ mặt không giấu được sự ngạc nhiên nhưng cô vẫn im lặng đôi mắt cô cụp xuống, hai tay cô bấu chặt vào nhau. Song Nhi đang lo sợ không biết cô nói ra thái độ của Thiên Quốc sẽ thế nào nên chỉ còn cách im lặng. Cô sợ, sợ cái con quái vật trong cơ thể anh. Nó như muốn nuốt chửng lấy cô.

_Có phải của lão già đó không??

_Không phải!! Song Nhi yếu ớt nói. Thiên Quốc tiến đến gần Song Nhi khiến cô bước lùi lại vẻ đề phòng. Tay anh nắm chặt đôi vai nhỏ bé của cô anh khóe miệng anh hơi nhếch lên:

_Cô nói láo!

Song Nhi căng to đôi mắt lên nhìn anh, đồng tử giãn hết cỡ. Cô ngỡ ngàng nhìn kẻ đang đứng trước mặt mình thậm chí cô còn không muốn tin những gì anh vừa nói.Song Nhi nhăn mặt dùng tay gỡ tay anh cố gắng thoát khỏi bàn tay anh:

_Tôi nói không phải, anh làm tôi đau quá!

Đôi bàn tay to lớn của anh dần nới lỏng và buông cô ra:

_Thế thì của thằng nào? Tôi chỉ vừa đi được hai tháng thôi, cô giỏi quyến rũ đàn ông thật!

Song Nhi bặm môi rồi bất chợt vụt cả bàn tay vào mặt anh vẻ mặt giận dữ:

_Anh im đi!!

Khóe miệng anh lại nhếch lên cười:

_Tui nói đúng rồi phải không?? thế mà tôi cứ hi vọng con người cô thật sự không phải là như thế! Nói rồi anh bỏ đi.

Song Nhi ngồi thụp xuống sàn nhà và khóc, cô khóc nấc lên như chưa bao giờ được khóc. Đây không phải là lần đầu tiên anh xúc phạm cô nhưng những lời anh nói cứ như cứa vào tim cô và cô thấy rất đau gần như không thể thở nổi. Có lẽ cô sẽ không phải đau như thế nếu như cô suốt thời gian qua cô ngừng nhớ đến anh…

Trong đêm tối có một bóng người nhỏ bé bị nhấn chìm trong đau khổ và tuyệt vọng. Vài cơn gió đêm lạnh buốt lướt qua khiến Song Nhi co người lại. Đôi mắt cô nhìn xa xăm vào một không gian vô định. Vẻ mặt không tí cảm xúc duy nhất chỉ riêng đôi mắt phảng phất nét buồn rười rượi

“…….”

Thiên Quốc ngồi trầm tư rất lâu trên bàn làm việc, trong đầu anh là một mớ cảm xúc rối ren không thể nào tháo gỡ. Tiếng chuông điện thoại reo liên hồi kéo anh quay về hiện tại. Đôi mày anh khẽ nhíu lại rồi giãn ra:

_Có chuyện gì vậy??

Không biết bên đầu dậy bên kia nói gì mà Thiên Quốc vơ vơ lấy áo khoác rồi phóng như bay leo lên xe nhấn ga vọt đi. Vẻ mặt khá căng thẳng. Anh dừng xe lại trước cửa bệnh viện khuôn mặt thất thần. Thấy bà quản gia đang đi qua đi lại trong hành lang anh vội hỏi:

_Cô ấy sao rồi??

Bà quản gia thở dài thượt ra giọng bà nghẹn lại nơi cổ:

_Vẫn đang cấp cứu, mất máu nhiều lắm có thể sẽ không giữ được đứa bé!

Thiên Quốc đấm mạnh tay vào tường:

_Khốn kiếp thật, sao cô ta lại dám làm thế chứ??

Bà quản gia nhìn Thiên Quốc:

_Tôi không biết giữa hai người đã xảy ra chuyện gì nhưng con bé quả thật là rất ngốc và cậu cũng ngốc không kém gì!!

Thiên Quốc vẫn lặng im anh mím chặt môi vẻ mặt thất thần vô cảm.

Bà quản gia thở dài thườn thượt ra rồi lắc đầu.

_Tôi về nhà lấy đồ, cậu ở đây coi cô ấy nhe!! nói rồi bà bỏ đi. Thiên Quốc lẳng lặng ngồi xuống chiếc ghế đá gần phòng cấp cứu. Đôi mắt anh vẫn dõi về phía cánh cửa phòng không rời. Khi nghe tin Song Nhi tự tử anh như kẻ điên lao trên phố để mau chóng đến

Trang: [<] 1, 17, 18, [19] ,20,21 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT