watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:56 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5277 Lượt

tay bưng một cái khay bằng gỗ trên cái khay đó có một chai rượu khá to và hai cái ly. Thạc Hy quay sang nói với người phục vụ:

_Mang cho cô ấy nước trái cây!

An Vi lại tiếp tục ngạc nhiên vì thái độ của anh. Không phải ban nãy anh vừa hỏi cô như vậy không phải ý muốn cô cùng uống rượu sao?

_Đừng nhìn tôi bằng đôi mắt ngạc nhiên đó!

An Vi ngượng ngùng cụp mắt xuống hai tay cô nắm chặt vào nhau cho đỡ hồi hộp. Nhìn vào đôi mắt màu nâu hổ phách ấy không hiểu sao cô thấy trái tim mình biểu tình rất dữ dội.

Một lúc sau anh chàng phục vụ quay lại trên tay cầm một ly cam vắt trên miệng ly còn vắt một miếng cam tươi. Anh chàng mỉm cười và để ly nước cam xuống bàn cho An Vi. An Vi khẽ gật đầu cám ơn anh chàng rồi đưa mắt quay sang nhìn Thạc Hy, đôi mắt màu nâu hổ phách ấy đang dõi về phía sàn nhảy. Vài cặp nam nữ đang cuốn lấy nhau bằng những điệu nhảy khá man rợ. An Vi rụt rè hỏi:

_Anh hay đến đây lắm à?

Thạc Hy đưa ly rượu lên uống cạn một hơi. Ánh mắt màu nâu hổ phách dần chuyển sang nhìn An Vi khiến cô bối rối.

_Uh!

An Vi ngập ngừng hỏi:

_Anh có tâm sự à?

Thạc Hy khẽ nhếch một bên mày lên nhìn cô rồi anh lại đưa ly rượu lên miệng nốc cạn một hơi. Đôi mắt vẫn dõi về phía An Vi khiến cô hồi hộp đến không thở nổi. Anh lạnh lùng hỏi:

_Muốn chia sẻ à?

An Vi mỉm cười:

_Nếu anh muốn em có thể chia sẻ cùng anh!

Bất chợt Thạc Hy đứng lên anh nhìn An Vi nói:

_Đi thôi! Nói rồi anh chậm rãi bước đi. An Vi thoáng ngạc nhiên vì thái độ của anh chàng song cô nàng mau chóng đứng dậy và bước theo sau anh.

Ngồi trên xe không khí lạnh lẽo đến đáng sợ. An Vi lâu lâu nhìn trộm sang phía Thạc Hy song dường như anh chàng đang suy nghĩ gì đó mà ánh mắt trông xa xăm vô cùng thấy Thạc Hy vậy nên cô lặng im ngồi bên cạnh cũng không muốn hỏi han thêm điều gì.

Đan đang ngồi thẫn người ra nhìn xuống khu vườn bên dưới trong não bộ hoạt động hết năng suất để lục lội lại cái mớ ký ức bị mất. Cô nàng không hề hay biết Quân đã đứng cạnh cô từ lúc nào cho đến khi anh chàng thì thầm vào tai cô:

_Em sao vậy? Khiến Đan giật bắn mình quay lại nhìn. Đan ngước đôi mắt ươn ướt lên nhìn Quân:

_Em muốn đi đến những nơi trước kia em hay đến!

Quân nhìn Đan ánh mắt anh dần tối lại. Lòng tự hỏi:

_Tại sao Đan cứ nhất mực tìm lại ký ức mặc dù anh đã hết lòng yêu thương và chiều chuộng cô. Hay là cô đã nhớ ra điều gì? Quân nghiêm nghị nói:

_Bây giờ thì không được em vẫn chưa khỏe hẳn mà!

Đan ương bướng cãi lại:

_Em đã khỏe rồi!

Quân mỉm cười xoa đầu Đan:

_Khi nào em khỏe anh sẽ đưa em đi mà!

Đan nhìn anh chàng vẻ không tin:

_Thật không?

Quân gật đầu nói rồi anh từ từ cúi mặt xuống đôi môi anh ngày càng gần môi Đan. Cô ngượng ngùng quay mặt né tránh vờ đánh trống lảng:

_Anh xem kìa, nhìn từ trên cao khu vườn của anh đẹp lắm đó! Vừa nói cô vừa hướng ánh mắt xuống khu vườn bên dưới tỏ vẻ thích thú. Quân bất chợt cảm thấy lo lắng. Liệu điều anh lo sợ nhất sẽ đến?

Màn đêm hờ hững buông xuống, vài cơn gió lạnh khẽ khẽ thổi lướt da làn da trắng hồng của Đan. Cô đang ngồi trên thành cửa sổ đưa mắt nhìn lên bầu trời đêm. Không hiểu sao trong lòng cô lại thấy rất khó chịu và ngột ngạt. Cô rón rén đi dọc hành lang đi xuống cầu thang và ra khỏi nhà. Lang thang trên con đường đêm Đan đưa mắt nhìn dòng người qua lại cảm thấy tâm trạng dường như nhẹ nhỏm hẳn.

_Đan phải không? Nghe gọi tên mình nên Đan ngoảnh mặt lại nhìn. Cô gái trên tay ôm túi đồ to có vẻ như cô vừa đi siêu thị về nhìn Đan ngạc nhiên:

_Đan làm gì ở đây vậy, Thạc Hy đâu?

Cái tên Thạc Hy như chợt hiện ra trong tâm trí cô. Đan nheo mắt nhìn cô gái:

_Cô biết tôi à?

Cô gái ngỡ ngàng nhìn Đan:

_Tôi là Thiên Mỹ đây, cô không nhận ra tôi sao?

_Thiên Mỹ!! Đan lẫm bẩm tên cô gái cố gắng tìm tòi trong trí nhớ nhưng chỉ toàn một màu trắng xóa. Đan nhìn cô gái:

_Tôi không nhớ cô!

Thiên Mỹ bàng hoàng nhìn Đan:

_Cô thật sự không nhớ gì hết à?

Đan gật đầu vẻ thành thật. Thiên Mỹ vội hỏi:

_Vậy còn Thạc Hy, Thạc Hy đâu?

Đan lắc đầu nguầy nguậy:

_Tôi không biết, tôi không nhớ ai tên Thạc Hy!

Thiên Mỹ bậm môi nhìn Đan chua xót. Hình ảnh Đan bây giờ như một con mồi ngon lạc giữa một bầy sói:

_Tại sao cô lại không nhớ gì hết vậy?

Đan nhìn Thiên Mỹ rồi nói:

_Tôi bị tai nạn!

Dường như hiểu ra vấn đề Thiên Mỹ vội hỏi:

_Bây giờ cô ở đâu?

Đan ngập ngừng nói:

_Tôi ở nhà của chồng chưa cưới!

Thiên Mỹ tròn mắt nhìn Đan:

_Chồng chưa cưới??

Đan gật đầu cô nàng nói tiếp:

_Anh ấy tên Quân, cô có biết anh ấy không?

Lúc này dường như Thiên Mỹ bị shock thật sự. Cô đã hiểu vì sao Đan vẫn chưa gặp mặt Thạc Hy vì Quân đã nhanh tay che giấu cái sự thật rồi. Thiên Mỹ chợt vừa thấy vui nhưng lại vừa thấy thương cho Đan. Nhưng nếu Quân đã đối xử với Đan như thế ắt hẳn anh chàng rất yêu Đan thế thì còn Thạc Hy. Anh có thể quên Đan để chấp nhận cô hay không?

_Cô sao vậy? Đan khều Thiên mỹ khi thấy cô nàng ngây người ra như trời trồng. Thiên Mỹ sực tỉnh rồi cô nàng nhìn Đan mỉm cười:

_Tôi không sao! Bây giờ tôi phải đi rồi gặp lại cô sau nhe! Nói rồi Thiên Mỹ vội vàng bước đi bỏ mặc Đan vẫn chưa hết ngạc nhiên nhìn theo cô nàng. Kẻ Cướp Tình Yêu – Chương 24
Cảm giác dành cho em (1)

Đan lững thững

tiếp tục bước đi trên con đường dài. Vài cơn gió lành lạnh lại khẽ lướt qua làn da xanh xao mỏng manh kia. Tiếng còi xe tuýt từ phía sau khiến Đan đứt dòng suy nghĩ. Cô vội quay lại nhìn. Ánh đèn xe chiếu thẳng vào cô khiến cô phải nheo mắt nhìn. Quân chậm rãi đậu xe và tiến đến chỗ Đan vẻ mặt lo lắng:

_Sao em lại ra đây?

Đan ngước mắt nhìn Quân rồi mỉm cười đáp:

_Em thấy nóng nực quá nên đi dạo một lát!

_Vậy lên xe đi anh chở em đi!

Quân đề nghị rồi tiến đến mở cửa xe cho Đan. Đan đành ngậm ngùi leo lên xe rồi ngồi đưa mắt nhìn ra cửa sổ. Ánh mắt nhìn về một khoảng không xa xăm vộ định. Chiếc xe lướt khá nhanh trên con đường lớn và thưa thớt xe qua lại. Thấy Đan có vẻ không được vui nên Quân dịu dàng nắm lấy tay cô ân cần hỏi:

_Em có sao không??

_Em không sao đâu! Đan trả lời ánh mắt vẫn dõi ra phía bên ngoài cửa sổ. Đèn đỏ khiến Quân giảm tốc độ rồi dừng lại. Một chiếc BMW màu đen cũng trờ tới và đậu sát bên cạnh xe Quân. Đan đưa mắt nhìn người con trai đang cầm lái. Vẻ mặt điển trai nhưng lại rất lạnh lùng và suy tư bỗng dưng lại khiến Đan cảm thấy một chút gì đó khá quen thuộc. Cô gái ngồi bên cạnh chàng trai bỗng đưa mắt sang nhìn chàng trai vẻ mặt ủ rũ rồi bất chợt cô gái bắt gặp Đan cũng đang nhìn anh ta thì cũng là lúc đèn giao thông chuyển sang màu xanh. Quân lại nhấn ga cho xe chạy tiếp.

An Vi bàng hoàng nhìn theo chiếc xe đó. Hình ảnh cô gái trên tấm hình mà Thạc Hy đưa cho cô mở cuộc tìm kím khiến cô không thể nào quên được. Vẫn khuôn mặt đó, ánh mắt ấy đã chiếm trọn trái tim Thạc Hy và khiến cô đau khổ là người đó sao? Tại sao cô ta lại đi cùng một chàng trai khác? Tại sao cô ta không quay về tìm Thạc Hy? Hàng vạn câu hỏi hiện lên nhưng vẫn chưa có lời giải đáp khiến An Vi bức rức không yên. Nhất định cô phải tìm cho ra lời giải cho bài toán này nghĩ rồi cô lại đưa mắt nhìn Thạc Hy rồi thở dài. Mà cũng đúng thôi có trách thì cũng phải tự trách bản thân mình khi bỗng dưng lại đem trái tim dành hết cho kẻ máu lạnh kia để giờ đây ngồi bên cạnh Thạc Hy mà không gian lại ngột ngạt đến không thể thở nổi. An Vi khẽ nói:

_Anh dừng lại ở đây được rồi!

Thạc Hy vẫn không quay sang nhìn An Vi anh hỏi:

_Đến rồi à?

_Đoạn đường còn lại em sẽ tự đi xe về!

_Uhm!!

Thạc Hy đáp gọn lỏn rồi dần đậu xe lại bên đường. An Vi đẩy cửa xe rồi bước xuống cô mỉm cười chào Thạc Hy rồi bước đi. Thạc Hy đưa mắt nhìn theo dáng An Vi tính chạy ra đuổi theo nhưng lại thôi anh nhấn ga và chạy đi. Cảm thấy một chút gì đó thật xót xa.

…………………………..

“Coz I don’t need my eyes

If they can’t see you

And I don’t need my hands

If we can’t touch

No I don’t need my lips

If they can’t kiss you baby

They’re only showing me

What I don’t wanna see

They only tell me that I miss you too much.”

Bên ngoài trời vẫn mưa tầm tã như trút. Đan nắm chặt cái ipod trong tay và ngồi trên chiếc ghế gỗ nhìn ra ngoài cửa sổ. Vài giọt mưa đọng lại trên tấm kính khiến không gian dường như lắng đọng lại. Đan đưa tay đặt lên tấm kính. Cô khẽ thở hắt ra tự hỏi sao cô lại cảm thấy thiếu thiếu một cái gì đó thật khó tả. Đôi chân chỉ muốn chạy đi thật nhanh để tìm một cái gì đó nhưng lại không biết mình cần tìm cái gì.

_Em dậy chưa? Quân gõ cửa phòng rồi hỏi.

Đan tiến đến mở cửa rồi mỉm cười:

_Có việc gì vậy anh?

Quân mỉm cười:

_Em mau thay đồ đi hôm nay anh sẽ đưa em đến một bữa tiệc! Nói rồi Quân quay đi xuống nhà đợi còn Đan thì đóng cửa phòng lại và thay đồ.

……………………………

Một bữa tiệc vào cái thời tiết này thật khiến người ta cảm thấy không mấy thoải mái. Đan chọn một bộ đầm màu nude khá đơn giản nhưng lại khiến nước da trắng của cô nổi bật hẳn lên. Quân dừng xe lại trước cổng một nhà hàng khá sang trọng. Anh bước đến cánh cửa phía bên chỗ Đan

Trang: [<] 1, 24, 25, [26] ,27,28 ,31 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT