watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 14:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 3992 Lượt

Dương cầm menu lên, chuẩn bị gọi thức ăn.

Thẩm Kiều cầm ly nước lên uống một ngụm nước, nhìn đồng hồ một chút, đến sáu giờ rồi, cô lấy di động bước ra hành lang gọi cho Trình Dịch Dương.

“Là em.”

“Ừ.”

“Anh… Đã về nhà sao?”

“Mới vừa trở về, lúc tan sở đi siêu thị một chuyến.”

“Ừm.” Cô nhẹ giọng nói, “Tối nay em sẽ không trở về nhà ăn cơm.”

“… Ừ.”

Hắn không hỏi tới, nhưng mà cô lại cảm thấy cần thiết nhiều lời với hắn, “Là do… Anh Viễn Dương, chính là anh trai của Thanh Dương, Đỗ Viễn Dương, anh ấy mời bọn em ăn cơm.”

“… Biết.”

“Vậy tối nay em sẽ về nhà.”

“Được.”

Nói hết lời xong cô nên cúp điện thoại, nhưng không biết vì sao lại có chút không nỡ, ngón tay khẽ xoa xoa má.

Mà hắn, cũng không cắt đứt. Trong lúc nhất thời, yên tĩnh lại, cô có thể nghe tiếng hít thở của hắn ở đầu dây bên kia.

Hồi lâu, cô mở miệng hỏi, “Mới vừa đi siêu thị, anh mua gì?”

Xa xa, tựa hồ nghe tiếng thở dài của hắn “Không có gì, chỉ là một chút đồ dùng hằng ngày.”

“À.”

“Vậy trước tiên…”

“Đồ hằng ngày là gì? Trong nhà có thiếu cái gì sao?” Chỉ sợ hắn nói muốn cúp điện thoại, cô vội vã hỏi.

“…”

“Anh cứ nói đi.” Giọng làm nũng đã không tự chủ thốt ra.

“Hôm nay thấy tôm hùm rất tươi, mua rất nhiều định làm tôm nướng cho em ăn.”

“A!” Cô rất thích ăn hải sản, nhất là tôm hùm.

“Chất lượng tôm hùm mua lần này rất tốt, rất chắc nên mùi vị sẽ rất ngon.”

“…” Nước miếng của cô sắp chảy ra, biết thủ nghệ của hắn rất tốt, hắn làm hải sản, mỗi lần đều có vị phong phú, lại xuất sắc giữ nguyên được hương vị thật của đồ ăn, cô rất thích.

“Anh còn mua dâu tây.”

Trời ạ, đều là thức ăn cô yêu thích, lòng của cô bị hấp dẫn mãnh liệt.

“Nhưng mà thôi, tôm hùm anh sẽ bỏ tủ lạnh ngày mai làm cho em ăn, dâu tây cũng thế, em cứ yên tâm dùng cơm.” Giọng đàn ông trầm thấp loáng thoáng mang vẻ tiếc nuối.

“… Chồng à…” Ngữ điệu kéo dài giống

như có vô hạn uất ức.

“Ừ?”

“Em muốn về nhà ăn cơm.” Giống như trẻ con cực độ chờ đợi, cực độ khát vọng.

“Như vậy, được không?”

“Hai mươi phút sau, em sẽ về đến nhà.”

“… Được.”

Tắt điện thoại di động, Thẩm Kiều từ từ đi trở về chỗ ngồi.

“A Kiều, tôi đã gọi nhiều món, bà xem có muốn ăn gì thêm không? Đỗ Thanh Dương cười ngọt ngào ngắm lại thực đơn.

Đỗ Viễn Dương cũng cười nhìn về cô, “Em mau gọi thức ăn đi, nếu không đứa quỷ tham ăn này ngay cả phần em cũng sẽ ăn hết đó.”

“Tôi đi rửa tay.” Nhìn khuôn mặt Đỗ Thanh Dương vui vẻ tưoi cười, cô không thể mở miệng nói là muốn đi được. Không còn cách nào khác hơn là đứng dậy, bất đắc dĩ dùng cách khiến người ta khinh bỉ nhất là trốn đi toalet.

Không nghĩ tới Thẩm Kiều cô, một Nữ Vương dám nói dám làm, thế mà hôm nay lại làm ra chuyện như thế này, cô vừa khinh bỉ mình vừa chặn taxi chạy về một mạch. Ở trên xe nhắn cho Đỗ Thanh Dương một tin nhắn, sau đó nhanh chóng tắt máy.

So với bữa tiệc tôm hùm lớn, so với dâu tây mà cô thích nhất, thật ra thì cô phát hiện, mình càng muốn ngồi ở bàn ăn với Trình Dịch Dương, cùng nhau ăn cơm, cùng nhau tản bộ, cái loại cảm giác ấm áp cùng tự tại như vậy mới là tốt nhất. Như vậy bất kỳ món ngon nào cũng không thể thay thế được, thì ra bất chợt, cô đã quen có hắn làm bạn. Cô nghĩ nếu như có một ngày phải xa hắn, có thể không phải là Trình Dịch Dương không chịu nổi, người trước tiên sẽ thống khổ chính là cô, Thẩm Kiều. Nghĩ lại, cô là người luôn thích tự do, không ép buộc, trên khuôn mặt kiều diễm không phải mang chút u sầu, mà luôn vui vẻ ngọt ngào ở tổ ấm của họ, nơi mà ông chồng hoàn hảo trăm phần trăm của cô luôn ở đó đợi cô. Loại cảm giác đó thực sự thật tốt.
Chương 8.1
Kết quả của lần trốn về chính là bị bạn tốt mắng cho thối đầu, cho dù có khép lại điện thoại vẫn nghe thấy giọng nói thanh thúy của Đỗ Thanh Dương vang vang bên tai, cô tự biết là mình đuối lý, không dám mạnh miệng cùng Đỗ Thanh Dương, không thể làm điều gì khác hơn là ngoan ngoãn nghe bạn mình phát tiết, hy vọng bạn tốt có thể hết giận. Cũng thuận tiện sợ hãi than trình độ ngôn ngữ của bạn tốt ngày càng tiến nhanh trong lòng, toàn bộ nửa tiếng không ngừng nghỉ, không lặp lại câu nào, xem ra Thanh Dương dưới sự huấn luyện của cô miệng lưỡi đã ngày càng tiến bộ.

Nắng ấm mùa đông từ từ tắt dần, đẩy cửa sổ thủy tinh, bên ngoài bay tới mùi hoa êm ái, cảnh sắc vào thời gian mặt trời lặn giống như được vẽ lên. Khóe miệng cô mỉm cười, bỏ di động sang một bên, miệng ngâm nga bài hát nào đó, tay vẫn tiếp tục công việc. Chiếc áo sơ mi sạch sẽ trắng tinh vẫn còn thơm mùi xà phòng, từng đường viền tỉ mỉ, chiếc bàn là nhẹ nhàng lướt qua, những nếp nhăn được là phẳng một cách thỏa đáng.

Động tác của cô chưa tính là thuần thục, có thể gọi là vụng về, nhưng trái tim vô cùng ngọt ngào. Cô đã lớn từng này mà đây là lần đầu tiên làm việc nhà nên thật xấu hổ. Lúc ở nhà có mẹ, chuyện gì cùng không phải làm, ra nước ngoài có thể tùy ý thấy được hiệu giặt, căn bản cô không cần quan tâm. Hiện giờ đã kết hôn, có chồng vạn năng, cuộc sống trôi qua lại càng thoải mái hơn bất kỳ lúc nào. Được chồng nuông chiều như thế, cô cảm thấy vô cùng hạnh phúc, cho nên muốn làm một chút gì đó cho hắn.

Suy nghĩ về tất cả hắn làm cho cô trong thời gian qua, trong lòng của cô tràn đầy ngọt ngào và hạnh phúc, nghĩ đến thân hình cường tráng của chồng mặc chiếc áo do chính cô ủi, loại cảm giác này thật sự vui vẻ.

Thì ra phụ nữ làm tất cả mọi chuyện vì người đàn ông của mình không phải là đang phục vụ mà bởi vì chính tay mình xử lý tất cả mọi việc sẽ có cảm giác vô cùng thỏa mãn, thật sự là không có gì có thể sánh bằng. Khó trách mẹ luôn nói cô không hợp làm người phụ nữ của gia đình.

Mãi cho đến hôm nay, cô mới cảm nhận được loại cảm giác này, mới biết mẹ đúng.

Chỉ ủi một cái áo sơmi bình thường thôi mà làm cho cô cảm thấy còn vui hơn hoàn thiện trăm bản thiết kế nhiều.

Hắc, hắc, hắc, Thẩm Kiều, thì ra mày cũng chỉ là một người phụ nữ nhỏ bé không hơn không kém.

Vừa cảm thán, vừa xốc áo sơ mi lên sửa sang lại, tỉ mỉ quan sát, ừ, cũng không tệ lắm, xem ra cô vẫn còn một chút bản năng của phụ nữ, coi như không biết làm cơm nhưng việc khác còn làm được.

Nghe tiếng đóng cửa xe, cô ngước mắt nhìn đồng hồ treo tường, đúng năm giờ bốn lăm, người đàn ông này thật là, thời gian giống như thời khóa biểu vậy, khắc thật sâu trong đầu, không sai biệt một giây.

Trình Dịch Dương vào cửa chính, nhìn qua thấy cô vợ xinh đẹp của mình đang đứng ở trong phòng khách, tay cầm chiếc áo sơ mi của hắn. Ánh nắng chiều chiếu vào từ cửa sổ mở ra, thoa thân thể cô thành một màu vàng kim dịu dàng, cô chỉ mặc một cái áo lông rộng thùng thình, bắp đùi trắng như tuyết dưới vạt áo óng ánh trong suốt, chân đi một đôi dép lông xù xì.

Mái tóc buộc lỏng buông sau vai, từng sợi đen nhánh, lóe sáng làm nổi bật lên đôi mắt long lanh động lòng người, cánh môi xinh đẹp nở nụ cười rạng rỡ nhìn ánh mắt nóng bỏng của hắn, tựa như hoa hồng nở rộ: “Anh đã về.” Hô hấp của hắn chợt trở nên khó khăn.

Đối với cuộc sống, còn có thể có yêu cầu nhiều hơn sao? Tan việc trở về, có thể thấy cô vợ xinh đẹp như hoa, loại cảm giác đó…

Hắn để cặp tài liệu xuống, bình tĩnh mở miệng: “Em không nên mặc ít như thế.”

Khí trời tháng một, cô còn chưa mở lò sưởi, cửa sổ lại mở ra rất dễ bị cảm lạnh.

“Hôm nay gió thổi thật thoải mái, em không muốn đóng cửa.”

“Em làm cái gì ở đây?” Hắn nhìn thấy y phục trong tay cô, trong mắt thoáng qua vẻ giật mình.

“A, cái này.” Cô cười càng thêm rực rỡ, cầm chiếc áo đi tới trước mặt hắn, như trẻ con đòi phần thưởng, “Anh xem, em đang học ủi quần áo.” Lí lắc biểu diễn thành quả của mình trước mắt hắn, “Mặc dù làm có thể không bằng anh, nhưng trông em làm không tệ lắm đúng không?”

Tỉ mỉ thưởng thức thành tích của mình, đối với người khác mà nói, có thể là một chuyện vô cùng đơn giản, nhưng đối với với cô Thẩm Kiều trước kia, cô có lẽ không nghĩ tới cô sẽ học làm những việc này.

Trong cổ của hắn, đột nhiên dâng lên một khối cứng rắn làm cho hắn cảm thấy nuốt cũng rất khó khăn.

“A Dương, A Kiều nhà chúng ta bị làm hư rồi, cái gì cũng không biết làm.”

“Ngón tay của nó ngay cả nước cũng không muốn đụng.”

“Bảo nó lật một trang sách dạy nấu ăn, giống như muốn mạng của nó.”

“Ngay cả giặt ủi y phục như thế nào đều không biết, haizz, thật là không biết mẹ sinh đứa con gái như vậy gả cho con, không biết có phải là may mắn đối với con hay không nữa.”

Vào thời khắc này lời than của Hà Thanh Hồng về Thẩm Kiều qua nhiều năm lại tràn hết vào đầu óc hắn như thủy triều. Yêu kiều, non nớt, bảo bối của hắn, chỉ biết hưởng thụ

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19 ,20 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT