|
|
LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada Tải Về Máy
|
lạnh lùng đánh giá người đàn ông ngoại quốc đẹp trai và ăn mặc rất thời thượng (mốt) này mà không nói gì. Ly trà trong tay toát ra từng làn khói trắng, bên trong trà tràn ngập mùi thơm ngát vừa nhàn nhạt lại nồng.
Trên mặt Kling vốn là nụ cười tự tin nhưng gặp ánh mắt như dao nhỏ lợi hại của Thẩm Nhược Định liền chậm rãi biến mất, mặc dù thân là con cưng của gia tộc, ở trường là nhân vật có thể hô mưa gọi gió nhưng vẫn không chịu được ánh mắt của Thẩm Nhược Định, hắn không thể không khẩn trương, đổi là người khác bị một ánh mắt nghiêm khắc gắt gao nhìn trong hai giờ, không té xỉu cũng xem như là trái tim hắn quá khỏe mạnh.
Thẩm Kiều lại lặng lẽ đẩy cửa thư phòng, nhìn trong phòng thấy hai người đàn ông không nói một lời, đôi mắt xinh đẹp tràn đầy lo lắng. Ba hình như không thích Kling?
“A Kiều.” Hà Thanh Hồng vỗ nhẹ lưng con gái, ngăn cản cô nhìn lén.
“Mẹ, mẹ nói xem ba có phải không thích Kling?” Cô nắm cánh tay mẹ, nhẹ giọng hỏi.
Mẹ Thẩm trấn an xoa đầu cô, trầm ngâm sau một lúc lâu, mới mở miệng, “Mẹ nghĩ, đối với người nước ngoài, ba con đều không thích.”
“Làm ơn, sao ba lại như vậy?” Bất mãn oán giận nói.
“Ba con không có thành kiến đối với người nước ngoài, nhưng mà để cho người nước ngòai đến làm con rể của mình, điều này thật khó khăn.” Tính cách của chồng mình như thế nào bà hiểu nhất.
“Mẹ, con thích anh ấy, mẹ giúp con, được không?” Gối đầu lên trên vai mẹ, giọng làm nũng
“Điều này sợ là khó, bởi vì mẹ cũng không thích người nước ngoài làm con rể.”
“Mẹ!” Không thuận theo dậm chân.
“Thẩm Kiều, tiến vào.” Trong thư phòng truyền ra giọng nói uy nghiêm của Thẩm Nhược Định.
“A? Mẹ, làm sao bây giờ?” Cô nóng nảy, nhưng từ nhỏ vẫn luôn sợ ba mình, hơn nữa thời gian cô ở bên ông cũng không dài cho nên cảm giác càng lạ.
Hà Thanh Hồng đẩy nhẹ cô vào: “Mau vào đi thôi, bằng không ba con sẽ không vui.”
“Con thấy ba có khi nào vui đâu?” Nhỏ giọng lẩm bẩm, chân vẫn đi vào thư phòng.
Đẩy cửa ra, bên trong vẫn đang là cục diện hai người giằng co nhau. Kling nhìn thấy cô đi vào, ánh mắt lòe lòe, vẻ mặt bất lực, nếu không
phải là không khí nghiêm túc thì cô đã bật cười. Thật hiếm khi nhìn thấy Kling ở nhà lẫn ở trường hô phong hoán vũ, nhưng giờ đây trước mặt ba cô lại như vậy, thật khiến cho người ta kinh ngạc.
“Ngồi xuống.” Đưa tay chỉ sang chỗ ngồi bên cạnh.
Thẩm Kiều vội vàng nghe lời ngồi ở một bên.
Thẩm Nhược Định nâng ly trà lên uống một ngụm, thản nhiên nói, “Thẩm Kiều, con là người lớn, phải tự chịu trách nhiệm với hành vi của mình, nếu thực sự muốn kết hôn vậy thì cứ làm đi.”
Ba đồng ý? Thẩm Kiều không dám tin nhìn ông, không thể mở miệng.
“Ba nói rồi, từ nhỏ đến lớn, đối với con, ba chỉ có một yêu cầu, còn những chuyện còn lại, ba đều tôn trọng quyết định của con.”
Nghĩ đến yêu cầu trước kia của ba, khóe miệng Thẩm Kiều khẽ mỉm cười.
“Được rồi, nói xong, hai đứa ra ngoài đi.”
Nghe lệnh đuổi khách, bọn họ lập tức ngoan ngoãn đi ra ngoài.
“Anh nói với ba em câu gì mà ba đồng ý một cách thuận lợi như vậy?” Nhìn người đàn ông này đầy nghi ngờ, cô biết Kling luôn giỏi ăn nói, nhưng mà không nghĩ hắn có thể thuyết phục được người cố chấp như ba mình.
“Ừm, bảo bối, nói thật anh ở trong đó một câu cũng không nói.” Kling xoa xoa cái trán hơi đổ mồ hôi, Thẩm gia ai ai đều đầy khí thế, không phải loại mạnh bình thường, bị ngồi cứng đờ hai giờ, trái tim hắn giờ còn đập mạnh.
“Hửm, điều này làm sao có thể?” Ngồi bên trong thật là ba cô? Người ba mà từ nhỏ đến lớn căn bản chỉ có một gương mặt nghiêm túc?
“Dù sao ba em cũng đã đồng ý hôn sự của chúng ta, bảo bối, anh thật vui.” Ôm cổ Thẩm Kiều, hôn lên môi đỏ mọng của cô một cái vang để biểu lộ cảm giác hưng phấn dạt dào.
Hắn vui vẻ, tựa
như một đứa trẻ, ban đầu chính cái loại vui vẻ sáng sủa này đã khiến cô để ý đến hắn.
Thẩm Kiều cũng cười, quay đầu, nhìn thấy Trình Dịch Dương trong phòng khách, hắn im lặng đứng ở nơi đó, nhìn đôi tình lữ.
“Anh Dịch Dương, anh…” Hắn đã đến đây bao lâu?
“Anh và thầy có hẹn.” Hắn đi thẳng tới, đi qua hai người, nhìn không chớp mắt tiến vào thư phòng, rất hờ hững tựa như không liên quan gì đến sự vui vẻ của hai người còn lại.
Chương 2.2
Hôn sự, cứ xác định như vậy rồi tiến hành, mặc dù là đính hôn nhưng cũng không thể qua loa.
Gia tộc Blair ở Los Angeles là phú hào nổi tiếng cho nên tất cả đã được chuẩn bị thỏa đáng, Thẩm Kiều không phải quan tâm đến bất kỳ cái gì cả, chỉ cần lật qua lật lại quyển tạp chí là có thể lựa chọn được.
“Chị, chị thực sự muốn gả cho cái tên kia?” giọng miễn cưỡng của một người đàn ông trẻ truyền đến từ đầu kia điện thoại là, thanh âm rất trầm, độc đáo.
“Thẩm Luật, em mà nói nữa là chị không khách khí đâu đấy, chị thật sự tức giận đó.” Cô với tay lấy quả táo được rửa sạch ở trên bàn, lật qua lật lại quyển tạp chí để trên đùi.
Gần hai mươi năm đi học, rốt cuộc cũng ra trường, học bên thiết kế nội thất nhưng tính cô không thích bị ràng buộc nên đến làm việc ở phòng thiết kế hay là ở công ty lớn đều không phù hợp với cô. Nếu có thể cô muốn tự mình tìm khách hàng và quản lý nó, như vậy là tự do, những gì học được có thể dùng được. Mặc dù ở trường cô có nhiều tác phẩm đoạt giải, là sinh viên đắc ý nhất của các vị giáo sư nhưng đây là Đài Loan, không phải nước Mỹ, cô cơ bản là chưa có danh tiếng, dù là thầy giáo đề cử nhưng tác dụng cũng không lớn lắm.
Nhưng mà ưu điểm nhất lớn nhất của Thẩm Kiều chính là lạc quan, vạn sự khởi đầu nan, cô cũng không nghĩ mới ban đầu sẽ có vô số dự án sẽ đến, vẫn nên từ từ là hơn.
Điện thoại đầu kia trầm giọng oán giận, “Em không thích hắn.”
“Làm ơn, em căn bản ai cũng không thích đúng không?” Thẩm Luật là con cừu đen trong Thẩm gia, Thẩm gia gia phong nề nếp nghiêm cẩn, dùng lối giáo dục quân sự để dạy dỗ con cháu, trừ cô bị đưa ra nước ngoài từ trước, Thẩm Luật ở nhà lại phản nghịch làm cho mặt mày của ba luôn cau lại.
Cả đời ba sinh hoạt trong quân đội, hiện tại vẫn ở trong quân đội làm công tác quản lý, tư tưởng quân nhân của ông vô cùng nặng, đối với con gái thì không sao nhưng đối với con trai thì vô cùng hà khắc. Trong nhà, làm việc và nghỉ ngươi đều theo quy luật khiến cho người bình thường nhìn vào mà sợ hãi, mấy giờ ăn cơm, mấy giờ ngủ, không tính qua loa. Cả đời ông nghiêm chỉnh vô cùng vậy mà sinh được hai đứa con đều cá tính vô cùng, con gái thì cuồng dã không kiềm chế được, con trai thì lười nhác, tùy ý.
Thẩm Nhược Định nhất định bắt Thẩm Luật bỏ luật sư về làm cảnh sát, dù thế nào thì công việc cũng phải tràn ngập chính khí. Ai biết được tên Thẩm Luật kia, sau khi tốt nghiệp đứng đầu liền bỏ qua những lời mời của những luật sư nổi tiếng mà chạy đến Đài Bắc mở văn phòng thám tử, ngày ngày đi bắt kẻ thông dâm, tìm mèo chó, vô cùng đắc ý.
Mà hành động này hoành chính là chống lại quyền uy gia trưởng khổng lồ của Thẩm Nhược Định, khiến ông dưới cơn nóng giận, thiếu chút nữa đoạn tuyệt quan hệ với Thẩm Luật. Từ sau đó, Thẩm Luật không dám về nhà ở miền Nam.
Đến bây giờ, chị gái muốn đính hôn, ngay cả mặt mũi hắn còn còn không dám lộ ra.
“Ai bảo, em thích anh Trình thật sự.” Giọng trầm đặc thù, mang theo một tia ý hàm súc.
Cô cẩn thận thưởng thức bức hình chụp phong cách nội thất kiểu Châu u, cô rất thích loại mang hơi thở ngọt ngào này. Nhìn đồ án điêu khắc tỷ mỷ tinh tế, thật sự chú trọng chi tiết nha.
“Thẩm Luật, em không phản nghịch đến mức biến thành gay chứ?” Cười hì hì, “Cho dù anh Trình nam tử khí khái mười phần, chị nghĩ anh ấy cũng không có ham muốn này.”
“… Như thế nào, chị cảm thấy anh ấy rất nam tử khí khái?”
“Có mắt đều nhìn ra.” Cô nghiêm trọng hoài nghi, lúc trước cô và Thẩm Luật đều là đứa trẻ bị ôm sai ở trong bệnh viện, kỳ thật Trình Dịch Dương mới là con ba? Nhìn tính cách Trình Dịch Dương giống ba cô như đúc, đều là vẻ mặt chính khí đứng đắn, nghề nghiệp cũng là kiểm sát trưởng, nghe nói, thành tích của hắn nổi bật, rất được cấp trên ưu ái, cô ý bồi dưỡng hắn kế nhiệm. Nhìn qua một cái, Trình Dịch Dương từ đầu đến chân, từ trong ra ngoài đều thật hợp ý ba.
Cô nghĩ, ba vô cùng hi vọng Trình Dịch Dương không chỉ là học trò của ông, tốt nhất là con ông.
“Được rồi, không nói điều này nữa.” Thẩm Luật chuyển đề tài, “Tuy rằng không thích, nhưng mà em cũng mua quà tặng chị, hôm nay hai giờ chiều chị đến bưu điện số 29 nhận quà của em nhá.”
“Này, Thẩm Luật, em có biết trên đời này còn có công ty chuyển phát nhanh? Trực tiếp đưa đến nhà thật tốt, thời tiết nóng như vậy, em lại bắt chị đi bưu điện lấy…”
“Em thích, nhớ kỹ nha, hai giờ.”
Thanh âm tút, tút truyền đến, cô biết Thẩm Luật đã cúp máy, cô ném hột vào thùng rác, nhíu nhíu mày, tên Thẩm Luật này đúng là thích gây chuyện.
Hai
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




