watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8189 Lượt

đắc ý nói: “Ngày mai em đi mua thêm ít tinh dầu về mát xa cho anh. Anh dậy đi, chúng mình đi ăn cơm nào”.

Gia Hảo nghĩ đến bát canh chưa múc, vội vàng đi vào bếp.

Ăn xong cơm, Quan Thiếu Hàng nhận được điện thoại của Trương Quần, đại khái là nói có việc quan trọng, anh đi vào phòng đọc mở máy tính đối chiếu.

Cô bật ti vi lên, điều chỉnh âm lượng khá to để không khí sôi động hơn. Cô không nhìn lên màn hình, ngồi xếp bằng trên ghế sô pha đùa giỡn với Bò sữa.

Cô ném trái bóng ra xa, Bò sữa nhao đi rồi ngoạn bóng mang về. Đây là trò chơi Bò sữa thích chơi cùng cô nhất, chơi bao nhiêu lần vẫn không thấy chán.

Sơ ý bóng lăn vào trong phòng đọc, Bò sữa trườn mình lẻn vào trong phòng qua cánh cửa khép hờ.

Cô nhìn về phía ấy, thấy người ta vẫn chưa có ý gác điện thoại liền bĩu môi rồi bước vào phòng bật máy tính xách tay lên mạng.
Mấy năm nay khó khăn lắm anh mới có được cơ hội về đây, Gia Ưu hết bận đi học nâng cao trình độ lại đưa ba mẹ đi du lịch. Muốn gặp thật khó, chứ đừng nói gì đi hóng gió. Điều đó rõ ràng là những sơ hở mà anh không nhận ra, lại còn âm thầm trách móc, thậm chí là nghi ngờ cô đã có anh chàng khác. Mãi đến lễ Noel năm ngoái cô dẫn theo một chàng trai đi gặp anh.

“Năm ngoái người đàn ông đi cùng cô đến Hồng Kông chơi là ai?”.

Gia Hảo nhếch nhếch mép nói: “Là đồng nghiệp của tôi, Đài tổ chức cho nhân viên đi du lịch”.

Đàm Áo ra sức bứt bứt khuôn mặt mình: “Nếu cô đã không muốn đóng giả tiếp thì tại sao không nói thật với tôi?”.

Gia Hảo lẩn tránh: “Tóm lại là tôi xin lỗi anh”.

Quan Thiếu Hàng tắm xong thay bộ quần sáo sạch sẽ. Phòng khách có tiếng mở cửa lạch xạch, bố mẹ anh đi ra ngoài quay về, mẹ anh nhìn giá giầy để ở cửa biết con trai về cao giọng hỏi: “Thiếu Hàng, Hảo có về cùng con không?”.

“Có ạ, đang xem ba cô ấy đánh cờ ở dưới sân”.

Hai bên thông gia, nhà ở tầng trên nhà ở tầng dưới, ba mẹ đều là giáo sư của Trường đại học C. họ vừa là đồng nghiệp, lại là hàng xóm, bạn bè, thông gia nên hai vợ chồng về nhà thăm ba mẹ hai bên cứ chạy lên chạy xuống suốt.

Bà Hợp đi vào trong phòng nói: “Năm nay Hảo lại không đi tảo mộ à?”.

“Vâng”.

“Thảo nào bà Dĩnh cứ sa sầm mặt, lúc nào bà ấy cũng chỉ nghĩ đến người đã khuất”. Bà Hợp quay đầu lẩm bẩm với chồng: “Bà ấy trách được ai chứ? Từ nhỏ tiểu Ưu nghịch ngợm, ham chơi thành tật. Con gái lại còn học đòi lái xe, tự hại mình không nói làm gì, lại còn hại cả tiểu Hảo phải chịu tội cùng. Nếu không phải thằng Hàng nhà mình mạo hiểm nhảy xuống sông cứu người thì sao cứu được mạng sống của tiểu Hảo. Như thế bà Dĩnh làm sao mà sống nổi”.

“Mẹ, con nói với mẹ bao nhiêu lần rồi. Từ giờ đừng nhắc đến chuyện ấy nữa”. Quan Thiếu Hàng nhắc nhở mẹ.

“Mẹ chỉ nói ở đây thôi, có nói với ai đâu. Trưa các con ăn ở tầng trên à?”.

“Vâng, bọn con ăn ở bên trên ạ”. Quan Thiếu Hàng nói xong ra khỏi cửa.

Vừa ngồi xuống giường liền nhìn thấy ngay một chiếc thùng giấy nho nhỏ được đóng gói rất cẩn thận. Cô tò mò lắm, lấy con dao rọc giấy ra mở. Vừa mở được ra, cô ngẩn người nhìn chằm chằm.

Quan Thiếu Hàng gác điện thoại, chăm chú nhìn bản thiết kế trên máy tính.

Cửa được mở ra, cô giấu hai tay ra đằng sau lưng bước vào.

Quan Thiếu Hàng tiện mồm hỏi một câu: “Sao thế em?”.

Gia Hảo im lặng đi đến bên rồi bỗng nhiên giơ một tay ôm nghiến lấy cổ anh và nói: “Anh mua lúc nào thế?”.

Quan Thiếu Hàng kịp phản ứng, tươi cười nói: “Trước khi về mua cho em đấy. Em có thích không?”.

“Thích chứ… nhưng tại sao anh lại nghĩ đến chuyện tặng em cái này? Hình như hôm nay em mới nói cho anh biết việc chuyển sang làm ở Ban thời sự mà, lẽ nào anh đã đoán ra được từ trước ư?” Gia Hảo cầm lấy chiếc máy ảnh Canon trên tay mà khuôn mặt vẫn lộ vẻ khó hiểu vô cùng.

“Ngẫu nhiên ấy mà”. Anh cười nói Khi Trời Gặp Đất – Phần 4

Chương 3: Anh là người tốt nhất

Hai tuần trước khi chuyển sang làm ở Ban thời sự, Gia Hảo chẳng khác gì độc hành hiệp, vai khoác máy ảnh lái xe sục sạo khắp nơi. Vì làm phóng viên cần phải có một thời gian cọ xát, vẫn chưa có thông báo điều động chính thức nên chẳng ai quản lý cô. Dù sao càng có thêm thời gian và không gian được tự do phát huy, có điều thu thập được rất ít tin.

Tuần đầu tiên làm việc ở Ban thời sự. Cô bước vào văn phòng ngồi xuống ghế thì cậu đồng nghiệp Hà đi đến gõ gõ tay lên mặt bàn: “Gia Hảo à, trưởng ban gọi cô lên đấy”.

“Ừ, được rồi”. Cô không dám chậm trễ, lập tức kéo ghế đứng dậy đi gặp sếp. Vừa mở cửa phòng sếp ra cô đã gặp ngay người mình không thể ngờ được, đó là Đàm Áo.

Sếp nhìn cô cười cười ra hiệu: “Gia Hảo đến rồi à. Tôi giới thiệu cho cô đồng nghiệp mới nhé. Đây là Đàm Áo, sẽ là cộng sự của cô”.

Gia Hảo nhìn Đàm Áo với ánh mắt kinh ngạc tột độ.

Đàm Áo cũng thấy bất ngờ: “Chào Gia Hảo. Không ngờ lại là cô. Sau này mong cô quan tâm, giúp đỡ tôi”.

“Ơ, thế hai người quen nhau à?”, sếp tỏ ra hứng thú.

Gia Hảo không đáp lời, cũng chẳng còn lòng dạ nghe Đàm Áo nói. Sự sắp đặt này quá bất ngờ, cô cần phải có thời gian mới tiêu hóa nổi.

Từ hôm chia tay ở quán cà phê, cô nghĩ anh đã quay về Hồng Kông. Cô thấy từ giờ mình không phải lo lắng gì nữa. Ai ngờ hôm nay người ấy lại xuất hiện với thân phận là cộng sự của cô.

Cô mơ mơ màng màng ra khỏi phòng sếp, Đàm Áo chạy đuổi theo đằng sau.

Gia Hảo dừng lại và nhìn chằm chằm vào anh.

“Gia Hảo, không ngờ chúng ta lại có duyên với nhau thế?”.

“Tôi nhớ là anh học khoa tin mà?”.

Hiểu được thắc mắc của cô, anh chủ động giải thích: “Đúng thế, nhưng tôi còn học thêm học vị báo chí mà”.

Cô cắn môi: “Sao anh không ở lại Hồng Kông làm việc?”.

“Tôi thích môi trường ở đây hơn, Hồng Kông đất chật người đông, cạnh tranh mạnh lắm”.

“Ba mẹ anh có chịu không?’’.

Đàm Áo ngẩn người: “Đương nhiên là không chịu, nhưng thái độ không còn cứng rắn như xưa”.

Gia Hảo im lặng trong giây lát rồi giơ tay ra nói: “Vậy thì mong là chúng ta hợp tác vui vẻ”.

Đàm Áo thẳng thắn đáp lễ: “Hợp tác vui vẻ nhé!”.

Buổi trưa, mấy đồng nghiệp đi săn tin quay về vội vã làm tin, Gia Hảo chưa có việc gì làm vội đi giúp một tay. Kết quả là sau một hồi bận rộn quay ra nhìn đồng hồ đã là 8 giờ tối.

Làm thêm buổi tối là việc hết sức bình thường với những người ở Ban thời sự. Cứ làm xong tin tà lại rủ nhau ra ngoài hàng ăn tối như mọi lần nên họ rủ Gia Hảo đi ăn cùng. Cô không muốn đi ăn nên thoái thác đi về.

Vội vội vàng vàng về nhà, cứ nghĩ là Bò sữa đói meo bụng sẽ bới tung cả nhà lên. Nhưng đến nơi thấy nhà sáng trưng đèn, phòng khách được dọn dẹp gọn gàng, lại còn thoang thoảng mùi hương bạc hà thơm dìu dịu.

Không thấy Bò sữa chạy ra quấn quýt đón như mọi khi cô thấy nao nao trong lòng. Cô thay dép đi trong nhà, cất giày ở giá rồi đi vào phòng khách thì nghe thấy tiếng nước chảy lúc được lúc mất ở trong phòng tắm và tiếng người nói chuyện.

Để chùm chìa khóa vào trong hộp, cô vội vàng đi đến phòng tắm.

Phòng tắm bật đèn sưởi ấm sáng choang, Thiếu Hàng đang tắm rửa cho Bò sữa.

Anh ra lệnh cho Bò sữa đứng vào trong bồn chứa đầy nước. Từ bé đến giờ Bò sữa rất ghét tắm, mỗi lần cô tắm cho nó chẳng khác nào vật nhau. Không những phải nói ngon ngọt mà còn phải sử dụng cả vũ lực. Nhiều khi tắm xong bực mình, thế nhưng vẫn phải nịnh nó. Nhưng Thiếu Hàng lại khác, Bò sữa ngoan ngoãn vô cùng, bảo đứng là đứng, bảo ngồi là ngồi, phục tùng răm rắp, tuyệt đối không chống đối.

Gia Hảo chẳng biết phải làm sao với kiểu gió chiều nào che chiều ấy của Bò sữa.

Thấy Bò sữa mừng rỡ nhao ra đằng sau, Thiếu Hàng quay lại nhìn. Gia Hảo đang đứng tựa người vào cánh cửa nhìn anh với ánh mắt ghen tị.

Anh tươi cười lên tiếng: “Em về từ bao giờ thế?”.

“Em vừa về. Sao Bò sữa nghe lời anh thế nhỉ?”. Cô đi đến vịn lấy cổ anh và còn tay kia vỗ vỗ đầu Bò sữa.

“Tất nhiên rồi. Bò sữa biết ai là chủ gia đình mà!”. Thiếu Hàng cười ha hả. Cô há mồm cắn nghiến một cái vào vai anh.

“Ái… Nhà mình ai là cún con ấy nhỉ?”.

“Là anh… là Bò sữa đấy!” Gia Hảo giận dữ chỉ vào Bò sữa: “Anh và Bò sữa tính quá giống nhau còn gì”.

Tắm xong, cô lấy máy sấy tóc sấy lông cho Bò sữa. Liếc nhìn thấy anh đã thay bộ quần áo sạch sẽ bước ra, liền hỏi: “Thật hiếm hôm nào như hôm nay, anh về nhà sớm thế!”.

Nghe vậy anh cười gượng: “Sếp xã ạ, mấy hôm trước hẹn chồng ăn bữa tối lãng mạn dưới ánh nến lung linh mà, quên sạch rồi à?”.

Tay cô chững lại, nhớ ra thấy áy náy quá: “Ôi, em xin lỗi. Em chăm chăm giúp họ lên tin quên bẵng mất. À mà sao anh không gọi điện bảo em một tiếng?”.

“Không sao. Anh biết em bận mà”. Anh chợt nghĩ ra chuyện khác, hỏi với: “Em ăn chưa?”.

Cô thực thà khai báo: “Em đã ăn đâu. Đang đói meo bụng đây này”.

Anh trừng mắt quát: “Sao không nói sớm? Em muốn ăn gì?”.

“Mì úp anh ạ”.

“Không thành vấn đề”, anh khua khua tay, “Sẽ có đầu bếp nổi tiếng phục vụ em chu đáo”.

“Anh ơi, kèm theo hai trứng gà chần, ít cà chua. Cà chua để trong tủ lạnh ấy, nhớ gọt vỏ đấy, à mà nhớ không được cho hành hoa”.

Trang: [<] 1, 9, 10, [11] ,12,13 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT