watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LAZADA - Mua Sắm Online
Mua sắm trực tuyến với giá rẻ nhất tại Lazada
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8206 Lượt

câu nói vào trong rồi lẩm bẩm: “Mình làm chưa lâu, nhà gần công ty thuê đắt lắm, lại không cho nuôi chó nữa”.

Cảng vội nói: “Ấy đừng. Khó khăn lắm công ty mới có một nhân viên xinh đẹp như người mẫu thế này vào làm. Nhà không được nuôi chó á? Việc này cứ giao cho tôi”.

Gia Hảo không nén nổi bèn nói: “Cảng này, đừng có bốc phét nữa. Nhớ mà làm không xong thì tôi sẽ thay người đẹp xử lý đấy”.

“Ôi chị dâu ơi, sao chị coi thường thằng em này thế? Tuy là mọi thứ em không bì được với anh Hàng, nhưng gì gì em cũng khá xuất sắc đấy. Chị đừng có lấy tiêu chuẩn của anh Hàng áp đặt lên đàn ông toàn thế giới này nhé”.

Cảng nói một tràng khiến cho hai cô gái cười sằng sặc. Cảng được gọi đi giúp bác sĩ thú y tiêm phòng cho chó, còn Tiểu Đóa kéo Gia Hảo đi xem việc làm chuồng cho lũ chó.

Chốc chốc Tiểu Đóa lại lén liếc nhìn Gia Hảo, và rồi không nhịn được nữa liền lên tiếng: “Cậu là Trì Gia Hảo hay là Trì Gia Ưu đấy?”.

Trong chốc lát, Gia Hảo không biết phải giải thích thế nào cho thấu tình đạt lý. Vô tình gặp gỡ Đóa ở nơi xa lạ và rồi nghĩ rằng sẽ không còn cơ hội gặp lại nhau nên cứ để mặc muốn sao thì sao. Ai ngờ, người tính không bằng trời tính, họ không chỉ gặp lại nhau mà còn gắn bó nhiều hơn vì những chú chó.

Tiểu Đóa vẫn quyết truy hỏi đến cùng: “Rốt cuộc là chuyện gì xảy ra hả?”.

“Đóa à, lát nữa có rảnh không?” Gia Hảo cố gắng điều chỉnh giọng nói của mình cho thật vui: “Chúng ta kiếm nơi nào nói chuyện nhé”.

Tiểu Đóa nhận lời, địa điểm do chính cô ấy lựa chọn, ở một con phố nhỏ gần công ty cô ấy. Quán cà phê chật hẹp, không bắt mắt. Nếu không phải do Tiểu Đóa dẫn đường chỉ lối thì cô thực sự không biết được quán cà phê này vẫn đang kinh doanh bình thường.

Đẩy cánh cửa gỗ dày cộp bước vào trong, mùi hương cà phê thơm nồng sực lên tận mũi, không gian chật hẹp bừa bãi. Hai chiếc ghế sô pha bằng vải và bốn cái bàn nhỏ đặt ở giữa phòng, chỗ nào cũng thấy sách và báo chí.

“Cậu đợi tí nhé”. An Tiểu Đóa lấy từ trong tủ ra chiếc tạp dề dành cho nhân viên phục vụ khoác lên người.

Gia Hảo nhìn từ đầu xuống chân Đóa: “Cậu…”.

“À, quán này của bạn mình, rảnh rỗi toàn tới đây ăn chực bánh ngọt thôi”. Tiểu Đóa kéo cô vào trong gian bếp bé xíu: “Ở đây không có khách. Tớ sẽ đãi cậu cốc cà phê do chính tớ pha, rồi cậu phải nói cho tớ biết điều gì xảy ra”.

“Nói ra dài lắm”. Gia Hảo cầm cốc cà phê làm bằng sứ màu trắng, còn nóng nên hơi bốc lên nghi ngút, cúi sát vào cốc nên hàng mi dài cong vút hình như cũng bị một lớp sương mù bao phủ, ướt át. Cà phê pha theo kiểu của Đóa đượm mùi sữa thơm, làm tiêu tan mọi áp lực, buồn chán trong lòng. Đứng trước vị khán giả đặc biệt này, cô chậm rãi kể hết mọi việc xảy ra mà cô chưa hề nói với ai. Cô kể với giọng thật bình tĩnh, không để cho tình cảm đan xen vào nhiều.

“Tớ không phải là Trì Gia Hảo. Em gái tớ đã mất cách năm năm vì tai nạn xe hơi. Hôm ấy hai chị em tớ cũng được đưa đến bệnh viện và rồi chỉ có mỗi tớ sống sót. Nhưng ba mẹ bắt tớ phải đóng giả thành em gái mình. Lúc ấy đầu tớ đang bị tụ huyết nến không nhớ nổi nhiều việc. Đến lúc tỉnh ra thì mọi việc đã muộn mất rồi”.

“Vì thế cậu trở thành Trì Gia Hảo, cậu thừa hưởng tên của em gái mình, thừa hưởng cả học lực, cuộc đời của cô ấy sao?”. An Tiểu Đóa hỏi cô với giọng nói toát lên sự kinh ngạc tột độ. Cô không hiểu và nghi ngờ, nhíu mày hỏi tiếp: “Ba mẹ cậu cũng nhận lầm à? Lẽ nào lúc xảy ra chuyện hai chị em ăn mặc giống hệt nhau sao?”.

Tiểu Đóa nói trúng tim đen, Gia Ưu thẩn người ra, mãi lâu mới nói. “Họ cố tình làm vậy đấy”.

Tiểu Đóa há hốc mồm không nói được câu nào.

Trì Gia Ưu cười khinh: “Không thể tin được đúng không?”.

“Quá hoang đường, bố mẹ cậu đúng là quá hoang đường”. Tiểu Đóa ngừng lại trong giây lát rồi nói tiếp: “Nhưng…”.

“Nhưng sao…?”.

“Cậu thay thế Trì Gia Hảo thế này, Quan Thiếu Hàng có biết không?”

Cô lắc đầu, vẻ mặt u ám.

“Thế tại sao anh ấy lại lấy cậu?”.

Gia Hảo ngớ ra: “Tớ không hiểu cậu nói gì, tại sao anh ấy lại không lấy tớ được hả?”.

“Tớ không thể nào hiểu nổi”. An Tiểu Đóa nhăn mặt, ngồi trên chiếc ghế xoay cao xoay một vòng và lẩm bẩm: “Anh ấy chẳng có lý do gì để lấy Trì Gia Ưu cả? Lẽ nào mình hiểu nhầm à?”.

Đầu cô rối tung như tơ vò: “Cậu lẩm bẩm gì thế?”.

An Tiểu Đóa xoay một vòng nữa rồi ngồi ngay ngắn định bụng hỏi tiếp thì tiếng chuông điện thoại reo lên dồn dập: “Thôi cậu nghe điện thoại trước đi”. Nhìn biết ngay là số máy bàn nhà chồng, cô suy xét lẽ nào Thiếu Hàng đã đi công tác về. Vội cầm máy nghe điện thoại thì đầu dây bên kia vang lên tiếng nói lo lắng của mẹ chồng: “Hảo à, Hàng có ở chỗ con không? Sao nó không chịu nghe điện thoại thế nhỉ?”.

“Anh ấy đi công tác rồi ạ. Giờ đã về đâu. Điện thoại chắc là đang bận nên không nghe thấy ạ”. Cô ngập ngừng hỏi: “Mẹ à, có việc gì gấp hay sao mà tìm anh ấy ạ?”.

“Lúc nãy hàng xóm nhà bà Chi gọi điện thoại báo bả ốm nặng lắm, rất muốn gặp Thiếu Hàng”.

“Bà Chi ốm ạ? Bị làm sao hả mẹ?”. Gia Ưu giật thót mình.

Bà Chi tên là Trần Xuân Chi, kể ra thì chính là ân nhân cứu mạng của Quan Thiếu Hàng. Năm Thiếu Hàng năm tuổi, trên đường theo mẹ về nông thôn dạy học, anh bị bọn buôn người bắt cóc. Cũng may là gặp được bà Chi lúc ấy ngoài năm mươi tuổi. Khi ấy bà thấy cậu bé sốt mơ mơ màng màng, liền dốc hết tiền trong nhà ra mua lại từ tay bọn buôn người. Bà đưa anh về nhà chăm sóc cẩn thận, đợi đến khi bình phục hoàn toàn thì đưa về bên ba mẹ cậu từ nơi rất xa. Gia đình anh vô cùng biết ơn bà nên yêu cầu anh gọi bà là bà nội. Bà Chi ở góa bao nhiêu năm nay, có mỗi cậu con trai thì lại chết đuối năm mười sáu tuổi. Từ ấy bà sống một thân một mình, không ai chăm sóc. Ba mẹ anh quý mến bà nên cứ nghỉ hè lại bảo con trai về đó ở cùng bà. Lâu dần quan hệ bà cháu ngày càng thắm thiết như quan hệ ruột thịt. Sau này đi làm bận quá và để tiện chăm sóc bà, anh nhiều lần mời bà về ở cùng nhưng đều bị bà từ chối.

“Mấy bữa trước bị ngã. Mới đầu không sao cả, nhưng rồi tối qua không ngồi dậy được. Hàng xóm nói là bà không chịu đi khám ở bệnh viện nên cứ cố chịu thế thôi. Bà lớn tuổi rồi, ngã là phiền toái lắm. Nói khó nghe một chút là đi ngay đấy. Bao nhiêu năm nay bà có đòi hỏi nhà mình điều gì đâu, giờ chỉ mong được gặp mặt Thiếu Hàng một lần… Thế mà không thể nào liên lạc được với nó. Giờ phải làm sao đây hả trời?”.

“Mẹ đừng lo, đừng lo mà, dể con nghĩ đã…” Gia Ưu ngẫm nghĩ rồi quyết định: “Thế này mẹ nhé, con sẽ hỏi công ty anh ấy xem có ai đi cùng không, chắc là liên lạc được thôi. Tiện thể mẹ đọc cho con địa chỉ của bà, con sẽ đến đó trước”.

“Con đi á?”. Mẹ chồng sửng sốt hỏi.

“Dạ. Con sẽ đi luôn bây giờ, chắc chắn sẽ đến nơi sớm hơn anh ấy. Tệ nhất thì con sẽ cùng anh ấy sẽ tiễn bà lần cuối cùng. Nhưng con nghĩ là tình hình chưa chắc đã tồi tệ thế đâu. Con sẽ tìm cách đưa bà đi khám bệnh”.

“Ừ, nhưng kiểu gì Thiếu Hàng cũng phải đi một chuyến. Người già khó bảo lắm, sợ con không nói nổi bà thôi”.

“Vâng, thôi cứ tùy cơ ứng biến mẹ ạ”.

Gia Ưu chẳng kịp nghe cao kiến của Tiểu Đóa vội vàng quay về nhà thu xếp vài bộ quần áo, xách va li lao thẳng ra ga xe lửa. Cũng vì đang trong dịp nghỉ lễ nên mua vé khó lắm, nên cô đành phải nhờ người nhà tàu mới mua được vé.

Giải quyết được vấn đề khó khăn nhất, cô ngồi trong nhà ga gọi điện cho Thiếu Hàng. Anh không nghe máy cô đành buông xuôi. Cô quay sang gọi điện cho Trương Quần. Nhờ trời có chuông reo, nhưng mà Trương Quần đang cùng mẹ đi Cửu Hoa Sơn mất rồi, không hề đi cùng Quan Thiếu Hàng. Nghe thấy Gia Hảo tìm chồng, Trương Quần vội cho ngay số của đồng nghiệp: “Cô gọi theo số này nhé, tên là Ngô Hải. Anh ta đi cùng Thiếu Hàng đấy”.

“Ừ, được rồi”. Cô ngắt điện thoại và quay sang bấm số luôn. Ngô Hải là trợ lý thiết kế mới vào công ty, cô chưa hề gặp mặt. Cô xưng tên mà Ngô Hải cũng không có phản ứng gì, điều đó cho thấy anh không hề biết cô là ai. Chắc hẳn là Thiếu Hàng lại dặn dò rồi, ai hỏi gì cũng trả lời sếp đang bận, không tiện nghe điện thoại, hỏi thăm thêm vài ba câu toàn bị khéo léo chối từ. Cuối cùng Gia Ưu không còn kiên nhẫn nữa hét toáng lén: “Tôi là vợ anh ấy. Cậu hãy báo ngay cho anh ấy biết trong vòng mười phút phải gọi lại cho tôi. Tôi đang có việc hệ trọng cần nói với anh ấy. Cậu đừng làm nhỡ đấy!”.

Cô đang thở hổn hển thì mẹ chồng gọi điện đến, lo lắng hỏi: “Hảo à, mẹ vừa gọi điện được biết ở dưới đấy mưa hơn nửa tháng nay rồi. Đường núi trơn tuột, đi vất vả mà thuê xe vào đấy khó lắm”.

“Con biết rồi. Mẹ yên tâm, cùng lắm mình trả thêm nhiều tiền, kiểu gì cũng có lái xe đồng ý. Cứ như vậy mẹ nhé, có việc gì con sẽ gọi cho mẹ ngay. Mẹ đợi tin con nhé”. Điện thoại báo có cuộc gọi đến, cô vội tắt cuộc này để nhận cuộc kia.

“Vợ à, có việc gì vậy em?”.

Nghe thấy tiếng anh cô chẳng còn thời gian, bụng dạ nào ca thán nữa, tranh thủ nói ngay việc bà Chi bị ốm.

“Anh sẽ cố gắng về quê nhanh. Em cứ làm như mình nói. Thế này em lại vất vả rồi”. Anh nói

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT