|
|
Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone Tải Về Máy
|
vòng tay ôm ghì lấy cô như một đứa trẻ con: “Này này, có phải cún con đang thi hành cực hình không nhỉ?”.
“Anh mới là cún í! Không đi thì thôi nhé… bỏ em ra… định làm em chết ngạt à…”.
Đang đùa nhau bỗng điện thoại ở đầu giường kêu vang, cô gắng với tay ra nhận điện thoại. Là Đàm Áo gọi.
“Đàm Áo à, anh gọi có việc gì thế?” Cô hỏi thẳng luôn.
“… Cô về rồi à?” Người ở đầu dây bên kia lưỡng lự nói, vui hẳn khi nghe được giọng cô, anh định nói gì nhưng lại thôi.
“Ừ tôi về rồi. Giờ mấy giờ rồi mà không về?” Cô liếc nhìn đồng hồ: “Có phải có việc gì à? Anh đợi tôi một chút!” Cô giãy ra khỏi vòng tay của Thiếu Hàng thì nghe đầu dây bên kia kêu ù ù. Đàm Áo đã gác điện thoại.
Cô sững người lẩm bẩm: “Sao thế nhỉ?”.
Chưa kịp định thần thì Thiếu Hàng đã giơ tay cướp mất điện thoại. Anh tắt máy vứt ra xa.
“Em đang định gọi điện…” Nói rồi cô định nhoài người ra nhặt thì bị cánh tay rắn chắc ngăn lại, không để cho cô nói kéo tuột luôn vào trong chăn.
Cả chiếc chăn đổ ập xuống người cô, mắt tối sầm, hay đôi môi mềm mại gắn chặt vào nhau. Toàn thân cô mềm nhũn, chẳng còn quan tâm điện thoại hay việc công gì nữa.
Mặc kệ anh ta! Chuyện vợ chồng mình là hơn hết.
Ngày hôm sau, đang ở văn phòng cô nhận được điện thoại của Đóa. Nghĩ đến mấy bữa trước Đóa kể hôm nay tham gia quay hình ở Đài, cứ nghĩ cô ấy lo lắng nên cổ vũ vài câu.
Đóa cười nói: “Sợ thì tớ không sợ, chuẩn bị tâm lý sẵn sàng rồi mà. Mục đích chính của tớ là quyên góp tiền cho Trung tâm hoạt động”.
Gia Ưu khen cô: “Cậu càng ngày càng giống người nổi tiếng rồi đấy, lần trước quay chương trình đối thoại với Dao Dao cậu cứ nắm chặt tay mình không chịu rời”.
Đóa cười khúc khích: “Thì cái gì cũng phải có quá trình làm quen chứ. Nhưng nói thực cảm ơn cậu đã cho tớ nhiều cơ hội tốt”.
“Tớ với cậu còn khách sáo với nhau làm gì? Mà cậu cảm ơn nhầm người rồi, nếu cảm ơn thì phải cảm ơn Đàm Áo ấy”.
“Hả?”.
Chuyện là thế này, khi Gia Ưu tiến cử Đóa tham gia chương trình của Dao Dao, Dao không phản đối nhưng bên nhà sản xuất không chịu. Thực ra Đóa không gặp may, cô cũng không phải là người nổi tiếng. Dù hồi bé rất xuất sắc nhưng mọi thứ đều đã đi vào quá khứ. Chính lúc này, Gia Ưu rủ Đàm Áo xách mấy túi lương thực cho chó mèo mang đến Trung tâm. Đến nơi nhìn thấy Đóa đang quỳ xuống bón thuốc cho một chú chó bị ốm. Mặt cô để mộc, không đeo trang sức, mái tóc đen dài được cột ra đằng sau gáy nhưng vẫn có vài sợi lòa xòa trước mặt che hết hàng lông mày rậm, mặc áo thun trắng, quần kaki nâu. Dáng cô in trong ánh nắng chiều, trông chẳng khác gì thân hình mảnh khảnh được nạm một lớp vàng óng ánh. Cô ôm chú chó vào trong lòng, chăm sóc cẩn thận, nhìn nó âu yếm, xót xa.
Thời gian như ngừng trôi, thành phố huyên náo bỗng như đọng lại.
Đứng trước cảnh ấy, phòng viên Đàm Áo đã nhanh tay vứt hết mọi thứ đang cầm lôi máy ảnh ra chụp và rồi về đăng trên blog của mình. Trong một thời gian rất ngắn đã dấy lên làn sóng hâm mộ cô, người người vào bình luận, người người truy hỏi cô gái nết na kia là ai.
Thế là Tiểu Đóa trở thành người nổi tiếng, thành khách mời đúng nghĩa chứ không phải là có tiếng mà không có miếng.
Thấy cô nhắc nhở, Tiểu Đóa vội nói: “Ừ, phải đấy. Cũng may là có tấm hình của anh ấy, nếu không đến giờ tớ vẫn bị nhà sản xuất bên cậu chê bai”.
Gia Ưu che miệng cười: “Cậu biết thế là tốt. Quay xong chương trình chiêu đãi tớ nhé”. Nói đến đây, cô liếc nhìn sang bàn làm việc của Đàm Áo, bàn trống không. Cô liền hỏi đồng nghiệp ngồi kế bên: “Này hôm này cậu có thấy anh Áo đi làm không?”.
“Không thấy”.
Gia Ưu “Ừ” một tiếng rồi ngẫm nghĩ không hiểu Đàm Áo đi đâu nhỉ? Mấy giờ rồi mà vẫn chưa thấy mặt mũi đâu? Xin nghỉ? Có nghe thấy anh ấy nói đến đâu nhỉ? Đi săn tin? Càng không thể. Nếu đi săn tin chắc chắn phải gọi mình chứ… Bỗng nhiên cô liên tưởng đến cuộc điện thoại lạ lùng của anh ngày hôm qua, trong đầu bỗng lóe lên linh tính không hay.
“Sao thế?” Đóa nhận thấy có điều gì không ổn.
“Không có gì. Thôi tớ gác máy đây, có việc phải làm rồi. Cậu chuẩn bị nhanh lên nhé. Thể hiện tốt vào đấy. Bọn chó mèo đều dựa hết ở cậu đấy”.
Tiểu Đóa cười cười nói một vài câu rồi vội vàng gác máy.
Lúc này cô chợt nhận ra điện thoại của mình vừa nhận được một mẩu tin nhắn trong lúc đang có điện thoại. Cô mở ra xem, là của Đàm Áo hẹn gặp cô ở quán trà.
Cô ngẫm nghĩ rồi gọi lại, chuông điện thoại đổ vang vài lần rồi bị tắt ngay, lờ mờ cảm thấy giông tố sắp đến.
Quán trà nằm cách cổng chính của Đài khoảng hai trăm mét, được trang trí rất tinh tế, đã từng được chụp lên tạp chí thiết kế nên cũng khá nổi tiếng. Gia Ưu chần chừ mãi mới chịu đi, còn Đàm Áo ngồi đó đợi hơn tiếng rồi. Anh đang ngồi thừ người dựa vào chiếc ghế mây, cốc trà lipton trên bàn vẫn còn nguyên, nguội lạnh bởi điều hòa mát rượi.
Gia Ưu bước đến nhìn anh cười cười: “Gớm, mới sớm ra đã có nhã hứng thế này rồi cơ à?!”.
Đàm Áo ngước đôi mắt vằn đỏ nhìn chằm chằm vào mặt cô.
Cô lúng túng: “Không phải mời tôi uống trà à?”.
Đàm Áo giơ tay gọi nhân viên phục vụ đến yêu cầu mang một bình trà nhài.
“Trì Gia Ưu, anh nhớ là em rất thích uống loại trà này”. Anh nói gằn từng từ từng từ một.
Nụ cười trên khuôn mặt cô bỗng vụt tắt trông chẳng khác gì cái mặt nạ bị vỡ vụn ra từng mảnh. Cô không nhìn anh nữa mà cúi đầu nói khẽ: “Anh biết rồi à?”.
Áo cười nhạt: “Anh quá ngu, nếu không phải hôm qua đi đuổi chó cùng em thì đến giờ vẫn bị em gạt”.
“Em đâu cố tình gạt anh”.
Đàm Áo cố hết sức kiềm chế cơn giận dữ bùng lên, hít thở sâu vài lần mới nói: “Tại sao phải như vậy? Rốt cuộc đã xảy ra việc gì mà em phải mạo nhận làm em gái mình? Em… tại sao em lại lấy Thiếu Hàng?”.
Gia Ưu im lặng trong giây lát rồi ngẩng đầu lên nói: “Vì em yêu anh ấy”.
Câu trả lời chẳng khác gì cái búa tạ nặng ngàn cân đập thẳng vào trái tim đang run rẩy của Đàm Áo. Mặt anh nghiêng nghiêng, đôi mắt vằn đỏ vì mất ngủ cả đêm ánh lên tia giận dữ và đau khổ. Anh không thể nào chấp nhận nổi cái lý lẽ thẳng tưng này của cô.
Bao năm nay anh thầm yêu cô, cô không phải không biết điều đó. Năm ấy cũng ở trong chính quán trà này, biết tin cô đã mất anh đau khổ đến mức muốn chết theo. Giờ cô vẫn còn sống sờ sờ ngay trước mắt, mà sao lạnh lùng bàng quan trước nỗi đau đớn của anh. Đã có biết bao cơ hội mà cô cũng không chịu nói thật với anh, để rồi hôm nay buông thõng một câu có cố ý đâu. Cô đang tìm cách gạt bỏ tất cả. Lại còn nói gì nhỉ? Yêu Thiếu Hàng…!
Sự chịu đựng của anh đã đến đỉnh điểm, cứ đà này không biết có chuyện gì xảy ra không. Anh ra sức vò mặt, tu ực một hơi hết cốc trà, đặt cạch cái cốc không trên mặt bàn rồi đứng dậy sải bước ra khỏi quán.
Gia Ưu trông theo hình bóng dứt khoát của anh, thấy nóng hết cả mắt. Dù đã chuẩn bị tâm lý, nhưng khi đối mặt với sự thật cô vẫn cảm thấy đau lòng. Cô biết tình cảm của Đàm Áo dành cho mình, nhưng đến giờ vẫn nghĩ đó không phải là tình yêu. Nói một cách chuẩn xác đó là tình anh em. Cũng giống như năm nào anh vác đàn ghi ta, đứng ở dưới khu ký túc xá cô ở hát bài: “Cô bạn cùng bàn”. Khi ấy trong lòng cô cái gì cũng có tuốt chỉ trừ không thấy trái tim xao động và ngọt ngào.
Nhưng, ký ức của những năm tháng tuổi trẻ ấy luôn có hình dáng của anh. Tốt có, xấu có, vui có, buồn cũng có. Anh không tách rời khỏi quãng đời tuổi thơ của cô. Thà là mỗi người một nơi không gặp nhau thì thôi, chứ không muốn cảnh trớ trêu này. Đó cũng là lý do vì sao hồi ấy cô né tránh không gặp Đàm Áo.
Cô ngồi đấy với khuôn mặt vô cảm, chuông điện thoại reo vang mà mãi sau cô mới nghe thấy. Cô hồn bay phách lạc giơ tay ra vô tình làm đổ ấm trà trên bàn, nước trà nóng đổ tung tóe, mùi hoa nhài phảng phất trong không khí.
Tiếng động lớn đã khiến mọi người xung quanh ngó nhìn. Nhân viên phục vụ vội đến dọn dẹp và luôn mồm hỏi cô có bị làm sao không. Cô nhìn thấy mu bàn tay của mình đỏ ửng nhưng không thấy đau. Cô thờ ơ nói: “Không sao!”. Vừa nói dứt lời có ai đó lao vào như cơn gió lật tay cô ra xem.
Cô ngước mắt lên nhìn, ánh mắt sáng lên: “Đàm Áo!”.
Đàm Áo quay trở lại, sắc mặt vẫn ủ dột, nhưng vì sự quan tâm bất chợt này cũng làm tiêu tan đi vài phần tức giận. Anh đặt mông xuống ngồi và nói: “Anh muốn nghe em giải thích”.
Cô bật cười: “Rồi, để em nói anh nghe”.
Chỉ cần không làm mất tình bạn thì nhắc lại những chuyện cũ một lần có sao đâu?.
Khi cô nói xong từ đầu chí cuối thì sắc mặt u ám của anh cũng bớt dần: “Hóa ra em cũng chỉ là bất đắc dĩ”.
Cô nhếch khóe môi: “Anh đang tìm cách gỡ tội cho em à?”.
“Anh không hiểu…”, anh ngập ngừng nói rất khó nhọc: “Từ lúc nào em biết mình yêu Thiếu Hàng vậy?”.
“Em cũng không biết nữa, có lẽ sau mấy năm lấy nhau, cũng có thể là…”, cô lắc đầu và không nói nữa.
Anh cầm chặt cốc trà trong tay: “Em phải biết là ở bên anh ta mình mãi mãi là kẻ thay thế. Em bằng lòng sống như vậy suốt đời à?”.
Cô trả lời dửng dưng: “Đã đến nước này, nói nhiều cũng chẳng ích gì”.
“Không,
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




