watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8144 Lượt

Cậu Cảng phải đưa cô ấy về, sếp của Cần có việc gấp triệu tập cậu ấy đến công ty. Nhoáng cái thiếu ba người nên bọn anh tan luôn. Hẹn nhau hôm khác vậy”.

“Vâng”. Gia Hảo đáp tỏ ra khó chịu.

“Lần sau em đi cùng nhé?”

“Lúc ấy tính sau”. Gia Hảo chẳng khác gì chú mèo bị đánh đau, cụp hết cả đuôi.

Tối nay Thiếu Hàng uống khá nhiều rượu, không được lái xe nên ngoan ngoãn ngồi ra ghế sau. Đợi xe khởi động được thì chàng chợt nhớ ra chuyện gì đó quay sang hỏi: “Này chuyện em với Chu Tân Di là thế nào vậy?”

Gia Hảo hờ hững đáp: “Thế nào là thế nào ạ?”

Thiếu Hàng nhìn cô, rồi anh cuộn mình trên ghế và nói: “Em không muốn nói thì thôi vậy”.

Gia Hảo ấm ức không thèm nói nữa.

Đến trước cổng Trung tâm nuôi dưỡng súc vật, Gia Hảo tìm chỗ đỗ xe cẩn thận. Đỗ xong quay đầu lại thấy mắt chàng nhắm nghiền như đang ngủ say, đôi hàng lông mi rậm rì đang khép hờ hững, mặt nạ hoàn hảo đã được bỏ ra, lúc này trông anh vô cùng mệt mỏi.

Cô thấy nhói đau trong lòng, cô giơ tay vuốt ve vầng trán cao của anh rồi nói: “Anh mệt lắm phải không? Rõ ràng là bận như thế mà còn nhận lời trả lời phỏng vấn nữa chứ?”

Thiếu Hàng khẽ mở mắt ra: “Thực ra định bụng quảng cáo miễn phí trên Đài sau khi giành được dự án ấy. Ai ngờ không giành được. Đến giờ anh chẳng nhớ nổi hôm nay cô ấy hỏi những gì”.

Giờ cô đã hiểu được tại sao hôm nay anh trông có vẻ chán nản, buồn bực. Mấy tháng gần đây, anh và mấy người trong nhóm đang tập trung cao độ để thầu một dự án lớn. Họ đã phải bỏ rất nhiều công sức và tiền bạc vào đó. Tuy công ty của anh chưa lớn lắm, nhưng nói về trình độ thiết kế thì đứng hàng đầu ở thành phố này. Tiếc là dự án này đã bị một đối tác hùng hậu về vốn thâu tóm mất. Anh ấy làm sao mà chịu nổi khi biết được kết quả thầu này.

Gia Hảo chưa bao giờ hỏi han đến chuyện công ty anh, nên trong giây phút này chẳng biết an ủi gì. Cô chỉ vỗ về nhè nhẹ vào vai anh và nói: “Không sao đâu anh, lần sau cố gắng”.

Thiếu Hàng nhếch môi lên im lặng, thực sự hôm nay anh đã cố gắng chịu đựng, nhất là nhận lời phỏng vấn nhà Đài. Áp lực công việc, cộng thêm thiếu nghỉ ngơi nên cơ thể phản ứng rất rõ, nhất là sau khi bị hụt thầu dự án ấy. Sáng sớm vội vã đáp máy bay từ tỉnh ngoài về, ở sân bay cơ thể đã có dấu hiệu sốt, tối uống nhiều rượu nên giờ đầu đau như búa bổ.

“Để em vào đón Bò sữa rồi chúng ta về nhà”. Gia Hảo mở cửa xe định bước xuống.

“Bà xã à”, Quan Thiếu Hàng lại nhắm nghiền mắt, nói nhẹ như gió thoảng: “Qua cửa hàng bánh ngọt đằng kia em mua chiếc bánh ngọt nhỏ thôi nhé. Hôm nay là sinh nhật tròn 6 tuổi của Bò sữa đấy”.

Gia Hảo đứng thừ người ra trong giây lát và sực nhớ ra, nhìn vẻ mặt hớn hở hết sức bất ngờ của chàng, trong lòng cô thấy bức bối lắm. Tại sao chàng lại biết thừa mình không tài nào nhớ được những ngày này nhỉ?

Nhà của hai người ở khu biệt thự “Ấn tượng ban mai” nằm ở ngoại ô thành phố. Đây là khu biệt thự cao cấp có môi trường tuyệt vời nhất trong thành phố, chất lượng dịch vụ rất tốt, có đội ngũ tuần tra, bảo vệ suốt 24/24 giờ, đặc biệt là rất nhiều cây xanh. Ngày thường hai người làm việc ở trong thành phố mỗi người một nơi, nhất là Thiếu Hàng, mỗi lần bận là cả tuần không đảo qua nhà một lần. Công việc của Gia Hảo nhàn nhã hơn, nhưng Đài truyền hình xa nhà quá nên cô chẳng muốn chạy đi chạy lại cho mệt người. Hai người quyết định gửi Bò sữa ở trọ cả tuần, cuối tuần hoặc là khi nào Thiếu Hàng rảnh, hai vợ chồng mới cùng nhau đón nó về nhà.

Ngày hôm sau, tắm mình trong ánh nắng ban mai, Gia Hảo ngồi đong đưa trên chiếc xích đu chải chuốt bộ lông của Bò sữa. Đó là chú chó cưng giống Chukchi (loài chó có nguồn gốc từ phía Đông Bắc Siberia). Nhờ có sự chăm sóc chu đáo của cô chú chó đã lớn lên nhanh chóng, từ một chú chó con mắt vẫn còn chưa mở nay trông oai phong cường tráng biết bao.

Chau chuốt xong cô tháo sợi dây xích ở cổ ra để nó được chạy nhảy tuỳ thích trên mảnh đất trồng. Còn cô đứng bên cạnh tập căng chân và làm một vài động tác vươn tay thư giãn.

Chân cô bị thương, bác sĩ khuyên không nên vận động quá mạnh. Hồi đầu cô cũng thấy khó chịu vì cơ thể yếu ớt này, phải mất khá nhiều thời gian mới điều chỉnh được tâm lý thích ứng. Nhưng cô cũng không hoàn toàn nghe theo lời chỉ dẫn của bác sĩ, lúc nào vui hoặc buồn cô sẽ buông thả bản thân, lên đưa Bò sữa ra ngoài ngọn đồi cách đó vài cây số để đi bộ thật nhanh, thậm chí còn nhảy nhót rất mạnh.

Đợi cho Bò sữa vận động xong, chủ động quay về bên chủ, cô dịu dàng vuốt ve đầu nó nói: “Được rồi đấy con yêu. Chúng ta về nhà thôi”.

Về đến nhà, cô vào bếp chuẩn bị bữa sáng cho Bò sữa, nó cứ quấn lấy chân cô hết từ chân này sang chân kia, lúc lúc lại ngẩng đầu, thè lưỡi liếm rất tinh nghịch.

“Ngoan nào, con ra phòng khách đi”.

Bò sữa ngoan ngoãn chạy ra. Chỉ một lát sau nghe thấy tiếng cửa phòng ngủ đang khép bị ai đẩy mạnh, cô biết ngay chắc chắn lại là trò nghịch ngợm của Bò sữa, nên vội vàng bỏ muôi múc canh xuống chạy ra xem sao.

“Con yêu, ba con đang ngủ, không được làm phiền ba”. Cô ôm chặt Bò sữa đang có ý nhào vào trong phòng. Nó cứ rít lên ư ử và nhìn chằm chằm vào người đang nằm trên giường, hai chân trước cứ cào vào cửa nhất quyết không chịu đi.

“Em cho con vào đi”. Thiếu Hàng tỉnh giấc vì tiếng ồn ào. Anh nhỏm người dậy, mỉm cười nhìn bà xã và chú chó đang giằng co.

“Vào đi… vào đi”. Gia Hảo thấy anh có vẻ không được phấn chấn lắm nên thả Bò sữa vào phòng, còn mình quay ra bếp nấu tiếp.

Bò sữa sung sướng nhảy lên giường, cọ cọ mình vào người Thiếu Hàng.

“Này nhiều khi ta thấy con còn chào đón ta hơn cả mẹ con đấy”. Thiếu Hàng nhoẻn miệng cười, gí gí tay vào mũi nó nói. Hình như Bò sữa hiểu được lời của anh nên cứ ngoáy tít đuôi sung sướng.

Làm xong bữa sáng gọi Bò sữa ra ăn, cô quay sang làm sữa đậu nành. Cô lấy túi đậu nành đã được vắt cạn nước qua một đêm cho vào trong máy làm sữa đậu nành rồi nhấn nút. Tiếp đến lấy bánh mì đã nướng chín trong lò nướng ra cắt thành từng miếng nhỏ. Anh đánh răng rửa mặt xong xuôi bước ra ôm lấy eo cô dịu dàng nói: “Chào bà xã yêu quý của anh!”.

“Chỉ tẹo nữa thôi là em làm xong bữa sáng. Hôm nay anh có đến công ty không?”.

“Muộn chút nữa anh đến cũng được. Tối qua về vội quá nên quên chưa đọc mấy tập công văn”. Thiếu Hàng buông tay ra, đi đến tủ lạnh lấy ít cà phê.

Thấy thế Gia Hảo lên tiếng ngăn ngay: “Anh đừng pha cà phê nữa. Hôm nay không có việc gì quan trọng, rảnh rỗi thì ngủ thêm tí nữa đi anh yêu”.

“Giờ anh hết buồn ngủ rồi”, Thiếu Hàng ngoan ngoãn nghe lời nàng để túi cà phê vào trong tủ. “À phải rồi, tối qua mẹ tìm anh có việc gì gấp à? Anh đang ở trong phòng hát nên chẳng nghe rõ”.

“Chắc là uống say rồi nghe không ra đúng không?”.

Quan Thiếu Hàng nở nụ cười rạng rỡ.

“Thì vẫn là nói chuyện đi tảo mộ nhân dịp tết Thanh minh mà anh. Anh biết rồi đấy mẹ quan tâm đến ngày này nhất trong năm mà”.

Thiếu Hàng ngắm nghía thật kỹ khuôn mặt của nàng rồi nói: “Thế thì đi”.

Gia Hảo gật đầu, chủ đề đó chấm dứt ở đây. Bữa sáng được bê ra ngoài phòng khách, tiện thể vừa ăn vừa xem chương trình tin tức chào buổi sáng. Ăn được hơn nửa thì Dao Dao gọi điện nói chuyện nhờ cô đổi cho chuyến đi thực tế ở huyện Chương lần này.

“Tháng trước tớ đã báo cáo tham gia lớp nâng cao ngoại ngữ tiếng Anh rồi còn gì. Một tuần ba buổi thứ hai, thứ tư và thứ sáu phải lên lớp và đến mùng 10 tháng sau mới xong mà. Tớ hỏi chị Dư rồi, đã được đồng ý… Thôi việc này để tớ tính xem sao… Được rồi tớ đổi cho cậu là được chứ gì?”.

“Được rồi… tớ đổi cho cậu”.

Gia Hảo đi vào phòng đọc sách lật giở cuốn sổ công tác, đối chiếu ngày tết Thanh minh rồi thần người ra một lúc. Sau đó cô lấy bút bi gạch vào dòng chữ đã ghi chú trên đó và ghi lên hai chữ “Công tác”. Xong xuôi cô thấy mình như trút được gánh nặng ngàn cân.

Huyện Chương là một thị trấn nhỏ, chuyên trồng chè và chuối tiêu. Cô vừa xuống xe lập tức có có người gánh hàng rong quảy gánh đến mời chào. Gia Hảo mua ít chuối tiêu chia cho mọi người trong đoàn. Đài truyền hình đã đặt sẵn phòng khách sạn cho mọi người, đến quầy lễ tân ai đấy tự tìm số phòng mình lấy chìa khoá và xách hành lý đi lên.

Bước vào phòng mình, Gia Hảo bỏ bàn chải, kem đánh răng, khăn mặt, sữa rửa mặt đặt vào trên kệ la va bô trong phòng tắm. Rửa tay sạch sẽ xong cô ra ngồi ở chiếc ghế nhỏ đặt ngoài ban công và lôi chuối ra ăn.

Thiếu Hàng gọi điện cho cô. Nghe giọng Gia Hảo, Hàng biết ngay nàng đang thong dong, tự tại vui sướng một mình. Không tiện nói nhiều anh chỉ dặn dò cô phải chú ý ăn uống, đừng thức khuya.

Gia Hảo luôn mồm vâng dạ, mãi đến khi ngắt điện thoại xong cô mới sực nhớ hôm nay anh bay đi công tác ở thành phố W. Lúc này có lẽ là đang chờ lên máy bay rồi, lúc nãy đi trên xe cô nghe dự báo thời tiết nói mấy ngày hôm nay thành phố W đang có mưa bão, đường xá tắc suốt. Định bụng gọi điện dặn dò, quan tâm chồng vài câu, nhưng cầm máy lên cô lại ngần ngừ và rồi mặc kệ.

Thiếu Hàng luôn cẩn thận, tỉ mỉ hơn Gia Hảo. Chuyện vặt như vậy đối với anh

Trang: [<] 1, 2, [3] ,4,5 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT