watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8194 Lượt

như ở nhà, nắng chiếu chói chang ùa vào mắt. Nhưng cô cảm nhận được hơi thở sung sướng của mình, da đen đi vì nắng càng đẹp chứ sao. Cô sung sướng hít thở thật sâu, hành động phấn khích của cô khiến mọi người đứng quanh nhìn chằm chằm.

Cô cười nhìn họ rồi chui vào một chiếc xe tắc xi. Nói địa điểm khách sạn rồi rút bản đồ trong ba lô ra nghiên cứu.

Bao năm rồi cô chưa tới Hàng Châu. Lần này cô định đi thăm thú những thị trấn nhỏ quanh quanh. Thế nên cô gọi điện cho tổng đài xin số điện thoại của công ty du lịch và đăng ký theo đoàn đi thăm thị trấn Ô.

Tối đến tắm xong cô leo lên giường nằm. Cơn buồn ngủ kéo đến nhưng cô vẫn cố chống chọi để mở điện thoại ra xem. Cô tỉnh táo hơn chút khi thấy tin nhắn của ba mình. Vì dài quá nên hệ thống tự động chuyển thành mấy tin nhắn.

“Ưu à, ba biết con trách ba mẹ nhẫn tâm, không quan tâm đến cảm nhận của con. Có lẽ là ba mẹ đã quá quan tâm tới Hảo, nhưng gì thì con cũng là con gái của chúng ta, ba mẹ luôn yêu con. Ba biết mấy năm nay con sống không được như ý mình. Ba rất xin lỗi con vì điều ấy, có lẽ ba mẹ đã sai thật rồi. Ba mẹ thấy đau lòng khi thấy con đau khổ. Gọi điện con không chịu nghe máy. Ba mẹ muốn con biết rằng, khi hai con đang nằm ở phòng cấp cứu, ba mẹ đều không cố tình thay đổi thân phận của hai con. Thực sự lúc ấy ba mẹ lo lắng hoảng sợ nên nhất thời sơ ý không phân biệt nổi hai con…”

Cô cố gắng chống mắt lên đọc nốt tin nhắn. Cô cảm thấy có điều gì không ổn, nhưng trong chốc lát không nghĩ ra được. Đầu óc cô bùng nhùng, đôi mắt cay xè, thần người ra rồi lặng lẽ tắt máy, vùi đầu vào gối ngủ.

Sáng sớm hôm sau, cô đeo ba lô, lên xe đi theo doàn. Cô lướt mắt nhìn, đoàn đủ mọi thành phần, già trẻ trai gái có hết. Họ đi có đôi có lứa, có bè có bạn, chỉ duy có cô là một mình cô độc.

Hướng dẫn viên du lịch ngồi cùng hàng với cô. Đi được nửa đường, hướng dẫn viên quay sang bắt chuyện với cô, hỏi cô người ở đâu, làm nghề gì… cô lịch sự trả lời qua loa. Tranh thủ hướng dẫn viên quay ra trả lời hành khách phía sau, cô lấy trong túi MP4 nhét tai nghe, lấy mũ che nửa mặt ngồi dựa hẳn vào thành ghế như đang ngủ. Kiểu này chẳng ai dám làm phiền cô nữa rồi.

Đến nơi, cô đi theo đoàn. Hướng dẫn viên đi đằng trước luôn miệng giới thiệu thế này thế kia nhưng cô không buồn nghe. Cô ngắm nhìn ngôi nhà ngay trước mặt nước và cả dãy quần lót xanh đỏ phơi lơ lửng ngoài hiên. Sơ ý bị người đi sau giẫm vào chân, cô quay đầu lại nhìn, là một đôi đang yêu. Chàng trai tay cầm điện thoại trông có vẻ lo lắng hốt hoảng, cô gái nhìn cô chăm chú với ánh mắt trông mong.

Thực lòng Gia Ưu chẳng muốn bắt chuyện với ai, nhưng lúc này cũng đành lên tiếng: “Có việc gì à?”.

Đối phương như gặp được họ hàng, cứ nắm lấy tay cô không rời, nói liên hồi. Vì giọng khá nặng, nói lại nhanh nên cô nghe được đại khái: điện thoại bị hỏng, có việc gấp phải gọi điện về nhà muốn hỏi cô cho gọi nhờ điện thoại.

Cô chẳng nghĩ ngợi gì, móc túi lấy điện thoại đưa cho họ. Chợt nhớ ra điện thoại vẫn chưa mở máy vội vàng mở rồi đưa cho họ. Chàng trai gọi mấy cuộc điện thoại và cô nghe thấy có chuông báo tin nhắn.

Cô chẳng ôm hy vọng gì nên không buồn giục giã họ. Cô lặng lẽ ngồi bên để cho họ gọi điện xong rồi mới thờ ơ cầm máy kiểm tra tin nhắn. Bỗng nhiên cô sững người lại.

Nội dung mẩu tin đơn giản, nhưng dễ hiểu.

“Giữ lời”.

Não cô như bị thiếu oxy, ngừng hoạt động trong giây phút rồi mới tiếp tục vận hành tiếp. Nhưng cô không tin vào mắt mình… anh… chính anh đã gửi tin nhắn trả lời mình?

Cô nhìn chằm chằm vào màn hình điện thoại không biết nên hiểu thế nào, lặng người ngẫm nghĩ. Đôi tình nhân đứng bên vậy sợ phát khiếp, luôn mồm hỏi cô bị làm sao. Cô kéo vạt áo chàng trai hỏi: “Em đọc cho chị xem là chữ gì đấy?”.

Chàng trai cúi đầu rồi đọc to: “Giữ lời. Tức là nói thì giữ lời”.

Gia Ưu ấn nút back, quay sang hỏi chàng trai: “Em có thấy tên người gửi là ai không?”.

“Chị không biết chữ?”, đến lượt cô gái buột miệng thốt lên: “Quan Thiếu Hàng, tên hay thế. Chồng chị à?”.

Gia Ưu thở dài đánh thượt một cái, ngẩng đầu nhìn trời, trời trong xanh, không phải ảo giác rồi.

Nhưng, có câu nói gì ấy nhỉ, cuộc sống luôn chứa đầy những điều bất ngờ, tất nhiên bao hàm cả nghĩa đen và nghĩa bóng. Bản thân cô hiểu sâu sắc về điều ấy, giây phút trước thôi cô còn dừng lại trong niềm vui mất và được, nhưng giây phút sau lại xảy ra việc khiến cô chẳng biết phải làm sao. Phía trước rối loạn nên mọi người vội vã lùi hết về phía sau. Cô mải mê nhìn điện thoại không để ý đến sự việc xảy ra. Một bác lớn tuổi đứng đằng trước đã giẫm lên chân cô một cái rõ mạnh.

Trong khu du lịch đông đúc, chật chội này thường xảy ra những chuyện như vậy nên chẳng có gì là lạ. Bác ấy quá béo nên cái giẫm ấy gần như dồn cả sức nặng của cơ thể gần một tạ lên chân cô. Lại giẫm vào đúng vết đau cũ khiến cô thấy đau buốt lên tận đỉnh đầu, cô thất thanh kêu lớn và lấy sức đẩy bác ấy ra. Điện thoại đang cầm trong tay rơi xuống đường đá trong khung cảnh hỗn loạn, phần pin điện thoại bắn tung xuống sông.

Đợi đến khi hoàn hồn lại, người nhễ nhại mồ hôi thì chàng trai đưa cho cô phần còn lại của điện thoại. Cô buồn bực mãi.

Chuyện ấy cũng đặt dấu chấm hết cho chuyến du lịch ở thị trấn Ô.

Hướng dẫn viên đỡ cô, chân thấp chân cao quay về ô tô. Cô vội đòi quay lại Hàng Châu. Cũng may bên cạnh có gia đình bốn người đang thuê một chiếc xe con quay về. Cô đi cùng họ. Hai đứa con của họ còn nhỏ nên trên đường đi vừa giành nhau lại vừa khóc lóc làm đầu cô như sắp nổ tung ra. Chân không duỗi thẳng ra được nên gót chân càng đau nhức dữ dội.

Mãi đến sẩm tối cô mới về đến khách sạn.

Vừa bước vào sảnh, cô lê tấm thân mệt mỏi của mình ngồi xuống ghế sô pha. Giám đốc lễ tân đến bên cô hỏi han, mặt cô trông thật tồi tệ, trắng bệch ra. Cô lấy điện thoại ra hỏi: “Anh cho hỏi ở gần đây có cửa hàng bán điện thoại không? Pin của tôi bị rơi xuống sông rồi. Tôi đang cần gấp, có thể tìm người đi mua giúp tôi được không?”.

Giám đốc lễ tân cầm điện thoại của cô lên nhìn rồi nói: “Giờ chưa có người đi ngay được, nhưng nhân viên chúng tôi có người sử dụng loại máy này. Tôi sẽ hỏi giúp cô xem có mượn được pin không? Nếu được cô cứ dùng tạm”.

Gia Ưu mừng rỡ luôn miệng cảm ơn.

Thoáng cái giám đốc quay trở lại và đưa cho cô mượn pin điện thoại.

Mặc kệ Giám đốc nhìn, cô thản nhiên ngồi lắp pin điện thoại. Tranh thủ trong thời gian chờ máy hoạt động lại cô đi về phòng mình. Vừa đến cầu thang thấy điện thoại báo có tin nhắn. Cô vội ấn đọc ngay. Mắt mới lướt được dòng chữ đầu tiên thì đã bị ai đó huých cùi chỏ thật mạnh vào vai. Suýt nữa thì rơi mất điện thoại, cô bực mình quay đầu lại và kinh ngạc há mồm.

“Anh… ơ sao anh lại ở đây?”.

Đứng trước mặt cô là Quan Thiếu Hàng bằng xương bằng thịt. Tay anh kéo một chiếc va li đen, đau đáu nhìn vào chân cô: “Em bị sao thế?”.

“À, em bị người ta giẫm vào chân? Mà anh ở đâu ra đấy?”.

“Không đọc được tin nhắn của anh à?”. Anh quay lại chủ đề chính: “Trước khi lên máy bay anh liền gửi cho em”.

Cô vội cầm điện thoại lên: “Em chưa kịp xem thì bị rơi mất pin”.

Cô thấy lúng túng khi nhìn thẳng vào mắt anh, vội nhìn lảng ra chỗ khác thì nghe anh nói: “Về phòng đã”.

Cô khẽ khàng “vâng” một tiếng rồi cắm cúi bước. Hai người, người trước người sau đi vào trong thang máy, im lặng. Không gian chật hẹp, hơi thở gần như rất gần nhưng trái tim thì xa nhau vời vợi.

Ra khỏi thang máy là hành lang dài tăm tắp. Cô đi chầm chậm lại, cũng là không muốn để cho anh nhìn thấy bộ dạng của mình. Cô gắng đi thẳng lưng để bước chân trông tự nhiên hơn. Đi chưa được bao xa mồ hôi đã ra ướt đẫm lưng.

Không nói câu nào Thiếu Hàng liền bế thốc cô lên và sải bước đi thẳng.

Nép vào bờ ngực vững chãi, rắn chắc của anh, sóng lòng cô trào dâng, xúc động vô cùng. Trước kia anh cũng thường bế cô, giờ đây cái cảm giác xúc động ấy nó vừa xa lạ, lại vừa thân quen.

“Anh, tới rồi… phòng 1516”. Cô khe khẽ nhắc anh.

Thiếu Hàng đặt cô xuống, cầm lấy chìa khóa phòng cô đưa mở toang cửa ra. Rồi anh bế cô đặt lên trên giường, sau đó mới ra ngoài mang hành lý vào.

“Em có mang theo dầu không?”. Anh hỏi.

Cô lướt nhìn chai dầu để ở trong ngăn kéo táp đờ luy. Anh hiểu ý vội bước đến lấy.

“Để em tự xoa cũng được”. Cô giơ tay ra.

Anh mặc kệ, quỳ xuống dưới đất cần mẫn xoa dầu lên chân cô rồi day rất nhẹ nhàng.

Loại dầu này thật hiệu nghiệm, vừa bôi đã thấy man mát và rồi cơn đau giảm rõ rệt. Cô nhìn chăm chú cạp lông mày rậm: “Em đỡ rồi, cảm ơn anh!”.

Anh dừng tay đứng dậy đi vào trong phòng tắm.

Nhân cơ hội ấy Gia Ưu tranh thủ đọc tin nhắn. Nội dung chủ yếu là anh sẽ đến. Có lẽ Tiểu Đóa cho anh địa chỉ, cô chăm chăm để ý đến thời gian gửi. Trước 3 giờ chiều.

Đợi anh ra cô quyết định nói thẳng: “Anh vẫn chưa nói lý do tại sao lại đến đây?”.

“Trước đó anh nhận lời đi chơi với em rồi còn gì?” Anh cúi người lục tìm gì đó, không buồn quay đầu lại: “Cuối tháng rồi bận quá không có thời gian, giờ rảnh

Trang: [<] 1, 34, 35, [36] ,37,38 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT