watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 22:42 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 8175 Lượt

vào trong phòng thay quần áo. Ra đến ngoài cô không thấy bóng dáng Trương Quần đâu nữa. Cô ra bãi đỗ xe lấy xe đi tìm Thiếu Hàng. Ngồi lên xe cô gọi điện ngay cho anh.

“Anh đang ở đâu?”. Cô vào thẳng vấn đề luôn.

Thiếu Hàng ngần ngừ vài giây rồi nói: “Anh ở bên ngoài. Sao thế em?”

“Anh đang ở bệnh viện nào?” Cô chẳng buồn đôi co với anh nữa. Biết được thông tin cô dặn ngay: “Anh phải ở đó chờ em. Em đến đón anh đây”.

Vào đến phòng bệnh nhân đúng lúc y tá đang thay chai truyền, không biết có phải do Thiếu Hàng ngồi ngược sáng hay không mà cô thấy anh gầy đi nhiều quá. Khuôn mặt tái xanh, đôi môi khô cong, đỏ ửng vì sốt cao.

Anh ngẩng đầu mỉm cười nhìn cô.

“Mấy ngày không gặp nhau sao lại ra nỗi này…”. Cô sốt ruột quá.

Y tá đi khỏi cô bèn ngồi cạnh anh. Cô không kìm được bèn lên tiếng trách móc: “Anh ốm mà chẳng nói với em một câu. Bảo sao người ta chẳng thèm tôn trọng em”.

“Hả? Có chuyện gì vậy?”

“Thì vẫn là chuyện hồng nhan tri kỷ của anh nhất quyết đòi lại sự công bằng cho anh đấy”. Gia Hảo nắm lấy bàn tay đang bị châm kim truyền dịch. Da mu bàn tay căng lên lộ rõ mấy vết lấy ven bị tụ máu xanh tím xung quanh.

“Xót anh à?” Thiếu Hàng chọc cô.

“Ai thèm xót?” Cô không chịu thừa nhận, nhưng mắt cứ mãi dõi theo bàn tay của anh.

Anh bật cười và giơ cánh tay còn lại vuốt ve đầu cô. Tóc cô vẫn còn âm ẩm, toả ra mùi hoa oải hương dìu dịu.

Gia Hảo quay nghiêng cười, môi chạm nhẹ vào trán anh, vẫn nóng lắm, lòng càng nặng trĩu lo âu. “Bác sĩ nói sao hả anh? Sốt mấy hôm rồi còn gì. Đừng có để sốt hỏng cả não nhé”.

“Hỏng sao được. Anh thử rồi, lần trước còn lâu hơn lần này nhiều…” Nói được nửa anh dừng lại luôn. Gia Hảo nghe vậy quay sang hỏi: “Sao cơ?”.

Quan Thiếu Hàng nhếch môi nói: “Không sao mà, bác sĩ nói thể chất anh tốt nên không sao”.

Cô nhớ ra, cơ thể anh rất dễ bị sốt, nghe nói có mùa đông còn bị sốt cao quá biến chứng thành viêm phổi phải nằm viện hơn nửa tháng.

Cuối tuần cô không chịu đi đâu cả, ở rịt nhà đôn đốc Thiếu Hàng nghỉ ngơi, nấu những món ăn thanh đạm ngon miệng dành cho chàng.

Tối chủ nhật Dao gọi điện báo tin xấu.

Gia Hảo làm MC bao nhiêu năm nay nhưng chỉ phụ trách mỗi chuyên mục chương trình thiếu nhi lúc 6 giờ chiều mỗi ngày. Cũng vì nhiều nguyên nhân nên chương trình này không được quan tâm, ủng hộ nhiều lắm từ bên trên. Năm ngoái phong thanh có tin lãnh đạo Đài sẽ ngừng phát sóng chương trình này thay bằng chiếu phim hoạt hình. Trước đó toàn là tin vỉa hè, lần này thì thật rồi. Dao nói không thể sai vì cô ấy quan hệ với lãnh đạo rất tốt, thông tin nắm được đều rất chuẩn xác.

Quả nhiên mấy hôm sau lãnh đạo Đài ra thông báo chính thức, chương trình cô dẫn sẽ dừng phát sóng từ cuối tháng.

Cô bình thản đón nhận và hôm ấy chủ động tìm gặp Trưởng ban trình bày tỏ ý định rút lui vào sau hậu trường của mình. Kết quả là hai ngày sau được hai vị lãnh đạo nhà Đài mời lên nói chuyện.

“Hảo này, em phải bỏ ngay cái ý nghĩ đó đi. Đừng có bao giờ nghĩ như vậy”, giám đốc nhà Đài nói với cô một cách nghiêm túc, “Đài đã tốn bao nhiêu năm đào tạo em từ một người mới chưa có kinh nghiệm gì, giờ trở thành một MC giỏi giang. Lãnh đạo mọi người ai cũng quý mến em, khán giả hâm mộ em. Giờ em nói em rút vào sau hậu trường thì bao tâm huyết của bọn anh đều uổng phí hết à?”.

“Phải đấy, tuổi trẻ không nên bốc đồng. Chương trình của em bị dừng phát sóng bởi nhiều nguyên nhân, chứ đâu phải lãnh đạo không coi trọng em, không cho em cơ hội. Cái gọi là mài dao ba năm dùng một giờ chính là cần phải biết kiên nhẫn, biết chờ đợi cơ hội”.

Các sếp nói chẳng khác gì quy sự việc cô lùi ra sau hậu trường là một hành động ngốc nghếch, ăn cháo đá bát.

Gia Hảo than thở với chồng: “Em làm việc ở Đài ngần đấy năm có thấy họ hỏi han câu nào đâu. Lúc nào cũng chăm chỉ làm việc, không gây xì căng đan, chuyên tâm vào chương trình thiếu nhi của mình. Giờ chương trình dừng phát sóng, em chẳng nói thì thôi, thế mà em muốn rút về hậu trường lại bảo là em bốc đồng, bảo sao không tức được cơ chứ? Em chỉ thích bình yên, không ai biết đến mình thì sao nào?”.

Hiếm khi mới thấy cô càu nhàu như thế nên Thiếu Hàng thú vị lắm: “Họ đã đánh giá cao lòng chuộng hư vinh của em, nhưng lại đánh giá thấp sự tiến bộ của em”.

Gia Hảo vẫn chưa nguôi tức liền cầm chiếc gối ném về phía chồng, Bò sữa ngốc nghếch đứng chắn ngay trước mặt chồng nên bị ném một cái rõ đau kêu ăng ẳng, đuôi vẫy loạn lên.

Chồng xoa xoa đầu Bò sữa nói: “Thôi mà em, tái ông mất ngựa là phúc hay hoạ đều chưa biết mà. Không cho em lui về sau hậu trường, chắc hẳn sẽ bố trí cho em một vị trí tốt hơn”.

“Ngoài chương trình thiếu nhi ra em chẳng muốn đi đâu hết”.

Chồng không hiểu hỏi: “Sao em cứ quyết theo chương trình thiếu nhi nhỉ?”.

“Em chẳng thích làm các chương trình giải trí”, cô thẳng thắn nói: “Có tin đồn Đài đang chuẩn bị xây dựng một chương trình đại loại như vậy, em thấy mình có thể nằm trong danh sách MC được lựa chọn”.

“Chương trình hot thế, vừa có tiếng lại vừa có tiền, người ta muốn không được thế mà em đòi hất ra. Chắc là có người nào tốt bụng giúp em phải không?”.

Cô ngẩn người: “Ý anh là Chu Tân Di ư?”.

“Thì em nói rồi đấy, bao năm nay em không có quan hệ gì đặc biệt với các sếp, công việc làm tốt nhưng cũng chỉ bình thường thôi. Tại sao bỗng dưng các sếp lại quan tâm đến em thế?”. Chồng gặp sách lại cầm lấy miếng xương bằng nhựa gí gí trêu Bò sữa: “Nếu không có hậu thuẫn thì lấy đâu Khi Trời Gặp Đất – Phần 3

Chương 2: Ở ngay bên nhau nhưng không thấy vui

“Chương trình của chúng tôi đến đây là kết thúc, xin chân thành cảm ơn các khán giả nhỏ tuổi đã theo dõi”.

“Xin chào các bạn nhỏ”.

Gia Hảo và Trương, cậu bạn dẫn chương trình cùng, mỉm cười nói lời kết thúc chương trình. Đạo diễn ra hiệu đã quay xong, mọi người có mặt tại phòng thu không ai hẹn ai đều thấy lòng thanh thản lạ thường.

Gia Hảo thở phào, bụng thầm nghĩ: “Thế là kết thúc rồi” và bắt tay vào dọn dẹp các bản thảo để đầy trên bàn.

“Chị Hảo ơi, có một anh tên là Hàng gửi đồ ăn trưa tặng chị này”. Cậu nhân viên bảo vệ cầm chiếc túi đựng đồ bước đến.

“Eo ơi, lại còn đồ của nhà hàng Sinh nữa đấy! Trà sữa của nhà hàng này ngon lắm, xếp hàng mỏi chân mới mua được một cốc đấy. Anh chàng Hàng này cũng tốt bụng thật, có phải là fan hâm mộ Hảo không đấy?” Một đồng nghiệp nói.

“Phải đấy, phải đấy, nhất là món bánh kem phômai của nhà hàng này nữa chứ… Mỗi ngày chỉ làm vài cái thôi, đến muộn tí là hết sạch”. Một đồng nghiệp khác lên tiếng hùa theo.

Gia Hảo nhận túi đồ từ tay cậu bảo vệ và hỏi: “Em có thấy anh ấy đâu không?”.

“Anh ấy đưa đồ xong là đi ngay chị ạ”.

“Vậy à. Cám ơn em nhé!”. Gia Hảo mở túi đồ bỏ trà sữa và bánh kem ra mời mọi người ăn cùng.

Cô cũng cầm một cốc trốn vào một góc bấm điện thoại gọi cho anh.

“Thu hình xong rồi à?” Giọng anh cho thấy rõ ràng đang có gì rất vui.

“Dạ. Đang uống trà sữa anh mua đây này”. Thấy chàng vui Gia Hảo cũng vui lây: “Hôm nay trời bão hay sao mà lại tốt, lại quan tâm và dịu dàng với em thế nhỉ?”.

“Sao em nói thế? Lẽ nào trước đây anh không đủ tốt, không đủ dịu dàng, không đủ quan tâm tới em à?”.

Gia Hảo không kìm được lòng, phì cười: “Vâng vâng, hôm nay anh đặc biệt tốt, đặc biệt quan tâm và đặc biệt dịu dàng với em đã được chưa đại gia Hàng?”.

“Ấy thế sao anh lại thấy là mình luôn đặc biệt tốt, đặc biệt quan tâm và đặc biệt dịu dàng với em nhỉ?”.

“Anh bớt khoác lác đi được không, ai thèm xem phim Quỳnh Dao với anh chứ?”.

“Không phải có em đấy sao?”.

“Vớ vẩn, xem trong mơ nhá”. Gia Hảo mỉm cười định nói thêm điều gì nhưng nhìn thấy Chu Tân Di đi về phía mình vội nói: “Thôi không nói chuyện với anh nữa. Em lại có việc rồi”.

Mọi người chào đạo diễn Chu Tân Di: “Chào anh, anh đến rồi ạ”.

“Chào đạo diễn, sao đạo diễn lại có thời gian rảnh đến đây thế?” Cậu Trương cầm một cốc trà sữa đưa cho đạo diễn: “Fan hâm mộ của chị Hảo mời mọi người đấy ạ… bọn em đang hưởng lộc của chị ấy đấy. Tiếc là anh đến muộn quá nên bánh kem ăn hết rồi”.

Đạo diễn Di cầm lấy cốc trà sữa, nhìn cô thật lâu rồi quay sang cậu Trương nói rất hoà nhã: “Tôi tới thăm các cậu mà, tập cuối cùng đã quay hình xong rồi đúng không?”.

“Dạ xong rồi ạ. Nói chung là thấy vẫn lưu luyến lắm”.

“Chuyện thường ấy mà, đời này làm gì có bữa tiệc nào ăn mãi không tàn đâu. Chương trình này dừng thì có chương trình khác phát sóng tiếp theo, con người ai chẳng muốn vươn lên. Cậu trẻ thế này tương lai còn rộng mở lắm”.

Cậu Trương xem chừng có vẻ xúc động trước lời nói động viên của sếp: “Cám ơn đạo diễn, em sẽ cố gắng hơn nữa”.

Đạo diễn Di vỗ vỗ vai cậu để đuổi khéo cậu ra chỗ khác. Xong xuôi đạo diễn quay ra nhìn Gia Hảo: “Hảo à, họp xong đừng về vội nhé. Anh đã trao đổi với Trưởng ban bọn em rồi, mọi người làm việc với nhau lâu nay cũng là có duyên với nhau nên trước khi kết thúc nên đi ăn một bữa vui vẻ”.

Nghe nói là hoạt động tập thể nên cô gật đầu: “Dạ

Trang: [<] 1, 4, 5, [6] ,7,8 ,44 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT