watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

NPLAY – TIẾN LÊN, XÌ TỐ
TIẾN LÊN, MẬU BINH, XÌ TỐ, BÀI CÀO, BẦU CUA, XÌ DÁCH, PHỎM
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 18:42 - 30/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 5429 Lượt

Thảo, anh cúi mặt xuống đặt nụ hôn ôn nhu lên gương mặt đáng yêu đó. Đón nhận lại là gương mặt bất mãn nhăn nhó của Thảo, nócảm giác như có gì đó chạm vào mặt mình, rất nhột. Nhăn nhó xong, nó lại tiếp tục rúc vào ngực Minh mà ngủ.

“Đúng là con mèo lười.” Minh mỉm cười, nhìn ra ngoài cửa sổ, trời cũng đã dần sáng hẳn.

Khi tỉnh dậy, Thảo mới phát hiện mình đang ôm chặt Minh, mặt mày chợt đỏ bừng lên. Oa, nó lại bị lợi dụng nữa rồi, mặc dù đây ko phải chuyện lạnhưng nó vẫn thấy ngượng ngùng.

Thảo vùi mặt vào lồng ngực rắn chắc của Minh, cố điều chỉnh lại cảm xúc của mình

-dậy chưa, bé con

-…

-Nếu em ko dậy mà cứ ôm anh thế này, anh sẽ ko chịu nỗi

Nghe Minh dịu dàng nói vậy, Thảo bật cười nó ngước lên nhìn khuôn mặt đầy ý cười của anh.

…………….

-Sơn! Cậu nói xem con bé đeo cái kính to đùng, tóc kiểu nhà quê kia là ai

-Haiz, cậu sao lại quan tâm cái con vịt đó, mặc kệ nó đi

Sơn bất giác giật mình, cố gắng làm Duy phân tâm nhìn ra chổ khác.

-hừm, sau lần đụng độ trước với nó tớ cứ có cảm giác con bé ấy quen quen.

-Học cùng trường, gặp mặt hoài thấy quen là đúng thôi. Cậu đừng suy nghĩ nữa

-Ưhm

Thấy Sơn nói cũng có lý, Duy quay mặt nhìn đi chổ khác, có gắng bắt bảnthân ko được nhìn vào con bé đang ngồi một mình kia nữa. Ko hiểu tạisao, sau lần cái lần chạm trán kia, cậu thường nghĩ về con bé đó, 1 cảmgiác quen thuộc cùng chua xót dâng lên từ đáy lòng, Duy mơ hồ nhận radường như mình đã quên mất 1 chuyện gì đó rất quan trọng. Nhưng càngnghĩ cậu càng thấy bế tắc, đầu như muốn nổ tung ra.

Sau khi từ bệnh viện trở về, có 1 đoạn thời gian Duy đã hoàn toàn quênmất. bác sĩ nói do đầu cậu bị chấn thương khiến cậu quên đi 1 số việc.những chuyện trước kia cậu đều nhớ rõ, chỉ riêng khoảng thời gian bắtđầu năm học cho đến khi nhập viện thì cậu hoàn toàn ko nhớ, rốt cuộc đãxãy ra chuyện gì.
Đang đi thì chợt có 1 người va vào cậu, ly nước trên tay

cũng đỗ lên cái áo trắng của Duy.

đáng chết!

- a xin lỗi, xin lỗi.

Duy tức giận túm áo tên 4 mắt vừa làm bẩn chiếc áo của mình, cậu nghiến răng gằn từng tiếng

-lại là mày, thằng 4 mắt hôm nay đừng mong ai cứu được mày

-a a, Vũ Duy, tôi sai rồi, câu tha cho tôi đi, tôi ko phải cố ý

Tuấn run rẫy, khuôn mặt trắng bệch ko còn chút máu, cậu đưa ánh mắt cầucứu mọi người xung quanh, nhưng đáp lại cậu chỉ là những cái lắc đầucùng ánh mắt thương hại.

Hoàng tử trường Đông Du đã hoàn toàn thay đổi, ko còn vẽ hào hoa phong nhã, bây giờ cậu chính là ác ma.

-Vũ Duy, chúng ta là bạn học, cậu ko cần phải làm như vậy đâu, áo của cậu tôi sẽ đền mà. Cậu đừng đánh tôi.

-Hừ, thằng vô dụng như mày sống trên đời đúng là tốn cơm cha mẹ, hôm nay mày đừng mong toàn vẹn mà về.

Duy ném cậu bạn đáng thương xuống nền nhà, khuôn mặt điển trai tràn đầyvẽ âm lãnh cùng tức giận, tên 4 mắt này làm cậu cảm thấy rất chướng mắt, ko hiểu tại sao cứ mỗi lần trông thấy cậu ta, Duy liền muốn động tayđộng chân.

Nắm đấm vung lên cao, đang chuẩn bị giáng xuống thì bất ngờ 1 giọng nói cất lên khiến cậu khựng lại.

-Vũ Duy, cậu không được đánh bạn ấy

Thảo bước nhanh đến chổ Duy, ánh mắt nghiêm khắc nhìn Duy.

-con nhóc, mau biến ngay nếu ko cô cũng chung số phận với con cú này

-cậu dám ??

Thảo cất giọng thách thức, nó ko sợ hãi nhìn chằm chằm vào Duy. Từ bao giờ Duy lại trở thành con người ngang ngược vô lý như vậy

-cậu đánh bạn ấy thì được gì, áo của cậu chỉ bị bẩn 1 tý cậu liền đánh người ta sao, trước đây câu ko phải người như vậy.

Duy nhíu mày, con bé này nói trước đây cậu ko như vậy. chẳng lẽ nó vớicậu có quen biết sao. Duy hừ nhẹ, ánh mắt khỉnh bỉ nhìn Thảo

-cô tưởng mình là ai, ra vẽ quen biết tôi sao. 1 con vịt xấu xí như cô đừng si tâm vọng tưởng.

Ko thèm để ý đến vẽ tức giận của Thảo, Duy làm nốt công việc đang dangdở, cậu hung hăng giáng mạnh nắm đấm của mình vào mặt Tuấn làm chiếckính của cậu ta văng ra.

-A !!!

Tuấn thét lên 1 tiếng đau đớn, máu từ mũi chảy ra không ngừng. cú tưởngDuy sẽ buông tha cho bản thân mà đối kháng với cô bé kia, ko ngờ câu talại ra tay.
Vẫn cảm thấy chưa đủ, Duy lại túm lấy Tuấn kéo cậu ta đứng dậy định cho cậu ta thêm 1 đấm nữa. Duy nhếch mép cười

-con cú 4 mắt, đãng lẽ tao chỉ cho 1 đấm thôi, nhưng tại con bé kia xía vào chuyện này nên tao ko thể tha cho mày được

-bốp !!!

Đáng tiếc, Duy chưa kịp làm gì thì 1 cái tát giáng vào khuôn mặt tuấn tú của Duy, in hằn lên 5 dấu ngón tay.
Thảo thở dốc vì tức giận nó mím chặt môi. Ban nãy sự viếc diễn ra quábất ngờ, con nhỏ hoàn toàn ko khống chế được bản thân mà ra tay đánhDuy.

-cậu khiến tôi vô cùng thất vọng.

Dứt lời, Thảo xoay người bỏ đi, để lại sau lưng 1 người đứng ngây ngốc vì bất ngờ.

Con bé đó cư nhiên tát cậu, nhưng tại sao cậu ko hề cảm thấy tức giận,đôi mắt long lên vì tức giận của con bé đó khiến tim cậu bất giác runlên. Từ trong sâu thẳm 1 người con gái có nụ cười rạng rở chợt hiện lên.

-a, đau !!

Duy ôm đầu, cảm giác đầu cậu sắp nổ tung, khuôn mặt thoáng chốc chuyểnsang trắng bệch. Duy nhíu mày cắn chặt răng cố nén cơn đau đầu, tại sao mỗi lần gặp con bé đó cậu lại có cảm giác khó chịu như vậy.

-Duy, cậu làm sao vậy. Sơn nhanh chân chạy đến đở lấy Duy. Khuôn mặt tràn ngập lo lắng.

-Sơn, cậu mau giúp tớ tìm hiểu về con bé đó, ngay lập tức.

Sơn thoáng cau mày, Duy đã nhớ ra chuyện gì sao. Bấy lâu nay cậu luônhạn chế để Duy tiếp xúc với Thảo, nhưng người tính ko bằng trời tính.Nhìn dáng vẽ đau đớn của Duy,Sơn miễn cưỡng gật đầu

-Được !!
Nguyên Thảo, có người tìm cậu kìa

Thảo ngẩng đầu lên khỏi trang sách, nó cũng ko biết và cũng ko quan tâmmọi người tại sao lại nhìn nó với ánh mắt chán ghét như vậy, vì căn bảnnó cũng đã quen rồi. haizz có trách thì trách nó học nhầm trường.

Chán nản, nó cất bước ra ngoài gặp cái người nào đó. Chà cũng ko phải ai xa lại, nó than thầm ko biết lần này là chuyện gì đây

-cậu tìm tôi có chuyện gì

-tôi có chuyện muốn nói với cậu, đi theo tôi

Sơn nhìn nó với ánh mắt vô cùng chán ghét, cậu ta lạnh lùng bước đi cư như thế nói chuyện với nó là 1 việc vô cùng kinh khủng.

Ko cần cậu ta có thái độ đó, nó căn bản cũng ko muốn gặp cậu ta

-ngồi xuống – Sơn lạnh lùng ra lệnh

-có chuyện gì thì nói luôn đi, sắp vào lớp rồi

-được, vậy tôi ko dài dòng nữa. Chắc cậu cũng nhận ra Duy ko giống trước đây

Thảo ko nói gì, nó nhíu mày đưa mắt nhìn Sơn, nó muốn xác định chuyện nó băn khoăn bấy lâu nay là thật ?

-cậu ko cần nhìn tôi như thế, tôi có thể nói cho cậu biết sau lần đánhnhau ở quán bar, Duy tĩnh dậy và bác sĩ nói rằng não của cậu ấy có tụmáu, nên sẽ có số chuyện cậu ấy ko nhớ rỏ. và thật may mắn là cậu ấy đãquên hết những gì liên quan đến cậu. Sau những gì cậu gây nên cho Duy,tôi thật ko hi vọng cậu xuất hiện trước mặt Duy, càng ko muốn Duy nhânra cậu. Vì vậy tôi hi vọng cậu hiểu mà tránh xa Duy ra.
Thảo kinh ngạc mở to mắt nhìn Sơn, nó thậm chí ko tin vào tai mình nữa.nhưng nhìn khuôn mặt ko chút gì là đang đùa giỡn của Sơn thì nó đã hiểuchuyện này ko phải đùa.

Mất trí nhớ ư!

Duy đã quên hết những chuyện trước đây

Cũng quên luôn những tình cảm dành cho nó

Haizz

Có lẽ như vậy sẽ tốt hơn với cậu ấy, nó thật ko hi vọng bản thân lại làm tổn thương Duy thêm một lần nữa, mặc dù nó rất quý Duy nhưng nó thật sự ko thể đón nhận cậu ấy, chỉ có thể xem cậu ấy là bạn.
Quên nó, quên đi tất cả có lẽ sẽ tốt hơn

-Tôi hiểu rồi …

Nó là một đứa biết giữ lời, ko phải nó tự đắc nhưng có lẽ đây là điểm tốt duy nhất của nó.
Sau cái lần đụng độ nảy lữa ở cantin, và cuộc nói chuyện với Sơn. Bâygiờ cứ thấy bóng dáng của Duy ở đâu nó liền trốn, trong lòng âm thầm cậu nguyện cậu ta ko nhìn thấy mình.

Duy nhiều lần đến tìm nó nói chuyện, đe dọa có, dụ dỗ cũng có nhưng lầnnào nó cũng tránh tới mức tối thiểu gặp mặt cậu ta. Nó âm thầm khấn phật cho nó kết thúc cái năm lớp 12 đầy sóng gió này

Nhưng ông trời dường như thấy nó cố gắng chưa đủ liền trêu chọc nó.

Hôm nay, một ngày như mọi ngày Minh đợi nó ở trước cổng trường, anh đứng tựa lưng vào thành xe, vẽ mặt đăm chiêu suy nghĩ

Thảo than thầm, cái ông chồng của nó đúng là hại nước hại dân, làm hạitâm hồn của ko biết bao nhiêu nữ sinh. Cứ mỗi lần anh đến đón nó, dù làăn mặc đơn giản, áo pull quần jean hay đò vest sang trọng, cú ai đingang qua đều phải nhìn anh mấy cái, mấy cô nữ sinh thì ko dấu diếm vẽhâm mộ.

Thật sự nó ko muốn anh đến đón nó chút nào, vốn dĩ nó đã có nhiều kẽ thù trong trường rồi, nay lại lên xe của anh nữa, trong khi đó anh lại kohề kiêng kị mà thể hiện quyền sở hữu đối với nó ngay giữa đám đông

Haizz thật đúng là tai họa

-anh đợi lâu chưa, nhìn anh này phơi nắng chắc cũng lâu rồi nhĩ

-hừ, biết vậy mà vẫn la cà đến giờ này mới chịu ra

Minh cằn nhằn, anh đở lấy cái balo của nó, Thảo cười hì hì nó đang đinhleo lên xe thì bất ngờ có người gọi tên nó ko hề khách khí, cả tên lẫnhọ luôn nhé.

-Trần Nguyên Thảo, cậu đứng lại đó cho tôi

Ách, ko phải chứ. Cái giọng này …

Duy đùng đùng băng qua đường, tiến về phía nó

Trang: [<] 1, 18, 19, [20] ,21,22 ,23 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT