watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Speed Video Downloader - Android
Tải Video Từ Youtube Nhanh Và Miễn Phí
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6999 Lượt

nói thì đừng nói”. Bao nhiêu lời Thẩm Gia Bình muốn nói mắc nghẹn lại, Mộ Dung Phong nhìn dáng vẻ cứng họng của anh ta, lại không nhịn được bật cười ha ha: “Cậu nói đi, nói đi”.

Thẩm Gia Bình nói: “Tuy bây giờ là thời đại bình đẳng dân chủ rồi, nhưng làm việc chỉ cần kết quả, trong chín tỉnh phía Bắc này, có thứ gì không nằm gọn trong lòng bàn tay ngài? Hơn nữa, tấm gương của đại soái vẫn còn đó”.

Phu nhân thứ năm của Mộ Dung Thần đã thích thì phải có bằng được, cho nên uy hiếp người kia viết giấy bỏ vợ, ép cưới về. Mộ Dung Phong nghe Thẩm Gia Bình nhắc lại việc cũ này, liền lắc lắc đầu nói: “Không được, trái chín ép không ngọt, hơn nữa tính khí cô ấy có chết cũng không chịu khuất phục”. Anh lại nói: “Việc này không cho phép cậu tự ý hành động, nếu tên họ Hứa đó thiếu một sợi tóc ở trong tù, tôi sẽ tìm cậu hỏi chuyện”.

Thẩm Gia Bình mất hứng, đành đáp một tiếng “Vâng”.

Mộ Dung Phong tổ chức sinh nhật cho Tĩnh Uyển, tuy không quá phô trương, nhưng ai ai cũng biết Doãn tiểu thư là bảo bối hiện nay của Cậu Sáu, mấy thuộc cấp Thừa quân đó, có ai không nịnh bợ chứ? Tĩnh Uyển vốn to gan, nhưng việc đã đến nước này, trong lòng vẫn hơi thấp thỏm. Sáng sớm hôm đó, Mộ Dung Phong đến gặp cô, vì đợt này anh bận, họ hiếm khi gặp riêng, thấy vẻ mặt rất trấn tĩnh của anh, trong lòng cô cũng bình tĩnh trở lại. Anh xưa nay chưa từng đến tay không, hôm nay tùy tùng sau lưng ôm một giỏ hoa, bên trong đều là hoa hồng cô thích. Anh lại nói theo cách nói phương Tây: “Sinh nhật vui vẻ”, còn tận tay đưa cho cô một hộp nhung, nói: “Lần này em tự mình mở ra xem”.

Đợi các tùy tùng lui ra hết, anh mới nói với cô: “Đợi lát nữa nếu anh không quay lại…”.

Tĩnh Uyển cướp lời nói: “Không thể nào, em đợi anh về rồi ăn mì[1">”.

[1"> Người Trung Quốc có phong tục ăn mì Trường Thọ trong ngày sinh nhật, để cầu mong sống lâu (BTV).

Ánh mắt anh hiện lên sự dịu dàng, nói: “Hôm nay đâu phải sinh nhật thật sự”.

Cô cảm nhận được sự thương tiếc vô hạn trong đáy mắt anh, kèm theo sự quyến luyến phức tạp, nên không dám nhìn nữa, nói: “Sinh nhật em chính là ngày hôm nay, em đợi anh về ăn mì”. Cô lại lấy chiếc đồng hồ vàng ra, nói: “Em ở đây đợi anh, đúng mười hai giờ anh sẽ quay về dự tiệc, đúng không?”.

Anh nhìn những ngón tay trắng ngần như ngọc cầm chiếc đồng hồ vàng, trên đồng hồ khảm đá kim cương nhỏ, sáng lên cùng bàn tay nõn nà của cô. Ngón tay cô mờ mờ trong làn ánh sáng đỏ, giống như nhen một đốm lửa nho nhỏ. Anh gật đầu, nói: “Anh hứa với em, nhất định sẽ quay lại”.

Sau khi anh đi, tuy Tĩnh Uyển cố gắng trấn tĩnh nhưng vẫn cảm thấy hai má nóng ran, giống như là sốt. Cô đi rửa mặt, cẩn thận trang điểm lại, rồi mới mở chiếc hộp gấm anh đưa. Hóa ra bên trong lại là một khẩu súng nhỏ kiểu Tây khảm đá quý, tinh xảo như món đồ chơi, được lắp đầy đạn. Dưới súng đè một bức thư, bên trong là một phiếu gửi tiền mười vạn đồng mang tên cô, một tấm vé tàu hỏa mười hai giờ ba mươi phút từ Thừa Châu đi Càn Bình. Tim cô đập thình thịch, nhất thời tâm trạng rối bời, tựa trên chiếc ghế sofa dài, không thể suy nghĩ được gì hơn. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 09
Mới 9 giờ sáng nhưng vì phải tổ chức tiệc sinh nhật, trong ngoài Đào phủ đã cực kỳ náo nhiệt. Bên ngoài cửa mời đội nhạc của Nga diễn tấu đón khách, tam tiểu thư đương nhiên là trưởng ban đón tiếp, bên ngoài nhờ một vị tổng quản trong phủ đốc quản điều hành. Đến 10 giờ sáng, có cả một hàng dài ô tô đỗ trên con phố ngoài cổng lớn Đào phủ, mấy người bán hoa quả bánh rán, len giữa dòng xe bán hàng cho lái xe, nửa con đường chỉ nghe thấy tiếng còi xe, tiếng cười nói, tiếng pháo đốt, sự náo nhiệt đó khiến người qua đường không thể không dừng chân quan sát. Tổng quan đem theo cảnh vệ Đào Phủ, sắp xếp đỗ xe, đón khách, tiếp đãi…bận túi bụi mới có thể khiến con đường tắc nghẽn ngựa xe đó được thông suốt.

Tĩnh Uyễn thay quần áo rồi ra ngoài tiếp khách. Đám phụ nữ người nhà trong Thừa quân đều lần lượt đến. Thường phu nhân nhìn thấy Tĩnh Uyển thì tấm tắc khen, “Doãn tiểu thư hôm nay thật lộng lẫy, ôi chao, sợi dây chuyền này…”

Cứ thế chậc lưỡi khen mãi. Mấy vị phu nhân, thiếu phu nhân, tiểu thư, thích nhất là đồ trang sức, đều xúm lấy Tĩnh Uyển như muôn sao chầu nguyệt, sợi dây chuyền đó quấn thành ba vòng, mỗi vòng khảm một viên kim cương én vàng, xung quanh khảm them đá quý to bằng đầu ngón tay, tuy không có ánh đèn nhưng nó vẫn lấp lánh phát sáng trên cổ.

Từ phu nhân nói, “Doãn tiểu thư quá đẹp, chỉ có sợi dây chuyền thế này mới xứng là thêm hoa trên gấm.”

Tĩnh Uyển mỉm cười hỏi, “Sao không thấy Từ thống chế ạ? Hôm nay mời ông chủ Lô Ngọ Song đến biểu diễn tại nhà. Từ thống chế thích nghe kịch như vậy, không thể nào bỏ lỡ được.”

Từ phu nhân đáp, “Ông ấy nói hôm nay Cậu Sáu gọi đi họp.”

Tĩnh Uyển vờ như giờ mới nhớ ra, nói, “Đúng thế, sáng nay Cậu Sáu còn nói với tôi, sợ trưa sẽ đến muộn một chút.” Từ phu nhân nghe cô nói thuận miệng thế, liền nhoẻn miệng cười với Mộ Dung tam tiểu thư, ý là hai người này tình cảm tốt như vậy, hóa ra đã sớm gặp nhau rồi.

Sau 11 giờ trưa, khách đến gần hết. Tĩnh Uyển đi lại giữa phòng khách, nghe tiếng cười đùa náo nhiệt mà trái tim cứ đập thình thịch thình thịch. Tam tiểu thư không hề biết chuyện, bước tới nói với cô, “ Còn 20 phút nữa bắt đầu bữa tiệc, nếu Cậu Sáu không đến kịp thì đợi thêm chút nữa đi.”

Tĩnh Uyển nghe nói chỉ còn 20 phút là đến 12 giờ, mà trong phòng khách huyên náo, bốn bề đều là tiếng cười nói ầm ĩ, tiếng nhạc ở phòng trước ồn áo như thế, tuy cô cố gắng trấn tĩnh nhưng cũng không kiềm chế được nói, “Em đi trang điểm lại chút, ở đây nóng quá.”

Tam tiểu thư cẩn thận nhìn giúp cô, nói, “Mau đi đi, thêm chút phấn nữa mới được, hôm nay là ngày tốt như vậy.”

Tĩnh Uyển liền đi về phía căn nhà nhỏ mình ở, trước lầu còn treo vô số cờ màu và ruy băng, dùng lá vạn niên thanh kết thành cổng hình vòm, bên trên cài đầy hoa lụa sắc sỡ, rất bắt mắt đẹp đẽ, phần lớn người làm đều đến phía trước tiếp đãi khách khứa, thế nên ở đây rất yên tĩnh. Lúc cô đi vào trong cũng chỉ có Lan Cầm đi theo, vừa mới chuẩn bị lên lầu, bỗng nhiên có người gọi, “Doãn tiểu thư.”

Tĩnh Uyển nhận ra đó là Hà Tự An, tâm phúc của Mộ Dung Phong, vội vàng hỏi, “Cậu Sáu về rồi à?”

Hà Tự An nói nhỏ, “Mời Doãn tiểu thư qua bên này nói chuyện.”

Tĩnh Uyển liền dặn dò Lan Cầm, “Em lên lầu lấy hộp trang điểm của chị xuống đây giúp chị.” Còn mình đi theo Hà Tự An, xuyên qua hành lang đến căn phòng khách nhỏ phía sa. Toàn bộ rèm cửa được kéo xuống, trong phòng tối tăm cũng không bật đèn, hai người đứng ở đó, trong ánh sáng âm u, dáng vẻ một người quá đỗi quen thuộc.

Đầu cô ù đi, nước mắt cũng trào ra, chỉ lao đến theo bản năng, người đó ôm lấy cô, “Tĩnh Uyển.”

Cô mắt ngấn ngấn lệ, ngẩng đầu lên, mỉm cười, “Kiến Chương, em thật sự không dám tin là anh.”

Hứa Kiến Chương ôm chặt lấy cô, “Anh cũng như nằm mơ… Tĩnh Uyển, đúng là em rồi.”

Hà Tự An ho nhẹ một tiếng, nói, “Doãn tiểu thư, Cậu Sáu đã dặn dò, nếu trước 12 giờ cậu ấy không gọi điện thoại, thì thả Hứa tiên sinh ra, đưa đến chỗ Doãn tiểu thư.” Tiếp theo Hà Tự An lại đưa một tấm vé, chính là tấm vé cùng chuyến tàu với cô. Trong lòng Tĩnh Uyển chấn động, tấm vé đó tuy chỉ là một tờ giấy nhẹ tênh, nhưng cầm trong tay nó nặng tựa ngàn cân. Nghĩ đến sáng nay anh ở trong căn phòng này, tạm biệt với cô, đáy mắt anh chiếu hình bóng của cô, tình sâu như biển, còn ngày kết nghĩa đó, anh ngẩng mặt lên uống rượu, ánh mắt lóe lên sự đau khổ như sắp vuột mất cô, giống như thuốc độc ngấm vào xương thịt. Nhưng anh đã giúp cô tính toán từng thứ một, ngay cả việc cuối cùng anh cũng đã sắp xếp ổn thỏa. Trong lòng cô biết bao suy nghĩ ngổn ngang, bản thân cũng biết mình đang suy nghĩ gì nữa.

Hứa Kiến Chương thấy cô mất tập trung, sự ngờ vực dấy lên, không thể không hỏi, “Tĩnh Uyển, sao họ lại thả anh ra, em chạy đường của ai thế, có quyền lớn vậy?” rồi lại hỏi, “Đây là đâu?”

Câu hỏi của anh, cô không thể giải thích một câu nào, càng không biết giải thích thế nào, chỉ trả lời đơn giản, “Đợi chúng ta ra khỏi đây, em sẽ nói rõ sự tình với anh.” Cô quay mặt nói với Hà Tự An, “Cậu Sáu đâu? Vẫn ở soái phủ sao?”

Hà Tự An lắc lắc đầu, nói, “Tôi chỉ phụ trách việc này, việc khá tôi đều không biết.”

Kiến Chương liền hỏi xen vào, “Cậu Sáu? Mộ Dung thiếu gia? Em hỏi Cậu Sáu làm gì?”

Tĩnh Uyển nói, “Em nợ Cậu Sáu một ân tình. Chuyện không phải một hai câu mà nói rõ được.”

Kiến Chương “ồ” một tiếng, giống như đã hiểu một chút, nói, “Hóa ra là anh ta.”

Anh ở trong tù từng nghe lính canh nói, “Cậu thật có phúc, bên trên có người che chắn cho cậu như thế.” Hôm nay bỗng nhiên được tha, vốn đã đầy ngờ vực, nay lại thấy Tĩnh Uyển ấp a ấp úng nên càng nghi ngờ hơn. Đúng lúc đó, chiếc đồng hồ cao gần bằng người trong căn phòng kêu reng reng. Tĩnh Uyển nghe thấy âm thanh đó, gần như giật bắn mình, quay mặt lại, thấy kim phút kim giây đã trùng nhau, chỉ thất thần sững sờ.

Hứa Kiến Trương gọi một tiếng “Tĩnh Uyển”, cô dường như không nghe thấy, một lát sau mới

Trang: [<] 1, 13, 14, [15] ,16,17 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT