watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Phần mềm lướt web - UC Web MINI
Lướt web nhanh hơn và tiết kiệm tới 95% chi phí.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6985 Lượt

đang nghe say mê, Thường phu nhân hình như chợt nhớ ra: “Sao không thấy Doãn tiểu thư?”.

Tam tiểu thư nói: “Cô ấy nói là đi thay quần áo”. Vừa quay lại thấy khách nữ giới lần lượt đứng lên, hóa ra là tứ phu nhân Hàn thị đến.

Tứ phu nhân mặt mày rạng rỡ, chưa nói đã cười: “Tôi đến muộn rồi”. Bà lại nói với tam tiểu thư: “Tôi tưởng đã bắt đầu tiệc rồi chứ?”.

Từ phu nhân nói: “Tứ phu nhân vẫn chưa đến làm sao có thể mở tiệc?”.

Tứ phu nhân liền cười nói: “Tôi đã đến rồi, vậy thì bắt đầu đi”.

Từ phu nhân cười đáp: “Còn cả nhân vật chính, lúc này không biết đi đâu rồi, bỏ lại mấy người chúng ta, cô ấy thì mất tích”.

Tứ phu nhân cười một tiếng: “Tôi đi từ nhà ra, thấy cô ấy đi đến chỗ chúng ta. Theo tôi, chúng ta vừa ăn vừa đợi, cũng không phải thất lễ”.

Tam tiểu thư chần chừ nói: “Vẫn nên đợi hai người họ thì hơn, Tĩnh Uyển đi giục Cậu Sáu”.

Tứ phu nhân mỉm cười nói: “Chẳng lẽ chỉ có họ được bỏ lại một phòng đầy khách khứa, còn chúng ta không bỏ lại họ được sao? Hôm nay chúng ta cứ mặc cho họ đói đi”.

Hai vị Từ, Thường phu nhân chưa phát hiện ra ý tứ sâu xa, cũng cười rất tươi, vậy nên tam tiểu thư dặn dò quản gia bắt đầu khai tiệc.

Hứa Kiến Chương ở trong gian phòng khách đó, đang lúc vô cùng sốt ruột, lại thấy bác Châu đi vào, nói: “Phu nhân chúng tôi nghe nói thiếu gia là anh họ của Doãn tiểu thư, nên rất hoan nghênh, nhà trên đã chuẩn bị mở tiệc rồi, mời thiếu gia dự tiệc”.

Hứa Kiến Chương nhìn cảnh vệ ở lại cùng mình một cái, hỏi: “Trong phủ nhộn nhịp như vậy, đang tổ chức chuyện gì vui thế?”.

Bác Châu liền cười, nói: “Thiếu gia, là tổ chức sinh nhật cho Doãn tiểu thư”.

Hứa Kiến Chương liền đờ đẫn, hỏi lại một lần nữa: “Tổ chức sinh nhật cho Doãn tiểu thư?”.

Bác Châu cười nói: “Phu nhân chúng tôi nói, thiếu gia là người nhà của Doãn tiểu thư vậy cũng giống như người một nhà, mong thiếu gia đừng khách sáo”.

Một ý nghĩ lóe lên trong đầu Hứa Kiến Chương, anh buột miệng hỏi: “Đây là Đào phủ – chẳng lẽ là phủ Đào tư lệnh?”.

Bác Châu đáp: “Đúng thế”. Hứa Kiến Chương nghe bà ta nói cái gì người một nhà, giống hư mắc xương trong họng, trong lòng khó chịu vô cùng, nghĩ một lát lại hỏi: “Doãn tiểu thư về chưa?”.

Bác Châu cười đáp: “Doãn tiểu thư một lát nữa sẽ quay lại”.

Hứa Kiến Chương cười hỏi: “Vậy Doãn lão gia đâu, ở nhà trên phải không?”, khiến bác Châu hơi sững lại nói: “Doãn tiểu thư ở đây một mình, thiếu gia hỏi Doãn lão gia nào?”.

Trong lòng Hứa Kiến Chương rối như tơ vò, một lúc lâu sau, mới lắc đầu nói: “Thay tôi cảm ơn phu nhân nhà bác, tôi không tiện đi, mong Đào phu nhân thông cảm”.

Bác Châu vâng lời rời đi, một lát sau lại dẫn theo người hầu xách một chiếc hộp đến, vẫn nói rất khách sáo: “Phu nhân chúng tôi nói, thiếu gia đã không muốn đến thì thôi, nên bảo nhà bếp làm mấy món đưa đến, thiếu gia ăn tạm một chút”. Người hầu đó mở nắp hộp cơm, bên trong là tôm nõn xào măng bao tử, cá hấp, mầm đầu Hà Lan xào, ngoài ra có một bát canh vịt ướp hoa đào nóng hổi. Hứa Kiến Chương làm gì có tâm trạng ăn cơm, người hầu đó xới cho anh một bát cơm to, anh nói với cảnh vệ ở lại cùng mình: “Cậu ăn trước đi”.

Quân pháp của Mộ Dung Phong rất nghiêm ngặt, cảnh vệ đó nói: “Hứa tiên sinh cứ tự nhiên” và vẫn đứng thẳng bên cạnh. Hứa Kiến Chương miễn cưỡng nhận lấy bát cơm và hai miếng rồi lại buông bát. Chỉ nghe thấy tiếng ồn ào cười nói ở phía trước, xen lẫn tiếng đàn sáo vô cùng náo nhiệt, sự phồn hoa như hoa gấm ấy, tuy cách nhiều tầng sân vườn, nhưng vẫn có thể thấy được từ xa.

Rất lâu sau, phòng bếp mới sai hai người hầu đến thu doạn bát đĩa. Hứa Kiến Chương vốn đã có tâm sự, vô tình đá vào dưới cửa sổ, lại nghe thấy một người hầu oán trách: “Không có việc gì cũng kiếm chuyện vặt bắt chúng ta làm, hôm nay bận thế này, còn một mình hầu hạ cái này, hầu hạ cái kia”.

Một người hầu khác cười nói: “Để sau này Doãn tiểu thư thật sự gả cho Cậu Sáu, lúc đó cho dù cô muốn hầu hạ anh họ, còn không có cơ hội ấy chứ”. Hai người vừa nói vừa đi xa dần. Hứa Kiến Chương như bị sấm nện vào đầu, trong lòng cứ nghĩ, ngay cả người hầu cũng nói thế, đủ để thấy Tĩnh Uyển và Mộ Dung Phong thân mật đến mức nào, không hỏi mà biết. Trong lòng như có dầu sôi lửa bỏng, điếu thuốc cầm trên tay bất giác bị anh bóp nát, những sợi thuốc lá nát vụn rơi lả tả trên thảm trải nền.

Hà Tự An đợi trong phòng điện báo không rời một bước, đến tận lúc nhận được bức điện mật đó, anh mới thở phào nhẹ nhõm, đích thân cầm bức điện đến phía sau báo cáo với Mộ Dung Phong. Mộ Dung Phong vẫn ngồi hút thuốc trước ban công, trên chiếc ghế mây nhỏ bên cạnh có bày mấy món ăn, Hà Tự An nhìn dáng vẻ đó, hình như chưa hề động đũa. Hà Tự An ho nhẹ một tiếng, nói: “Cậu Sáu, điện báo của Trương Kỳ Văn đến rồi”.

Mộ Dung Phong khẽ búng tàn thuốc lá, hỏi: “Thế nào?”.

Hà Tự An nói: “Đã thuận lợi nắm lấy binh quyền của Từ quân, đã tiếp nhận xong toàn bộ quan quân từ sư đoàn số bốn trở lên”.

Mộ Dung Phong giờ mới nói: “Vậy mấy tiếng nữa hãy điện báo toàn quốc đi, ngoài ra còn viết giúp tôi một bức thư tay cho đại tổng thống, dùng mật điện lập tức gửi đi, nói rõ sự việc này. Hai kẻ Từ, Thường mưu đồ tạo phản sau khi sự việc bại lộ lại mưu đồ hành thích, việc này tuy là việc xấu trong nhà, nhưng càng che giấu người ta càng nói nhiều”.

Hà Tự An vâng một tiếng, Mộ Dung Phong lại hỏi: “Tình hình trong Đào phủ thế nào?”.

Hà Tự An nói: “Hiện vẫn ổn”.

Mộ Dung Phong nói: “Lát nữa công bố tin tức, tuyệt đối không được rối loạn”.

Hà Tự An đáp: “Cậu Sáu an tâm, bên ngoài quân đoàn trưởng Đào đích thân bố trí, bên trong có tứ phu nhân”.

Chợt trong phòng vang lên tiếng “cạch”, hình như cửa phòng ngủ vừa mở ra. Mộ Dung Phong đứng phắt dậy, quay người đi vào phòng, quả nhiên bác sĩ Millet đã bước ra ngoài, y tá theo sau đang bưng một chiếc khay nhỏ, Mộ Dung Phong thấy trên khay có một đầu đạn đẫm máu, mới thở phào nhẹ nhõm. Bác sĩ Millet nói: “Cuối tuần này là thời gian nguy hiểm, vì vết thương quá sâu, có thể dễ dàng bị nhiễm trùng. Hy vọng Chúa phù hộ cô gái này”.

Mộ Dung Phong đi thẳng vào trong, thấy y tá vẫn đang giúp rửa vết máu cho Tĩnh Uyển, cô vẫn đang hôn mê. Anh vốn có rất nhiều việc phải làm, nhưng không nỡ rời đi, đến khi Thẩm Gia Bình tới, gọi nhỏ: “Cậu Sáu, họ đều đã đến rồi”, anh mới xuống lầu họp.

Cuộc họp đã kéo dài đến tận nửa đêm, mật điện khắp nơi lần lượt truyền về, các tướng lĩnh của Thừa quân trải qua sự việc kinh hồn bạt vía ấy, thần sắc lời nói đều lộ vẻ khác thường. Đến lúc nhân bức điện báo cuối cùng từ phía Nam cũng đã khoảng hai, ba giờ sáng, đêm vắng tĩnh mịch, Mộ Dung Phong mới thật sự cảm thấy cục diện đã được khống chế, khẽ ngáp một cái nói: “Trời sắp sáng rồi, về đi ngủ hết đi”.

Đám tướng lĩnh đó cùng nhau đứng dậy hành lễ, một vị lão tướng trong đó đặc biệt cung kính nói: “Cậu Sáu phải bảo trọng, trọng trách sau này còn lâu dài”.

Mộ Dung Phong gật đầu nói: “Sau này vẫn còn phải nhờ mọi người giúp đỡ”. Anh định đứng dậy tiễn, những thuộc cấp đó luôn miệng nói: “Không dám” rồi nối đuôi nhau lui ra.

Thẩm Gia Bình đi lên phía trước một bước, hỏi nhỏ: “Cậu Sáu cơm trưa cơm tối đều không ăn, bảo nhà bếp chuẩn bị chút đồ ăn đêm nhé”.

Mộ Dung Phong giờ mới cảm thấy dạ dày râm rẩm đau, nhưng chẳng muốn ăn chút nào, chỉ lắc đầu nói: “Tôi đi ngủ một giấc, chín giờ gọi tôi dậy”.

Tuy miệng anh nói thế, chân lại bất giác đi về phía sau, Thẩm Gia Bình mới biết là đi thăm Tĩnh Uyển, liền vội vàng theo sau: “Doãn tiểu thư bây giờ vẫn chưa thể cử động, bảo họ thu dọn một phòng khác cho Cậu Sáu nghỉ ngơi nhé”.

Mộ Dung Phong nói: “Tôi đến phòng sách ngủ, bảo họ đem chăn đệm đến là được rồi”.

Thẩm Gia Bình vâng lời lập tức đi bố trí, Mộ Dung Phong men theo hành lang đi về căn phòng phái sau, trên lầu vẫn yên ắng bác sĩ Millet và hai vị y tá vẫn trực ở đó, thấy anh đi vào đều đứng dậy.

Anh nhẹ nhàng bước tới xem Tĩnh Uyển, cô vẫn hôn mê chưa tỉnh, mái tóc dài đen tuyền xõa trên gối khiến khuôn mặt càng trở nên nhợt nhạt hơn, bác sĩ Millet nói nhỏ: “Phải đợi hết thuốc mê cô ấy mới có thể tỉnh dậy”. Cô đắp một chiếc chăn lông kiểu Tây, vì chăn rất nhẹ càng khiến thân hình cô trở nên nhỏ bé, ngủ ở giữa chiếc giường lớn như thế, cô yếu ớt như một đứa trẻ sơ sinh. Cửa sổ đối diện giường đặt một chiếc ghế sofa mềm, anh ngồi xuống đó, tiện tay móc ra bao thuốc.

Bác sĩ Millet vội vàng ngăn anh lại: “Xin lỗi Cậu Sáu, phổi bệnh nhân bị thương, tuyệt đối không được kích thích cô ấy ho”.

Anh “ồ” một tiếng, đặt bao thuốc xuống. Anh ngồi ở đó, nói nghỉ ngơi một lát, nhưng vất vả cả ngày, cơ thể mệt mỏi liền ngủ thiếp đi.

Anh xuất thân từ quân nhân, chỉ chợp mắt khoảng một tiếng là tỉnh. Anh cảm thấy trên người rất ấm, hóa ra là đang đắp một chiếc chăn nhung, anh nhìn ánh sáng lờ mờ lọt qua ô cửa sổ, trời hình như sắp sáng. Bỗng nhiên Tĩnh Uyển rên một tiếng, y tá vội vàng đến xem, anh cũng bỏ chăn ra, đi tới. Tĩnh Uyển chưa tỉnh lại

Trang: [<] 1, 16, 17, [18] ,19,20 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT