watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 10:01 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6994 Lượt

gọi một tiếng: “Tĩnh Uyển”.

Cô nói: “Là em không tốt, sao có thể trách anh được”.

Sắc mặt anh nhợt nhạt đến đáng sợ, tuy cô gần anh như vậy, nhưng lại xa vời không với nổi đến thế. Cô nói ra câu ấy, lập tức cảm thấy hối hận, yên lặng ngồi đó chỉ nhìn anh hơi xót xa. Anh nhớ lại lúc nhỏ mỗi khi cô gây chuyện, hoặc là bị tủi thân gì, cô đều có dáng vẻ ấy, trái tim mềm nhũn, nước mắt chực trào ra, chỉ là cố gắng kìm nén.

Cô đi lên phía trước một bước, anh đưa tay ra, cô chẳng nghĩ gì nữa cũng không muốn nghĩ nữa, nghĩ tiếp cô sẽ phát điên. Cô quay về rồi, cô muốn quay lại cuộc sống của mình. Cô lao vào lòng anh, giống như sợ một thứ gì đó vô hình vô tưởng. Cô muốn sự bình yên ở anh, muốn anh cho cô sự thân thuộc, trên cơ thể anh có mùi thuốc quen thuộc, không có mùi thuốc súng rất nhạt xen lẫn. Cô không thể nghĩ tiếp, nghĩ tiếp cô sẽ sợ hãi, cô ngẩng mặt lên, trong mắt ngấn lệ, cô biết rõ là không thể quay lại, cô không thể quay lại quá khứ trước đây với anh, nhưng cô cứ cố chấp tuyệt vọng, cô nhất định muốn giống trước kia, cô nhất định phải tiếp tục cuộc sống của mình.

Anh ôm chặt lấy cô như ôm một bảo vật đã mất vừa tìm lại được, anh không ngờ có thể dễ dàng có được sự tha thứ dễ dàng của cô như vậy, một người ngạo mạn như cô, bây giờ lại yếu đuối đến mức không có bất cứ sức lực nào. Trong tim anh lờ mờ dấy lên sợ hãi, tất cả quá dễ dàng, không giống như thật. Anh cho rằng cả đời cô cũng sẽ không tha thứ cho mình, nhưng bây giờ cô ở trong lòng anh. Anh ôm chặt lấy cô, dường như chỉ có thế mới chứng minh được sự tồn tại của cô, cơ thể cô cứng đờ, có lẽ vì giận anh, anh thở dài, hôn lên tóc cô: “Tĩnh Uyển…anh xin lỗi…”.

Vẻ mặt cô ngơ ngẩn, nơi tan nát trong trái tim lại âm ỉ đau, cô ép bản thân mình không nghĩ nữa, thứ cô muốn chỉ là một cuộc sống yên bình. Anh sẽ đối xử tốt với cô hết sức có thể, cô sẽ đối tốt với anh, sau đó quên hết tất cả khúc mắc, quên Thừa Châu, quên tất cả mọi thứ đã làm xáo trộn cuộc sống của cô.

Càn Bình giữa tháng bảy, tháng tám vô cùng nóng bức, Tĩnh Uyển tuy ham ngủ nhưng ngày hè nóng nực, hơn mười giờ nắng đã gắt, cả khu vườn cây cối tươi tốt, mơn mởn sum suê, cô dậy muộn nên không ăn sáng, chỉ lấy một miếng bánh ngọt vừa ăn vừa đọc báo Tây ngày hôm nay.

Trên báo còn phân tích sự xung đột giữa Thừa – Dĩnh tại đòn Trịnh Gia, trình bày bố phòng và thực lực hai quân, chính phủ nước ngoài đúng ở giữa hoà giải… Cô nhìn thấy hai từ “Thừa quân” bất giác nảy sinh bực bội, vứt tờ báo sang một bên, Doãn phu nhân thấy cô đọc báo nên hỏi: “Báo viết gì, sắp đánh nhau sao?”

Cô đáp: “Vẫn là mấy câu đó, chuyên gia phân tích quân sự nước ngoài nói, tuy cục diện rất căng thẳng nhưng chắc sắp tới sẽ không đánh nhau” .

Doãn phu nhân nói: “Vậy thì tốt, hễ đánh nhau thì loạn lạc, khiến lòng người bất an”.

Bà lại nói: “Không phải con định đi dạo công viên với Kiến Chương hay sao, sao đến bây giờ vẫn chưa đi?”.

Tĩnh Uyển nhìn đồng hồ nói: “Bọn con đến Minh Minh Hiên ăn cơm, dù sao công viên mấy ngày lại dạo một lần, giống vườn hoa nhà mình có gì thú vị chứ”.

Minh Minh Hiên là một nhà hàng đồ Tây ở trong công viên Càn Sơn, rất nổi tiếng, Tĩnh Uyển rất thích món đào lạnh ở đó, cho nên Kiến Chương và cô thường hẹn nhau ở Minh Minh Hiên.

Mười một giờ cô mới ra khỏi nhà, đến công viên đã gần mười hai giờ. Hôm nay là chủ nhật, Minh Minh Hiên sắp kín chỗ. Vì là là khách quen nên bồi Tây mặt mày tươi cười đón chào nói: “Doãn tiểu thư đến à, Hứa thiếu gia đã đợi ở bên kia

từ lâu rồi đấy”.

Vì đến ăn đồ Tây nên Hứa Kiến Chương cũng thay Âu phục, ánh nắng giữa trưa gay gắt chiếu xuyên qua cửa sổ kính tạo nên những vệt sáng đầy màu sắc, một vệt sáng màu vàng nhạt đang chiếu trên mặt anh, anh mỉm cười nheo mắt lại, những sợi tóc đen tuyền trên trán anh thẳng tắp, nụ cười đó ấm áp khiến tim cô cảm thấy dịu dàng bình yên, cô cười nói: “Đợi em lâu lắm rồi phải không?”.

Kiến Chương đáp: “Anh cũng mới đến được một lúc thôi”.

Thức ăn mới được bưng lên một lát, bỗng tiếng ồn ào ầm ĩ từ bên ngoài truyền tới, trong nhà hàng vốn có một đội nhạc Nga đang biểu diễn, âm thanh ồn ào đó át cả tiếng nhạc, có người đang lớn tiếng nói gì đó, còn có người liên tiếp hỏi, rất nhiều người khác đều không kìm được ngó nghiêng, Tĩnh Uyển gọi anh ta lại hỏi: “Xảy ra chuyện gì thế?”.

Bồi Tây đó nói: “Báo mới đăng tin, Thừa quân tuyên chiến rồi”.

Trái tim cô chợt chùng xuống, không biết vì sao cả cơ thể bỗng đờ ra. Lúc lâu sau cô mới quay mặt lại nhìn Hứa Kiến Chương, trong mắt anh ánh lên chút đau khổ, nhưng rất nhanh bị che lấp bởi sự ung dung. Giọng nói của anh dường như rất bình tĩnh: “Xem ra sẽ phải loạn lạc một thời gian”.

Tĩnh Uyển cũng dần dần trấn tĩnh, nói như không có chuyện gì: “Thừa – Dĩnh cũng không đánh nhau bốn, năm năm nay rồi nhỉ?”.

Hai người họ vẫn cứ nói chuyện, nhưng chiếc dĩa trong tay Tĩnh Uyển đã chọc nát miếng bánh mỏng mới mang lên.

Người ở bàn bên cạnh lớn tiếng thảo luận tình hình, những giọng nói liên tiếp truyền đến. Một người nói: “Hành động này của Mộ Dung Phong không thông minh. Thừa quân vốn yếu thế tuyệt đối không có lợi”.

Một người khác nói: “Dĩnh quân mới thắng An Quốc quân, sĩ khí đang hăng, nếu không phải chính phủ nước ngoài điều đình thì đã tuyên chiến với thừa quân từ tháng trước rồi”.

Một người nữa lại có ý kiến khác: “Theo tôi thấy chưa chắc, Mộ Dung Phong mới ký hiệp ước với người Nga, quay đầu lại liền tuyên chiến với Dĩnh quân, ở giữa nhất định có điều bất thường”. Họ mồm năm miệng mười, nói mãi không thôi, Tĩnh Uyển vốn không muốn nghe, nhưng từng câu chữ giống như con rắn lạnh, uốn lượn luồn vào tai cô. Tâm trạng cô rối loạn, bất giác thở dài một tiếng.

Hứa Kiến Chương bỗng nhiên gọi cô một tiếng: “Tĩnh Uyển”.

Cô ngẩng đầu lên nhìn anh, sắc mặt anh vẫn khoan thai điềm tĩnh, vệt sáng ở cửa kính màu chiếu lên khăn trải bàn trắng muốt, ánh sáng nhảy múa, chập chờn như lụa, có chiếc bóng hơi lay động, là chiếc lá bên cửa sổ bị gió thổi bay vào. Trong phòng ăn vốn lắp quạt trần, lúc này cánh quạt lớn chầm chậm quay giống như mái chèo chậm rãi khuấy động không khí ngưng tụ. Cô có một dự cảm không lành, chiếc khăn ăn phẳng phiu thấm hết mồ hôi trong lòng bàn tay, mềm mại và dẻo dai, cô cứ thế nắm chặt chiếc khăn ăn ấy. Vẻ mặt Kiến Chương vẫn thế, giống như lúc nhỏ giúp cô hái bông hoa, anh nói: “Chúng ta kết hôn đi”.

Chiếc quạt trần trên đầu phát tiếng ù ù khe khẽ, xung quanh là những tiếng cười nói nho nhỏ, xa xa có tiếng ve sầu. Cô không hề thấy nóng, nhưng mồ hôi dính vào quần áo, thấm vào người. Cảm giác hoảng hốt chạy qua tim cô, giống như lúc nhỏ tỉnh dậy, trong phòng tĩnh mịch, mẹ không ở đó, vú nuôi cũng không ở đó, bốn bề yên ắng, chiếc đồng hồ treo tường tích tắc tích tắc chạy, chỉ có một mình cô trong phòng, hốt hoảng đến sợ hãi.

Tiếng người nói hỗn độn, còn lờ mờ nghe thấy có người nói tiếng Nga, ngữ điệu cứng nhắc và uốn lưỡi, cô định thần lại mới nhận ra là chỉ huy đội

nhạc Nga. Đội nhạc lại bắt đầu diễn tấu, bản “Souvenirs D’enfance”, tiếng dương cầm rất rõ ràng, mỗi nốt nhạc đều giống như gõ lên tim cô, từng nhát từng nhát một. Cô nghe thấy trong giọng nói chậm rãi, rành mạch của mình vang lên: “Được thôi”.

Mọi việc của lễ đính hôn đều đã chuẩn bị xong, lần trước vì Kiến Chương xảy ra chuyện mà lỡ mất, bây giờ lại bố trí lại cũng chẳng tốn công sức. Tuy bây giờ là xã hội kiểu mới, nhưng đối với chuyện hôn nhân đại sự, vẫn khó tránh khỏi theo tục cũ, hai gia đình đều chuẩn bị sính lễ và của hồi môn.

Tĩnh Uyển không hề biết kết hôn lại phải chuẩn bị nhiều thứ như vậy, tuy cha mẹ giúp cô lo liệu nhưng có rất nhiều đồ vẫn phải tự cô đi chọn lựa. Sáng sớm hôm đó Kiến Chương đích thân lái xe đến, hai người đến Tây Đại An xem nhẫn kim cương.

Cửa hàng đồ Tây vốn rất ít khách, đặc biệt là sớm thế này, hai người đi vào trong cửa hàng chỉ có mấy người làm thuê Ấn Độ, cho nên họ được chăm sóc rất tận tình. Người bán hàng lấy đủ loại nhẫn kim cương ra cho họ xem, lại nói:

“Nếu không thích, ở đây chúng tôi còn có kim cương thô, có thể đặt làm nhẫn”. Vì là đồ dùng để kết hôn, cho nên Tĩnh Uyển rất coi trọng, đặt trước mắt chọn lựa, mấy chiếc nhẫn đó đều có kiểu dáng bình thường, chọn mãi cũng không được chiếc nào vừa ý. Mấy người bán hàng lại lấy đá kim cương đó đặt trên lớp nhung đen, lấp lánh giống như ánh sao trong đêm. Người bán hàng thấy là khách sộp nên rất nịnh bợ, nói:

“Chỗ chúng tôi có một viên yến vàng rất đẹp, kim cương vàng vốn rất hiếm, viên kim cương vàng ba cara này càng hiếm hơn”. Vừa nói vừa lấy ra một chiếc hộp hình quả đào nho nhỏ mở ra cho họ xem.

Tĩnh Uyển nhìn viên kim cương yến vàng đó, lòng không kìm được nghĩ đến chiếc vòng tay Mộ Dung Phong từng tặng cô, ánh sáng lấp lánh rực rỡ ấy, gần như làm người ta chói mắt. Gương mặt cô bất giác đờ đẫn, chỉ trong giây lát đó Kiến Chương đã thấy được vẻ mặt của cô. Anh cũng đã nhớ ra, sau khi cô bị thương, lần đầu mình gặp cô, trên tay cô đeo một chiếc lắc tay

Trang: [<] 1, 25, 26, [27] ,28,29 ,47 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT