|
|
BIGONE 2015 - Phiên Bản Iphone
Game đánh bài cờ bạc đã có mặt trên Iphone Tải Về Máy
|
tra xe qua lại, quần áo của cảnh vệ bằng vải nỉ màu xanh thẳm, nhìn là nhận ra đội cận vệ. Mộ Dung Phong cười nói: “Bày trận lớn thế, không biết có phải là đang thu tiền mãi lộ không?”.
Tĩnh Uyển lườm anh một cái: “Anh còn cười được, chắc chắn là tìm chúng ta”. Mộ Dung Phong cười ha ha, giảm tốc độ dừng xe lại.
Quả nhiên là Thẩm Gia Bình đích thân dẫn người đợi ở đây, vì họ đuổi theo suốt dọc đường, biết hai người đi về hướng Thừa Châu, nhưng không ngờ lại đi xa như vậy, nên đành lập bốt đợi ở đây. Mộ Dung Phong thấy Chu Cử Luân cũng đến, liền nói với Tĩnh Uyển: “Hỏng rồi, thầy Chu cũng đến, chắc chắn bị ông ấy giáo huấn một bài”.
Chu Cử Luân tuy là thư ký, nhưng thật ra từ nhỏ Mộ Dung Phong đã theo ông học mưu lược quân sự, tuy không chính thức truyền nghiệp nhưng cũng được coi là thầy. Từ trước đến nay ông là trợ tá đắc lực, lời nói rất có trọng lượng, Mộ Dung Phong cũng rất kính nể ông, cho nên mới gọi ông là thầy, thật ra tròng lòng anh rất ngại, Thẩm Gia Bình đã mở cửa xe, Mộ Dung Phong đi xuống, cười với Chu Cử Luân nói: “Chu tiên sinh cũng đến rồi”.
Anh nghĩ Chu Cử Luân sẽ mắng một bài dài, hành động của anh quả thật nông nổi, đành cố gắng chịu trận. Ai ngờ vẻ mặt Chu Cử Luân nghiêm túc, chỉ đi lên một bước nói: “Cậu Sáu, xảy ra chuyện rồi”.
Tim Mộ Dung Phong chùng xuống, vì đại cục tiền tuyến đã định, gần như đã cầm chắc chín phần, không thể có sự thay đổi quá lớn, cho nên anh mới nhất thời yên tâm đưa Tĩnh Uyển đi Thừa Châu. Không ngờ chỉ một đêm không về, Chu Cử Luân đã nói một câu như vậy, anh liền buột miệng hỏi: “Xảy ra chuyện gì? Dĩnh quân lấy lại được Phụ Thuận? Hay là Hộ Quốc quân để mất cửa Đức Thắng?” Tuy hỏi thế, nhưng anh biết chiến cục đã định, hai nơi đó đều không thể có chuyện, ngoài hai việc đó chuyện khác đều không thể liên quan đến đại cục.
Quả nhiên Chu Cử Luân lắc đầu, vẻ mặt hơi ưu phiền: “Không phải Dĩnh quân. Mời Cậu Sáu lên xe, tôi sẽ báo cáo với Cậu Sáu”.
Tĩnh Uyển đã xuống xe, thấy Mộ Dung Phong hơi chau mày, lập tức vô cùng lo lắng. Anh quay đầu lại nhìn cô, nói: “Em ngồi xe sau, anh và Chu tiên sinh có việc”.
Cô gật đầu, lái xe đã đánh xe đến bên cạnh, cô nhìn Mộ Dung Phong và Chu Cử Luân lên xe, còn mình cũng lên chiếc xe sau. Xe của cảnh vệ tiền hô hậu ủng đưa họ về.
Họ về đến thị trấn Thanh Bình vào buổi trưa, trên đường vất vả, Tĩnh Uyển thấy rất mệt, tắm xong nói chờ hong không tóc, ai ngờ ngồi trên sofa ngủ thiếp đi. Lúc tỉnh dậy trời đã tối, trong căn nhà tối om, cô lần mò bật đèn nhìn đồng hồ, hóa ra đã mười giờ tối. Cô đi ra ngoài hỏi Tôn Kính Nghi, mới biết từ lúc về Mộ Dung Phong vẫn họp chưa xong.
Tôn Kính Nghi nói: “Phu nhân chưa ăn tối, tôi bảo nhà bếp làm chút đồ ăn nhẹ nhé”.
Cô vốn rất khỏe mạnh, hai ngày nay lại cứ nghe đến ăn cơm là thấy ngán, đành nói: “Bảo nhà bếp nấu chút mì đi”.
Tôn Kính Nghi vâng lời đi ra, một lúc sau bưng lên một bát mì nóng hôi hổi, một bát nước canh đen sánh, ngoài ra còn có bốn đĩa dưa muối. Cô ngồi xuống nhìn mới biết canh đen đó là nước sốt, món mì nước sốt ở phía Bắc gồm mì luộc sẵn, ngoài ra chuẩn bị nước sốt rưới lên. Trong nước sốt đó ngoài thịt gà xé phay, ruốc, lươn, giăm bông, còn cả hải sâm các loại, vị tanh của đồ biển xộc lên mũi, cô chỉ thấy như tắc ở cổ, không thở nổi, cực kỳ buồn nôn, vội vàng bỏ thìa xuống, đẩy bát nước sốt đó ra thật xa, đứng dậy đi ra mở cửa cho gió đêm mát rượi thổi vào, cô mới cảm thấy dễ chịu hơn chút.
Bị giày vò như thế, cuối cùng cô chỉ ăn một nửa bát mì với dưa muối, sửa soạn qua loa rồi lên giường ngủ. Cô nhớ Mộ Dung Phong nên ngủ không ngon. Mơ mơ tỉnh tỉnh, đến tận sáng mới thực sự chìm vào giấc ngủ.
Chiều hôm sau Mộ Dung Phong mới về, vì đêm trước không ngủ, đêm nay lại thức thâu đêm, trong mắt anh vằn lên toàn tia máu. Dáng vẻ đó giống như mệt mỏi đến cực điểm, sau khi về cơm cũng không ăn, nằm lên giường ngủ luôn, nghe tiếng ngáy nho nhỏ của anh, Tĩnh Uyển cảm thấy vô cùng đau lòng, cúi người xuống tháo giầy, lại đắp chăn cho anh, còn mình đứng trước cửa sổ là áo sơ mi cho anh.
Cô chưa là xong mấy chiếc áo, Tôn Kính Nghi đã gọi khe khẽ bên ngoài: “Phu nhân”.
Cô vội đi ra, hóa ra Hà Tự An đến, bình thường anh luôn rất kính cẩn với cô, hành lễ rồi mới nói: “Phiền phu nhân gọi Cậu Sáu dậy”.
Đương nhiên là việc quân cấp thiết, cô hơi chần chừ, Hà Tự An đã chủ động giải thích: “Trong cuộc tổng tuyển cử của nước bạn chúng ta xảy ra chuyện, bây giờ thái độ của bên cầm quyền tương đối không có lợi đối với chúng ta. E rằng về sau chiến cục tuyến Bắc sẽ rất khó khăn. Nếu điều binh từ tuyến Nam về, vậy thật sự sẽ phí hết công sức, bây giờ điện báo của họ đã đến rồi…”.
Cô đang kinh ngạc, định hỏi tiếp, Mộ Dung Phong trong phòng đã tỉnh, hỏi: “Ai ở bên ngoài thế?”.
Cô đáp: “Là Hà tiên sinh đến”.
Anh cứ thế mặc cả quần áo ngủ, đi giày xong liền bước ra, bình thường họ nói chuyện cô không làm phiền, cho nên quay vào bên trong. Không biết vì sao, cô cứ miên man nghĩ đến lời của Hà Tự An, đờ đẫn một lúc lâu, chợt ngửi thấy mùi khét, mới nhớ ra mình đang là quần áo.
Chân tay lóng ngóng thu dọn, chiếc bàn là đó rất nóng, cô lại không quen làm việc này, vội vàng muốn nhấc lên nhưng lại chạm vào tay, cô kêu thất thanh “á” một tiếng, chiếc bàn là rơi bịch xuống đất. Mộ Dung Phong ở bên ngoài nghe thấy tiếng kêu của cô lập tức xông ngay vào, thấy cô đứng đó không biết phải làm sao, anh cuống quýt hỏi: “Sao thế?”.
Tay cô đau, nhưng cố chịu đựng nói: “Không sao, chỉ bỏng một chút thôi”.
Anh nâng tay cô lên xem, vết bỏng đã phồng rộp, có vẻ bỏng không nhẹ, anh quay đầu lại hét lên: “Tôn Kính Nghi, mau đi lấy mỡ chồn đến đây”.
Thấy chiếc khăn mặt treo trên giá bên cạnh, anh vội vàng thấm ướt phủ lên giúp cô. Khăn lạnh phủ lên trên, nỗi đau đớn thuyên giảm, đến khi Tôn Kính Nghi đem mỡ chồn đến bôi, tay cô dễ chịu hơn nhiều.
Cô rất xấu hổ: “Em thật ngốc, chút việc cỏn con cũng không làm được”.
Anh nói: “Mấy việc này vốn không cần em làm, tự em cứ thích trổ tài”. Tuy ý trách móc, nhưng giọng điệu đầy thương xót.
Trong lòng cô ngọt ngào, mỉm cười nói với anh: “Hà tiên sinh còn đợi anh ở bên ngoài đó, mau đi ra đi, đừng làm lỡ việc”.
Anh “ừ” một tiếng, lại dặn dò cô: “Đừng thích trổ tài nữa”.
Cô giậm chân: “Cả ngày chê em lắm chuyện, anh còn lắm chuyện hơn em”. Anh vốn vì tình hình nguy cấp, luôn khó chịu không vui, thấy cô giận dỗi vớ vẩn như thế, dáng vẻ yểu điệu dễ thương rung động lòng người, nên cũng không nhịn được mỉm cười. Không Kịp Nói Yêu Em – Chương 22
Vì đã vào đông, chiến sự càng ngày càng cấp bách. Thừa quân tuy đánh đến thành Càn Bình, nhưng vì chính phủ nước ngoài ra mặt, nên không thể không tạm đình chiến, chỉ bao vây Càn Bình, cuộc điều đình do chính phủ nước ngoài bắt đầu đàm phán. Vì nước bạn chuyển qua ủng hộ chính phủ Xương Nghiệp, nên Mộ Dung Phong rất đau đầu, tình hình đàm phán cũng bị mắc ở đó. Tuy Càn Bình đã nắm trong tay, nhưng vì chịu sự kìm hãm trong ngoài, Thừa quân không thể động đậy được. Không chỉ tuyến Nam, chiến sự giữa tuyến Bắc và nước Nga cũng vì có một số nước uy hiếp phải liên quân, không thể không kiêng kỵ vài phần.
Cho nên không chỉ Mộ Dung Phong, ngay cả đám trợ lý cũng rất sốt ruột, hôm đó sau khi cuộc họp kết thúc, các thư ký ai cũng bận rộn, chỉ có Hà Tự An và Chu Cử Luân chưa đi. Mộ Dung Phong vốn không thích ngồi lâu, lúc này nửa ngồi nửa nằm trên sofa, gác chân lên bàn trà hút thuốc, điếu thuốc hút chưa được một nửa đã vứt đi, lúc sau lại châm một điếu khác, lúc sau lại dúi vào chiếc gạt tàn thủy tinh, trong đó đã chứa đầy đầu mẩu thuốc lá.
Hà Tự An ho một tiếng nói: “Cậu Sáu, Tự An có mấy câu, không biết nên nói hay không?”.
Mộ Dung Phong nói: “Tôi thấy mấy hôm nay cậu cứ ấp a ấp úng, rốt cuộc có chuyện gì?”.
Hà Tự An nói: “Bây giờ tình hình tuy không xấu lắm, nhưng cứ mắc kẹt thế này quả thật sẽ bất lợi cho chúng ta. Cho dù giành được Càn Bình, đại cục vẫn phải nghe theo sự sắp đặt của chính phủ Xương Nghiệp, quả thật rất vô vị.
Mộ Dung Phong “ừ” một tiếng, nói: “Nội các Xương Nghiệp do Lý Trọng Niên nắm giữ, cái tên đó có thù với chúng ta đã lâu, bây giờ chắc đang cười trên nỗi đau của người khác”. Trong lòng anh phiền não, cứ dùng chân đá mấy cái chụp bằng sa tanh thêu hoa trắng trên bàn trà, đôi giày quân đội bằng da trên chân anh đã bị sa tanh chà sáng bóng, đám chụp bằng sa tanh đã bị nhuốm vết bẩn lớn, biến thành màu nâu đất. Chu Cử Luân là một người nghiện thuốc, chỉ ngồi bên hút thuốc, không hề nói gì.
Hà Tự An nói: “Nội các tuy là của Lý Trọng Niên, nhưng không nắm tiền và lương thực, hắn ta cũng khó mà đi được một bước. Nếu Trình gia Ứng Nam chịu ủng hộ Cậu Sáu, không chỉ nguy cơ trước mắt được giải quyết mà đại sự sau này càng xuôi chèo mát mái”.
Mộ Dung Phong vốn đã buồn phiền, đá mạnh vào bàn trà, phát ra tiếng “lạch cạch”: “Đừng vòng vo, cậu có cách gì hả, thuyết phục Trình Doãn Chi ủng hộ tôi?”.
Hà Tự An hơi nhướn người về phía trước, trong mắt thấp thoáng tia nhìn kỳ lạ: “Cậu Sáu, Trình gia có một tiểu thư
Like để ủng hộ YenBai.Mobi:




