watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

Hồng Nhan 3Q - Cho Iphone
Hồng Nhan 3Q là gM SLG với chủ đề lịch sử tam quốc cho Iphone
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6997 Lượt

người chính là khi nhảy phải nhìn thật chăm chú vào mắt nam tử, là một điệu nhảy mang tính khiêu khích cá nhân, trách không được húc nãy Ngải nhị bảo tôi phải nhìn Ngải Bồng. Ngải nhị vàMạch nhất đã lên sân khấu đứng vào hai góc, bên này Nhược tam đang đứng ở góc kia, Ngải nhị đang đưa tay chỉ vào vị trí của tôi, tôi thở dài nhìn Ngải nhị, lại phát hiện trước mặt cậu ấy là một thanh niên trẻ tuổi, quả nhiên là Cảnh Kiệt, xem ra đây chính là người mà Ngải nhị muốn nhìn vào mắt, Cảnh Kiệt đã đến đây, hắn cũng tới sao? Tiếp theo tiếng nhạc dạo là tiếng trống, tôi buộc phải bước lên sân khấu, khóe mắt nhìn theo hướng mắt của Nhược tam, vừa lúc thấy Ngải Bồng cũng nhìn lại cô, tôi liền thuận thế đổi chỗ cho Nhược tam, lúc hai người đổi vị trí cho nhau, tôi cảm nhật được ánh mắt của Nhược tam, “Người hiểu mình chính là Nhược tam.” Nhịp trống chấm dứt, chúng tôi cũng vừa kịp ngừng nhảy, vừa quay đầu, đột nhiên

bắt gặp đôi mắt đen đen quỉ dị của một người, là Mặc Vũ, hắn vô tình nhìn chằm chằm vào tôi. Từ lúc đó trở đi, tôi căn bản không biết những bước tiếp theo tôi đã nhảy như thế nào, chỉ cảm thấy vô luận tôi làm động tác gì, thậm chí khi tôi quay người sang chỗ khác, cặp mắt kia đều gắt gao quấn quanh người tôi. Vũ điệu kết thúc, tôi choáng váng giống như từ trên trời rơi xuống, tôi biết cuối hành lang có một gian phòng dành cho khách nghỉ ngơi, hiện tại đang là cao trào của vũ hội, sẽ không có ai ở đấy. Không nghĩ tới Mặc Vũ lại theo sát tôi, ở trên hành lang kéo tôi lại, “Gặp mặt vài lần, em vẫn là dùng phương thức trốn trách để đối diện với tôi.” Tôi cũng không hiểu được vì cái gì lại muốn tránh xa hắn, tựa như phải tránh xa Ngải Bồng. “Anh không biết là mình đã nhận lầm người rồi à?” Tôi lạnh giọng hỏi lại. “Em nói tôi sẽ nhận sai người sao?” Nói xong hắn gạt rớt khăn che mặt của tôi. “Giống như chúng ta còn có ước định chưa thực hiện vậy.” Nói xong, không đợi tôi trả lòi, hắn liền cúi xuống hôn thật sâu lên môi tôi. Tôi dùng sức muốn tránh khỏi hắn, ai ngờ hắn lại ôm chặt lấy tôi, kẻ điên này, ở trong này không khéo sẽ bị người khác bắt gặp. Cơ thể của tôi dần chuyển từ cứng ngắc sang trầm tĩnh, rốt cục xụi lơ trong lòng hắn, tùy ý hắn đùa bỡn. “A——-” một tiếng thét chói tai làm tôi rốt cục cũng tỉnh táo lại, tôi bối rối đẩy Mặc Vũ ra, muốn chạy đến nơi phát ra âm thanh. “Tiếng hét là từ vườn hoa.” Mặc Vũ buồn cười nhìn chằm chằm vẻ mặt thất kinh của tôi. Không đợi tôi cất bước đi tìm, ngay cửa vào vườn hoa chạy vọt ra một người, là Cảnh Kiệt, trên tay hắn ôm đúng là Ngải nhị, nhìn thấy chúng tôi, Cảnh Kiệt trầm giọng nói: “Mặc Vũ, mình giúp cô ấy sơ cứu trước, cậu mau gọi bác sĩ đi.” Nói xong, hắn bước nhanh lên lầu. Ở trong lồng ngực hắn, Ngải nhị đang cau mày, thở nhè nhẹ, hiển nhiên là đau đến nỗi một câu cũng không thể nói được, trên đùi cô ấy là một vết thương dài khoảng ba phân, miệng vết thương vẫn không ngừng chảy máu. Tôi nhất thời có chút không thể thích ứng với biến cố đó, chỉ thấy Mặc Vũ lập tức gọi điện thoại tìm người, chờ vài giây, hắn còn không quên nói với tôi: “Lần này em lại thoát rồi.” Tôi đang muốn đáp lại một câu thật mỉa mai, hắn lại đang đọc địa chỉ cho người bên kia. Ngải nhị bị thương thực làm cho mọi người bối rối, Ngải Bồng ở dưới lầu đón tiếp khách khứa, ba mẹ Ngải nhị luôn túc trực bên giường con gái, cũng may bác sĩ đến ngay lập tức, nhìn thấy người giúp việc chạy lăng xăng, tôi cũng đâm gấp gáp, thấy quản gia bảo cậu ấy đã không sao mới vào chào tạm biệt cậu ấy một tiếng. “Để tôi đưa em về.” Không biết từ khi nào Mặc Vũ lại xuất hiện bên cạnh tôi. “Cảm ơn, không cần, tôi tự nhờ người đưa về.” “Ngải Bồng không rảnh đưa em về, xe của Ngải gia vừa mới đưa hai bạn em về nhà.” Nói xong, hắn nhìn tôi chằm chằm, chứa vài phần trêu tức nói: “Em cũng đừng nói với tôi em định mặc như vậy đi bắt taxi đấy.” Xem ra sự lựa chọn cũng không có nhiều. Cũng may dọc đường đi hắn lẳng lặng lái xe, không nói chuyện với tôi, bầu không khí nhỏ hẹp trầm tĩnh trong xe cơ hồ làm tôi buồn ngủ. Thấm thoát đã đến nhà, cảm giác hắn đang nhích về phía tôi, tôi lập tức cảnh giác thẳng người dậy, vội vàng mở cửa xe nhảy xuống, hắn lại cười ha ha đứng lên, “Tôi chỉ là muốn mở cửa xe cho phụ nữ thôi.” Tôi nhất thời cũng có chút ngượng ngùng, ai ngờ hắn lại đưa tay qua kính xe, đưa cho tôi một tấm thẻ, “Phía trên là số điện thoại và địa chỉ của tôi.” Tôi nhận lấy theo thói quen, nhất thời không rõ ý hắn muốn gì, hắn sẽ không có ý định chơi trò chơi nam sinh ước hẹn với nữ sinh chứ. “Đến khi nào em rời khỏi An gia, em sẽ cần đến nó.” Nói xong, hắn phóng xe đi. Thật sự là chẳng hiểu ra sao cả, cho dù tôi rời khỏi An gia, lại quan hệ đến hắn sao, chẳng lẽ đến lúc đó tôi lại ở chỗ của hắn sao, nực cười. Lúc tôi về đến nhà, An Bình vẫn chưa về, tôi thử tưởng tượng, bị chị ta biết được chính Mặc Vũ đưa tôi về, không biết sẽ nổi lên phong ba như thế nào đây. Kì thật trong thâm tâm tôi cũng hi vọng An Bình có thể thấy được cảnh kia, trong lòng dâng lên một cỗ khoái cảm trả thù. Một tuần sau, Ngải nhị chân bị thương nên nghỉ học, qua mấy lần gọi điện thoại, nguyên nhân cô bị thương, theo như cô úp úp mở mở nói là vì cùng tranh cãi với Cảnh Kiệt, không cẩn thận bị ngã sấp xuống, bị gai hoa đào làm bị thương, nghe cô nói từ này, tôi chỉ biết trong đó chắc chắc đã có chi tiết bị cô ấy tỉnh lược bớt. Buổi chiều cuối tuần không có giờ học, tôi hẹn Mạch nhất và Nhược tam đi thăm Ngải nhị, vừa lúc đem tập vở cho cô xem, tuy rằng học kì cuối không nặng, nhưng kì thi tốt nghiệp của trường đại học Thánh Huy cũng không phải là cưỡi ngựa xem hoa, tỉ lệ rớt hằng năm cũng khá cao. Tôi mua một bó hoa cúc to đến tặng cô ấy. Nhược tam chuẩn bị vấn an người bệnh, tuy rằng trong điện thoại, Ngải nhị nói chuyện líu ríu hoàn toàn nghe không ra là người bị thương. Đúng như Ngải nhị kể qua điện thoai, sau khi cô bị thương, bác gái mỗi ngày đều ở nhà chăm sóc cho cô, bác trai và Ngải Bồng cũng về nhà sớm hơn trước, hơn nữa còn có Cảnh Kiệt cũng lui tới thường xuyên hơn, tuy rằng cô mỗi ngày đều nằm trên giường nhưng cũng không cảm thấy buồn, bởi vì luôn có người đến quấy rầy. Mỗi lần nghe cô gọi điện thoại kêu than, tôi đều nhịn không được nói một câu “Cậu thật sựlà người đang ở trong phúc mà không

biết hưởng.” Bác gái sai người mang trà bánh đến, “Các cháu ở dưới này chơi một chút, y tá đang thay băng cho Tiểu Vu, nếu các cháu ở đấy, con bé khẳng định sẽ cố ý thét chói tai để các cháu thảm không đành lòng cho xem.” Nói đến đây, bác gái nở nụ cười, “Mỗi lần có người đến thăm, mọi người đều cố ý nói lớn, hiện giờ ngay cả y tá thay băng bác cũng không cho làm ở chỗ đông người.” Bác gái cười nói, giọng tràn đầy sủng nịnh. “Nghe nói từ khi Ngải Vu bị thương, Cảnh Kiệt rất thường đến nhà sao bác?” Mạch nhất đúng là không buông tha cơ hội mọi tin tức mà. “Đều do Tiểu Vu không cẩn thận, không trách được người khác. Cảnh Kiệt, đứa nhỏ này, bác cũng thấy thích, nhìn nó còn khẩn trương hơn Tiểu Vu. Kì thật chuyện của Tiểu Vu bác không lo lắng lắm, làm cho bác quan tâm chính là A Bồng, lớn như vậy còn không chịu có bạn gái, nghe Tiểu Vu nói nó thích một cô gái trong trường, không biết các cháu biết cô áy không, A Bồng theo đuổi cô gái đó cũng mấy năm rồi, thật khiến bác lo lắng.” Cũng may Ngải nhị không có mặt ở đây, ngoại trừ bữa vũ hội trước, tôi cũng chưa gặp mặt ba mẹ cậu ấy, nếu không hôm nay chỉ có thể nói chưa đấu đã thua. “Ngải đại ca được rất nhiều cô gái coi trọng, là người rất xuất sắc, là mục tiêu của các cô gái đấy ạ.” Tôi trừng mắt nhìn Mạch nhất một cái, cô tươi cười không hề có chút lo sợ. “Cái gì mà mục tiêu hàng đầu, đối với bác, các cháu chính là ưu tiên số một, bác muốn ai đấy trong số bọn cháu chịu gả cho Ngải Bồng, bác cầu mãi còn không được đây.” Nói xong, bác gái đảo mắt nhìn ba chúng tôi một lượt, không khỏi làm tôi phỏng đoán bà đã sớm biết, hoặc cũng đã hoài nghi, câu nói vừa rồi bất quá chỉ là lời nói bóng gió thôi. “Ngải đại ca chính là người rất xuất sắc, bác gái có gì mà phải lo lắng chứ.” Cái cô Mạch nhất này, như thế nào lại cứ mãi xoay quanh đề tài này thế. Bác gái nhìn chằm chằm chiếc nhẫn trên ngón tay áp út rồi thở dài một hơi, “Sợ rằng lòng nó đã quyết, thật đúng là khổ quá mà.” “Nhẫn của bác gái đẹp quá, là nhẫn kết hôn năm đó bác trai tặng bác gái sao?” Mạch nhất chỉ vào chiếc nhẫn trên tay bác gái, cũng may cuối cùng cô ấy cũng chịu đổi đề tài. “Đây cũng không phải là nhẫn kết hôn của bác. Ông nội của bác trai trước kia là thương gia nổi tiếng nhất nước, viên kim cương này chính là do ông nội chọn, sau đó cho làm thành nhẫn kim cương, là chiếc nhẫn truyền đời cho con dâu của Ngải gia. Tuy viên kim cương không lớn, nhưng độ tinh khiết thì lại rất cao, một viên này có thể đáng giá bằng hai ba viên cùng kích cỡ đấy.” “Chiếc nhẫn này chẳng phải về sau sẽ truyền lại cho vợ của Ngải đại ca sao.” Mạch nhất nói xong

Trang: [<] 1, 12, 13, [14] ,15,16 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT