watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

LEO Privacy Guard - Diệt Virus
Phần mềm diệt virus và tăng tốc android của bạn.
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6994 Lượt

thành một người hoàn toàn khác, thật nhìn không ra vừa nãy là một con ma ngủ lại nhanh chóng biến thành một thiếu nữ xinh đẹp thế này. “Cũng được, hôm nay tôi muốn dọn vào luôn.” “Sao? Khách ở trọ đến rồi đi, tôi gặp nhiều rồi, nhưng chưa thấy người nào chuyển nhà nhanh như cô vậy.” Cô ta nói xong cười rộ lên, giọng cười rất êm tai. Tôi không đáp lại lời cô ta, trực tiếp hỏi, “Hợp đồng thuê phòng như thế nào đây?” “Tôi là Trương Lộ, Lộ trong chữ chồng hờ vợ tạm,” nói xong cô nhe răng cười, “Cô cho tôi xem chứng minh thư đi, coi như là bảo chứng” Thật ra cô ta rất thẳng thắn. Yêu cầu này cũng không quá đáng, tôi đưa chứng minh thư cho cô ta. Cô ta học thuộc dãy số trên chứng minh thư của tôi, “À, cô còn chưa đến hai mươi, không phải là trốn nhà đi chứ?” Cô ta kêu lên một cách khoa trương. “Tôi đã qua mười tám tuổi, sẽ không có vấn đề gì,” tôi liếc cô ta một cái, thời buổi này đứa nhỏ hơn mười tuổi đã có thể bươn chải ngoài xã hội, cô ta không cần phải khinh ngạc như vậy, tôi hỏi lại lần nữa, “Hợp đồng thuê phòng kí sao đây?” “Không cần hợp đồng, cô dọn vào trước rồi tính sau, cô đưa tôi một tháng tiền thuê phòng gọi là thế chân, phòng trường hợp cô đổi ý. Tiền thuê phòng sẽ trả vào đầu tháng, tiền điện nước cô tự thanh toán, cô có thể dùng nhà bếp, nhưng phải giữ vệ sinh sạch sẽ. Nhìn cô có vẻ như sẽ ở lại lâu, nên tôi cũng muốn nói trước, tôi làm quan hệ xã hội, xã giao nhiều, thường thường nửa đêm mới về, nếu cô bị làm phiền ngủ không yên, có thể dọn đi bất cứ lúc nào, dù sao đây cũng không phải lần đầu, còn nữa, ban ngày tôi phải ở nhà ngủ bù, không muốn có người đến làm phiền.” Cô ta nói một mạch không nghỉ. Tiền thuê rẻ, điều kiện như vậy tôi có thể chấp nhận được. Tôi gật đầu, đưa cho cô ta tiền thế chân. “Cô chừng nào thì dọn đồ vào ở?” “Đồ của tôi tất cả chỉ có ngần này thôi.” Tôi vỗ vỗ vào chiếc vali kế bên. “Sao?” Cô ta mấp máy môi, “Đây là chìa khoá phòng, lát nữa tôi có hẹn, cô tự lo nhé.” Đồ đạc cũng không nhiều lắm, tôi sắp xếp một chút là ổn thoả. Tôi đến công ty hôm qua nộp lại hồ sơ, rồi ghé qua siêu thị mua chăn và gối, tuy rằng không phải là người cuồng sạch sẽ, nhưng tôi cũng không muốn dùng đồ của người khác. Tôi ngắm nghía từng dãy hàng vật dụng trong siêu thị, ở phòng trọ, không thể so với khách sạn, cái gì cũng đều phải chính mình chuẩn bị. Cũng may đã xem qua tờ kê của khách sạn, tôi đã biết giá cũng như nhãn hiệu vài thứ đồ hay dùng, giờ không giống trước kia, chưa bao giờ quan tâm đến việc giá cả thứ này là bao nhiêu. Hai ngày tiếp theo là ngày nghỉ, tôi không cần chạy đôn chạy đáo khắp nơi. Mấy ngày nay mệt mỏi, rốt cục cũng có thể nghỉ ngơi một chút rồi. Như Trương Lộ từng nói, cô ta sống không theo qui luật nào cả, suốt đêm cũng không về nhà, hôm qua đi chơi mải đến nửa đêm mới về, sau khi trở về thì tắm rửa, tiếng vòi hoa sen chảy ào ào làm âm vang cả màn đêm yên tĩnh, nghĩ mình đang phụ thuộc vào người ta không thể không nhẫn nhịn, tôi đành phủ kín chăn ngủ, ai bảo tôi đang ở trong nhà cô ta, tiền thuê nhà lại rẻ như vậy. Cũng may không kí hợp đồng gì, sau này có công việc ổn định, tôi sẽ tìm thuê chỗ khác. Sáng sớm đầu tuần tôi lên công ty xem kết quả, vẫn chưa thấy gì, lòng tôi không khỏi nghi hoặc, bằng năng lực của tôi đi xin việc, mặc dù không thể nói là bách phát bách trúng,nhưng nhìn

chung không thể nói là không có cơ hội, về phương diện này tôi tựa hồ như không tìm ra được nguyên nhân. Tâm tình buồn bực, tôi mua cơm hộp về nhà, nhìn tới nhìn lui vẫn chẳng muốn ăn. “A, chào cô An.” Trương Lộ quả nhiên mới rời giường, giờ này cũng đã tới giờ trưa rồi. Cô vừa massage mắt vừa bước vào phòng vệ sinh, không lâu sau liền truyền đến một tiếng kêu sợ hãi. Tuy biết cô ta hay dùng lối biểu đạt khoa trương, nhưng vì lịch sự, tôi cũng nên đến hỏi thăm vài câu. “Cô xem, chỗ này của tôi đầy nếp nhăn này.” Nói xong, cô ta nhướn khóe mắt về phía tôi. Trời ạ, thì ra nguyên nhân làm cho cô ta kêu lên thống thiết chính là những nếp nhăn nơi khóe mắt, tôi lờ đi ánh mắt thảm thiết của cô ta, bình tĩnh nói: “Không có gì, cơ hồ nhìn không thấy đâu.” Sống như cô ta thật khiến người khác điên đảo, về già thì nếp nhăn sẽ xuất hiện quanh mắt là điều bình thường. “Tôi phải nhanh chóng đến thẩm mĩ viện đây, phải lập tức tiêu diệt nó.” Cô ta cắn răng nói hệt như trên mặt cô ta là một con gián khổng lồ chứ không phải những nết nhăn mờ mờ như vậy. Tôi nở nụ cười, ai là nữ nhân mà chẳng quan tâm đến sắc đẹp, nhưng người coi trọng nhan sắc hơn tính mạng như cô ta thì lại thuộc hàng hiếm. “Cô đừng cười tôi, cô còn trẻ nên đương nhiên không cần lo lắng, chờ đến khi cô bằng tuổi tôi bây giờ, cô sẽ biết thôi.” “Trông chị còn trẻ lắm.” Nói vậy đến khi bảy tám chục tuổi chắc ngay cả gương cô ta cũng chẳng dám soi đâu. Trương Lộ thở dài, “Tôi hai mươi bảy rồi, nữ nhân qua tuổi hai lăm, phải cẩn thận đề phòng những nếp nhăn thình lình xuất hiện.” Cô lại nhìn vào gương, lại nhíu nhíu đuôi mắt, “Không nói chuyện với cô nữa, tôi đến thẩm mĩ viện đây, cô muốn đi cùng không?” Tôi lắc đầu, hiện tại tôi không rảnh rỗi, một là không có tiền nhàn rỗi, hai là không có thời gian nhàn rỗi, không muốn đến chỗ đó phung phí tiền bạc. “Quên đi, tôi thấy cô cũng không cần.” Cô ta khó chịu liếc nhìn tôi một cái, hấp tấp thay quần áo ra ngoài. Ở cùng cô ta vài ngày, tôi phát hiện cô ta không phải người xấu, nói chuyện rất thẳng thắn, thậm chí còn có chút đanh đá chua ngoa. Tôi nhún nhún vai, trở lại bàn ăn tiếp tục đối phó với hộp cơm kia, sau đó còn phải ra ngoài nộp hồ sơ, không biết còn phải chờ bao lâu nữa mới có kết quả đây. Cả ngày mệt mỏi, về đến nhà là tôi vùi vào ngủ. Trong lúc mơ mơ màng màng, tôi bỗng nhiên nghe được âm thanh gì đấy, hình như là tiếng rên rỉ vừa thống khổ vừa khoái hoạt của nữ nhân, tôi cũng không phải là cô gái chưa biết việc đời, liền biết ngay đó là âm thanh gì, không nghĩ tới Trương Lộ lại đem bạn trai về nhà. Buồn ngủ cay cả mắt, tôi lấy tay che lỗ tai nhưng chuỗi âm thanh kia vẫn cứ vọng đến, tôi chỉ có thể cuộn người lại bọc chặt trong chăn thành một khối. Trách không được Trương Lộ đã nói ban đêm sẽ ồn ào, rất nhiều khách ở trọ vì nguyên nhân này mà ra đi. Xem ra tôi tìm việc đồng thời cũng phải tìm luôn phòng trọ thôi. Cứ thế tôi không ngủ một đêm, sáng ra, tôi nghe được tiếng mở cửa phòng bên cạnh, một giọng nam vang lên, “Bảo bối à, anh đi nhé.” Sau đó là tiếng đóng cửa bắt đầu cho một ngày mới. Tôi rời giường, muốn tìm Trương Lộ nói chuyện một lát, hi vọng cô ta có thể để ý một chút, nếu không đừng mong sẽ có người tiếp tục ở trọ. Đợi được một lúc, vẫn không thấy cửa phòng ngủ cô ta có động tĩnh gì, xem ra cô ta đang ngủ bù rồi, đáng thương cho tôi, một đêm không ngủ, đành phải chống mắt ra ngoài lo việc. Lại tất tả một ngày, tôi tìm việc đã vài ngày nhưng ngay cả cơ hội đi phỏng vấn cũng không có, vận khí của tôi hẳn là không đến mức kém như vậy, tôi càng ngày càng cảm thấy sự việc không đơn giản như vậy, giống như có người sau lưng cố tình gây khó dễ, tôi nghĩ mãi cũng không biết là ai. Buổi tối tôi ra ngoài tìm một tiệm Internet, dạo net một vòng, tôi vào mục tìm việc, thuận tay kiểm tra mail, chỉ có mail của baba gửi từ Thụy Sĩ, ông nói mọi thứ đã ổn định rồi, phong cảnh bên đấy rất đẹp, hỏi tôi có muốn đổi ý qua đó du học hay không, nếu bây giờ tôi qua vẫn kịp đợt nhập học vào mùa thu. Tôi không biết phải trả lời mail ra sao, chỉ có thể viết mọi thứ đều tốt, tôi rất nhớ hai người họ. Trong hộp thư không có thư của Mặc Vũ, hắn biết địa chỉ mail của tôi. Lúc trước khi rời đi, tôi không mang theo di động, chính là muốn cắt đứt hoàn toàn với quá khứ, nay nhìn lại thấy hộp thư rỗng tuếch, tôi không thể nói rõ cảm giác trong lòng có phải là thất vọng hay không. Dạo net thời gian trôi qua rất nhanh. Đến khi tôi chú ý thì đêm đã rất khuya rồi. Cũng may nơi này gần tiểu khi, đường về nhà chắc cũng an toàn. Đèn trong nhà bật sáng, tôi không nghĩ tới Trương Lộ lại về nhà sớm như vậy. “Hello.” Trong phòng cư nhiên còn có thêm một nam nhân lạ mặt nữa. “Anh còn chưa đi à?” Trương Lộ vừa nói vừa từ phòng ngủ bước ra, trên người mặc áo ngủ mỏng tang. Trên tóc nam nhân vẫn còn sót lại vài giọt nước, hiển nhiên mới vừa tắm qua, xem tình hình này, không khó tưởng tượng vừa rồi đã phát sinh chuyện gì, không nghĩ tới Trương Lộ lại đưa bạn trai về nhà. Cũng may tối nay tôi ra ngoài đến khuya thế này, cũng tránh được một phen xấu hổ. “Lộ Lộ, trong nhà em dấu bảo bối từ lúc nào thế? Nếu tiện thì mang ra đây đi.” Nam nhân đó trong lúc nói chuyện mắt vẫn nhìn tôi, không biết vì sao, ánh mắt hắn làm tôi thấy chán ghét, tuy rằng bộ mã của hắn cũng không đến nỗi nào. “Người ta không phải người như thế. Anh còn không mau đi đi.” Trương Lộ nói xong vỗ vỗ lưng hắn vài cái. “Bảo bối, em lại nhẫn tâm như vậy.” Nam nhân phẫn nộ cười rời đi. Còn lại hai người tôi và Trương Lộ, nhất thời không biết nên nói gì với nhau, cô ngồi xuống ghế sofa, châm một điếu thuốc, “Luôn luôn trở về muộn, khó được trở

Trang: [<] 1, 26, 27, [28] ,29,30 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT