watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

SUB - ZALO - HÌNH NỀN ĐIỆN THOẠI
Hình nền đẹp nhất cho điện thoại Android
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6980 Lượt

gọi mà từ tiếng Trung chuyển sang tiếng Anh dễ gọi nhất, nguyên lai một mực cô ấy đang gọi tên người khác. “Cô không cần đi vào phòng thay đồ thử một chút sao?” Một bên vừa nói chuyện một bên Thúy Tây còn có thể mua sắm, trên tay cô ấy đã có vài bộ quần áo. Tôi cũng hy vọng cô ấy đi thử đồ để có thể yên lặng một mình một lúc, đáy lòng chìm xuống. “Không cần thử, con mắt của tôi rất chuẩn, nhìn qua là biết quần áo có hợp người hay không, tôi là học sinh ngành thiết kế thời trang, coi như là có chút danh tiếng, bất quá tôi không cổ quái giống với phần lớn những nhà thiết kế kia, tựa như cái tên Donanir thối kia, cho tới bây giờ cũng chỉ mặc đồ do mình thiết kế, tôi cũng không tin ngay cả quần lót cũng do chính hắn ta thiết kế, hoặc rõ ràng là hắn ta không mặc nó.” May qúa không có ai ở xung quanh, nếu không tôi nhất định phải đứng xa ba thước, cho mọi người thấy mình không biết nữ hài tử nói chuyện siêu cấp dũng cảm này. Bỗng nhiên cảm thấy Thúy Tây cùng với Ngải nhị có thể trở thành một đôi bạn tốt, đúng là ngưu tầm ngưu, mã tầm mã. “Cô không tin? Không tin tôi có thể tùy tiện nói chuẩn xác số đo ba vòng của cô, cho cô khỏi phải không tin.” Nói xong đôi mắt cô ấy thật sự xoay tròn trên người tôi, khiến tôi dựng tóc gáy. Đã lĩnh giáo miệng lưỡi cô ấy không thể ngăn cản được , tôi chạy nhanh đến xua tay ngăn lại, “Tôi tin mà, tôi tin mà.” “Nói thật, lần đầu tiên gặp cô, tôi đã nghĩ ngay đến mỹ nhân cùng với An của anh cả không biết ai xinh hơn một chút, không nghĩ tới cô chính là An, sớm biết thể đã không phải xin danh tính cùng địa chỉ của cô.” Trách không được buổi chiều hôm mượn áo cô ấy còn cố ý xin địa chỉ của tôi. “Cô vẫn nên gọi tôi là An Tịnh đi, tôi không có thói quen người khác gọi tôi như vậy.” Không thể xem nhẹ lời nói, tôi vẫn là để ý đến tôi không phải là An kia. “Được.” Thúy Tây vô tâm gật đầu. Vận tốc mua quần áo của Thúy Tây còn hơn cả nữ nhân bình thường, phái sánh ngang với vận tốc ánh sáng, cơ hồ là chỉ liếc mắt nhìn một cái cầm lấy rồi bước đi. Cô chỉ xách một túi đồ lót nhỏ, còn lại đồ đạc đều kí gửi hôm sau chuyển đến nhà trọ. Sau đó xoa hai tay vào nhau nói: “Ok, có thể bắt đầu cuộc dạo chơi đêm nay của chúng ta rồi.” “Dạo chơi đêm? Nếu tôi không lầm thì chúng ta đã nhất trí sau khi mau đồ xong sẽ về nhà mà?” “Không cần nghe lời như vậy được không, dù sao tôi mua đồ cũng chẳng tốn mấy thời gian.” Tôi gật gật đầu, không thể không thừa nhận cô lựa đồ rất mau lẹ. “Tôi vừa rồi ở trên đường thấy có một chợ đêm, cách đây không xa, cô chẳng lẽ không muốn đi ngó thử chút sao?” Tôi sao? Chính là cô ta muốn đi ngó thử. Tôi hiện tại mới chính thức hiểu được vì sao Mặc Vũ lại lo lắng, nguyên nhân là do tinh thần thích du lịch của Thúy Tây cao ngút trời, cô ta chính là người mới ngồi máy bay hơn hai mươi mấy giờ sao? Tôi dứt khoát trả lời, “Ngó qua cũng được, nhưng không được về quá muộn, khi nào tôi muốn là phải về nhà ngay.” “Cô không cần lo lắng, anh cả sẽ không về sớm đâu.” Vẻ mặt của cô rất kiên định. “Hả? Sao cô biết?” “Hì hì, thật ra là tôi gọi điện thoại nói Cảnh Kiệt hãy cùng ra ngoài với anh cả.” Thì ra là thế, tôi hoài nghi chỉ số thông minh của cô ta có thật sự giống như Mặc Vũ đã nói là thấp hơn người bình thường sao. Ra khỏi tòa nhà, đèn hai bên đường đã sang hẳn, cuộc sống về đêm của chốn phồn hoa đô thị chính thức bắt đầu. Thúy Tây rụt rè nói: “Sớm biết có nhiều người vậy, tôi sẽ mượn xe của anh cả, không biết giờ có gọi được taxi không đây.” Tôi như không nghe thấy lời cô, ánh mắt đã bị hai người phía đối diện thu hút. Là Nhược tam cùng Ngải Bồng, bọn họ sánh vai bước qua tôi, tiến vào quán cà phê ở góc đường. Bọn họ ở cùng một chỗ? Bao tâm huyết của Nhược tam cuối cùng cũng không uổng phí, nhưng sao khi nhìn bóng dáng của cô ấy, tôi vẫn có cảm giác hiu quạnh, hay là tôi bị ảo giác? Chắc là do tiết trời đã vào thu thôi. “An Tịnh, cô đang nhìn gì thế? Xem nam thanh nữ tú à?” Thúy Tây vỗ vỗ mặt tôi ý bảo tôi hãy hoàn hồn đi, “Vừa rồi tôi cũng nhìn thấy hai người kia, đúng là nam thanh nữ tú, nhưng không xứng đôi. Cô biết bọn họ à?” Tôi gật đầu, “Cô gái đó chính là bạn học của tôi.” “À, cô không biết anh chàng kia, nếu không anh cả nhất định sẽ ghen đấy.” Thúy Tây vừa nói vừa lộ ra khuôn mặt tươi cười. “Cô cảm thấy bọn họ không xứng đôi sao?” Nghe ý kiến của người ngoài cuộc có lẽ sẽ chuẩn xác hơn. Thúy Tây lắc đầu, “Chàng trai đó chính là người sẽ thành đạt trong sự nghiệp, khi hai người đứng chung một chỗ, khí thế của cô gái liền bị giảm phân nửa.” Là vì cô ấy thực thương anh ta, lòng tôi khẽ lên tiếng. Khi nói chuyện, Thúy Tây tiện tay gọi một chiếc xe, vẻ mặt cô đắc ý, “Đã nói rồi mà, hai cô gái đẹp đứng ở đây, không thể không có người dừng xe.” Không nhớ lần cuối lúc đến chợ đêm là lúc nào, nửa năm trước sao? Hay là một năm trước? Trong một khoảng thời gian tương đối ngắn, mọi thứ đều đã thay đổi. Nhìn vẻ mặt Thúy Tây hưng phấn khác thường, tôi không khỏi buồn bực, “Cô đừng nói cho tới bây giờ cô chưa từng đến chợ đêm đấy.” “Ở Mỹ không có, lúc đến Hồng Kông tôi cũng có đi thử, nhưng không giống thế này.” Nói xong cô lao vào đám đông tiến vào chợ. Nhìn dáng vẻ của cô thật đúng là muốn khủng bố mọi người mà, cô khẩn trương dấn bước mấy quán ăn vặt, lộ ra dáng vẻ quyết liệt không buông tha, tôi không khỏi hoang mang hệt như cô chưa được ăn bữa tối, cứ ăn liên tục hết thứ này đến thức khác, hại tôi cũng phải ăn cùng một đống đồ ăn vặt. Đột nhiên tôi ngửi thấy trong không khí có mùi là lạ, quả nhiên có kẻ không có ý thức công cộng, ngay chỗ chợ búa đông đúc thế này lại dám “đi bậy” . “A, đó là gì?” Thúy Tây hít hít mũi muốn biết thêm thông tin. Không đùa chứ, cái mùi ghê tởm này mà cô ta cũngmuốn kiểm chứng rõ ràng sao! “Đó là mùi dầu chiên đậu hũ.” Nói rồi tôi kéo cô sang hướng bên kia. “Ế, bên

kia vẫn chưa xem hết mà.” Cô vẫn không buông tha cái hiện tượng mới mẻ kia. Tôi cũng không muốn làm cô thất vọng, nhưng cũng không biết phải đối phó thế nào, đành phải dùng kế hoãn binh. “Ở đây có một chỗ bán kem rất ngon, tôi dẫn cô đi.” Nói xong tôi vội dẫn cô vào quán kem. Lúc xưa bốn chúng tôi thường đến đây, tôi vẫn nhớ rõ hương vị kem ở nơi này, kiểu dáng kem được vẽ giống như trang trí bánh sinh nhật, bên trên được vẽ rất nhiều hoa văn đáng yêu, hương vị lại ngọt ngào thanh mát. “Hay quá, kem ăn rất ngon lại đẹp nữa, rất hoàn hảo. Không giống ở Mỹ, kem ú ụ mà chỉ toàn béo là béo, chả có mùi vị gì.” Cách nói của cô ta khiến tôi bật cười. Kết quả của món kem quá ngon là chúng tôi lại nuôi bụng them hai que kem đậu đỏ. “An Tịnh, vẫn là đi ăn với cô thích hơn, không giống khi đi chung với Kha Tây, nó chỉ dám ăn chút chút, chỉ sợ lại mập lên.” Cô nhanh chóng xử lý que kem, tinh lực của cô như vậy nếu làm superwoman chắc cũng ổn, cô thật không giống những cô gái khác, suốt ngày lo lắng béo phì. Đột nhiên trong lòng cảm thấy có chút là lạ, nói khẩn trương cũng không phải mà nhàn nhã cũng không phải, tôi đưa tay kéo cô, “Thúy Tây, mình về thôi.” Cô lắc đầu phản đối, “Bây giờ vẫn còn sớm, tôi đã nói với Cảnh Kiệt và anh cả là sẽ chơi suốt đêm mà.” “Tôi nói rồi, khi nào tôi muốn về thì sẽ là giờ vê.” Nói xong tôi trả tiền rồi bước đi. Quay đầu lại bắt gặp ánh mắt bất mãn của Thúy Tây, tôi bổ sung them, “Tôi thì không sao cả, dù sao tôi cũng quen với nơi này, nhưng cô thì khác, an ninh ở đây không tốt, hơn nữa cũng đã khuya rồi.” “Được rồi được rồi, tôi đi theo cô là được chứ gì.” Thúy Tây nhanh chóng đuổi theo tôi, “Lúc nãy cô nói chuyện rất có khí thế, quả thật rất giống anh cả.” Tôi không khỏi liên tưởng nếu tôi đứng chung với Mặc Vũ, không biết cô nàng sẽ có đánh giá gì đây. Trở về nhà trọ, trong phòng tối om, hiển nhiên hắn còn chưa có về. Trong nháy mắt khi tôi vừa bật xong tất cả đèn lên, điện thoại ầm ĩ reo lên, dọa tôi và Thúy Tây nhảy dựng lên. Tôi cầm ống nghe, cư nhiên là Mặc Vũ. “Hiện tại anh đang ở trên đường, buổi tối hôm nay em ăn không được nhiều lắm, có muốn anh mua đồ ăn đêm về cho em không?” “Không cần.” Buổi tối tôi đã ăn rất nhiều, quả thực là rất nhiều. “Vừa lái xe vừa nghe điện thoại rất nguy hiểm, em gác máy đây.” Tôi cũng không biết chính mình nói nhăng nói cuội gì đó, chỉ nghe giọng hắn mang theo ý cười khi nói sẽ lập tức về nhà. Gác điện thoại, tôi cùng Thúy Tây dò xét xung quanh. Tên này thật giảo hoạt, không gọi di động mà là gọi điện thoại bàn. Sau một lúc lâu, Thúy Tây nghiêm túc nói: “An Tịnh, tôi bỗng nhiên phát hiện cô rất có tư chất hồng hạnh vượt tường (đi ngoại tình), cô có thể cảm ứng được khi nào thì anh cả sẽ về nhà.” Đối với thái độ kinh ngạc của cô ta, tôi chỉ trợn mắt nhìn, không biết có nên tặng cô ta quyển từ điển Hán ngữ làm quà gặp mặt hay không đây. Lâu rồi không mệt mỏi như hôm nay, tôi vội vàng tắm rửa, vừa vào phòng ngủ liền thấy sâu ngủ đến tìm, căn bản tôi không biết Mặc Vũ về nhà lúc nào. Không biết

Trang: [<] 1, 36, 37, [38] ,39

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT