watch sexy videos at nza-vids!
*
Wap Tai Game, Phim di động
Tải Game Miễn Phí, Đọc truyện hay
* | Game Online | Game Offline | Phim Cho Điện Thoại | Truyện Hay | GiftCode | Game Android
» Bầu Cua Online - Đổi Thẻ Điện Thoại
» Avatar Online - Ngôi Nhà Hạnh Phúc
» Mobi Army 2 Online - Game Tựa Gunny
» Phong Vân Truyền Kỳ - Công Thành Chiến
» IWIN Online - Game cờ bạc số 1
» Ngôi Làng Của Gió Nông Trại Cho Java Android IOS
» GoPet 1.3.3 - Hội Thú Chiến
» ANDROID STORE - Là kho lưu trữ các ựng dụng phổ biến và hoàn toàn miễn phí trên Android vượt trội hơn cả CHplay.

[QC] Fakesmspro.cf - Trang Fake sms, Gửi tin nhắn giả mạo

BÁ CHỦ TAM QUỐC
Bá Chủ Tam Quốc là game chiến thuật "quốc chiến".
tai Tải Về Máy

Game Mobile đẳng cấp cho dế yêu

Game Online / Game Offline / Ứng dụng
- Đăng Ngày: 21:57 - 29/06/2015
- Đăng Bởi: Nguyễn Quân
- Lượt Xem: 6981 Lượt

Bồng diễn tuồng tiễn biệt lâm li, vội xua tay nói: “Không cần đâu, khi nào Ngải Vu tỉnh dậy, nói với cậu ấy cháu về nhà ngủ bù, ngày mai sẽ gặp cậu ấy ở trường.” Đang nói tôi liền thấy một bóng người từ vườn hoa chạy vào, dưới ánh nắng ban mai có thể nhìn thấy những giọt mồ hôi lấm tấm trên trán, xem ra lúc này là trốn không xong rồi. . “An Tịnh, sao về sớm thế?” “Chỗ lạ nên ngủ không quen.” Nói dối thôi, tối qua tôi ngủ say quên trời quên đất. “Đại thiếu gia, An tiểu thư muốn tôi chuẩn bị xe đưa cô ấy về nhà, hai vị nói chuyện đi, khi nào muốn đi, hãy báo tôi biết.” Quản gia nói xong lập tức khoanh tay thối lui bên trong cánh cửa, tôi thấy quản gia Ngải gia có đạo đức nghề nghiệp hơn Chu Tư Tư. “Em phải về sao?” Thấy tôi gật đầu không chút do dự, thần sắc anh ta tối sầm, “Em đang lảng tránh anh sao?” Đang lảng tránh sao? Người đang ở trước mặt tôi đây, Ngải Bồng theo đuổi tôi đã ba năm nay, đây là việc mọi người đều biết, anh ta chính là lớp trưởng lớp tôi. Nhưng anh ta thích tôi, chứ tôi không thích anh ta. “Lớp trưởng, anh suy nghĩ nhiều rồi, em chỉ là muốn về ngủ bù thôi, em không quen giường.” Lí do đơn giản mà hợp lí, anh ta hẳn là nghe ra ý tứ không muốn gây bất hòa trong lời nói của tôi chứ. “Vậy. . . để anh đưa em về.” Đôi mắt mở lớn đầy hàm ý chờ mong, tôi chỉ gật gật đầu, xem ra đành phải như thế. Ngồi đợi trước bậc thềm, Ngải Bồng dừng xe trước mặt tôi, tôi không khỏi buồn bực khi sự tình ngày hôm nay lại thành thế này, không nhớ rõ Ngải Bồng theo đuổi tôi từ lúc nào, chỉ có thể khẳng định là đã ba năm rồi, tuy rằng tôi làm ra vẻ rất lí trí lạnh lùng, nhưng chuyện tình cảm lại làm cho nội tâm của tôi đâm ra lo sợ. Nhớ rõ lúc đầu tôi cự tuyệt anh ta, sau vì Ngải Bồng kiên trì quá, tôi đành phải chọn biện pháp trốn tránh, anh ta nói rất đúng, tôi một mực không tự giác được muốn lẩn tránh anh ta, trung gian lại là Ngải nhị, thời gian ba năm cứ thế mà dây dưa không dứt. Cả đoạn đường không nói với nhau câu nào, bầu không khí bên trong xe căng thẳng lạ thường. tôi đột nhiên nhớ đến Mặc Vũ thần bí kia, giống như là thứ ánh sáng xuất hiện trong khoảng không trống rỗng, Ngải Bồng là tổng giám đốc hành chính tập đoàn Tân Thế Kỉ, cũng không nhất định sẽ biết Mặc Vũ. “Anh có biết một người tên là Mặc Vũ không?” Buột miệng hỏi tôi một câu tôi mới phát hiện mình thật đường đột, nãy giờ vẫn không nói chuyện với Ngải Bồng một lời nào, thế mà lúc mở miệng hỏi thăm lại hỏi đến người không liên quan gì cả. Ngải Bồng chần chừ một lát rồi nói: “Em muốn hỏi về Mạc Ốc Nhĩ à? Anh nhớ tên Trung Quốc của người này là Mặc Vũ.” Mạc Ốc Nhĩ? Chính là người thao túng thị trường tài chính Mỹ sao? Nhắc đến hắn là nhắc đến người sáng lập nên Black Feather, so với công cụ tra cứu của Yahoo thì còn có phần ưu việt hơn, chỉ cần là bị công ty này nhìn trúng, sẽ không thể thoát khỏi được số kiếp bị thu mua, hắn đã thu mua rất nhiều công ty, thậm chí còn được đưa vào tài liệu học xem như là án lệ điển hình, cho dù không nói tới hắn là người của gia tộc Mạc Ốc, bản thân hắn cũng đã là một thần thoại vô tiền khoán hậu trong giới thương nhân rồi. Chính là Mặc Vũ tuổi còn trẻ, nhìn qua là biết chính là người phương Đông, không ngờ lại chính là người sáng lập Black Feather sao? Tuy có nghi vấn, nhưng trực giác lại cho tôi biết hắn đúng là người Phần Lan – Mạc Ốc Nhĩ. Thấy tôi vẫn cúi đầu trầm tư, Ngải Bồng lo lắng hỏi: “Em gặp người này rồi sao?” “Không, chỉ là nghe các bạn trong lớp nhắc đến người này, nên thấy có hứng thú thôi.” Ngải Bồng gật gật đầu, tỏ vẻ hiểu biết, thực ra, mỗi một hành động của Mặc Vũ đều khiến cho giới thương nhân phải chú ý cao độ. “Anh cũng không phải thân quen gì anh ta, chỉ là có nói chuyện xã giao vài lần, không nghĩ tới anh ta lại còn trẻ như vậy, nhìn cũng rất giống người phương Đông, nghe nói mẹ anh ta là người Hoa, trước mắt hình như anh ta có hứng thú đầu tư vào Trung Quốc, không ít công ty lớn muốn thử liên hệ với anh ta, nhưng đến nay vẫn chưa có ai nắm bắt được ý đồ của anh ta là gì cả.” Ý đồ của hắn? Việc này tôi cũng không rõ, chẳng qua tôi tin người như hắn sẽ không vì muốn tìm sự bình yên mà tìm đến Trung Quốc. “Nếu em thấy hứng thú, bữa tiệc của giới thương nhân lần sau, anh sẽ dẫn em theo, đến lúc đó sẽ giới thiệu anh ta cho em làm quen.” Tôi hiểu Ngải Bồng là muốn có thêm cơ hội gần gũi với tôi, nếu hắn biết cô gái đang ở trước mặt hắn bị người hắn muốn giới thiệu cho cô làm quen – Mạc Ốc Nhĩ hôn nhau, không biết hắn sẽ có cảm tưởng gì nhỉ. “Không cần, tính hiếu kì của em cũng không mạnh như vậy.” Không muốn Ngải Bồng chạy xe thẳng đến cửa biệt thự An gia, thậm chí không muốn anh ta chạy xe đến khu biệt thự cao cấp kia, tôi nói tên đường rồi bảo anh ta dừng xe ở đây. Không phải là cố ý giấu diếm, mà là ngay từ đầu không nói, về sau cũng sẽ không cần nói. Giống như khi gặp người xa lạ, hỏi tên họ vốn dĩ làchuyện bình thường, nhưng đã gặp mặt vài lần, tán gẫu vài buổi, đã xem là bạn bè mà còn hỏi tên nhau thì đó mới thật là chuyện xấu hổ đến cực điểm. “Xuống ở đây sao?” Ngải Bồng nhìn công viên kề đường, nghi vấn hỏi. “Nhà em cách đây một con phố, em đi bộ là được rồi.” “Em không muốn cho tôi biết nhà em sao.” Câu hỏi nghi vấn, nhưng lại dùng ngữ khí khẳng định, không biết có nên dùng hai chữ u oán để hình dung vẻ mặt lúc này của Ngải Bồng hay không đây. Mặt vẫn không đổi sắc, tôi nói dối, “Em cả đêm không về, sáng sớm lại do con trai đưa về, mẹ nhìn thấy sẽ nghi ngờ lung tung.” Tuy rằng Ngải Bồng vừa mới tốt nghiệp lấy bằng thạc sĩ tại đại học Thánh Huy, hắn vẫn là một người hoàn hảo, đến giờ vẫn không ai có thể tìm ra được nhược điểm của hắn, chỉ có mình tôi rất rõ ràng, hắn quá dễ tin người, nói một cách chính xác, hắn luôn luôn tin tưởng tôi. “Em sẽ tới nhà anh chơi nữa chứ” Ý anh là sau này cũng sẽ không còn được thấy em ở trường nữa.” Tôi mở cửa xe, đang muốn xuống xe thì bị Ngải Bồng kéo tay lại. Tôi giằng tay lại, đối diện với ánh mắt vô cùng chân thật của hắn. Nói thật, Ngải Bồng là người rất tuấn tú, tạo cho người khác hương vị hấp dẫn rất độc đáo, đại học là nơi rất hay ho, nếu chỉ có tướng mạo, hắn cũng sẽ không thể làm nghiên cứu sinh một cách chính qui được, không thể làm thần thoại trong suốt sáu bảy năm qua được. Tiếc rằng thần thoại này, tôi vĩnh viễn cũng không thể đáp lại được. Tôi rút tay về, thản nhiên nói, “Đương nhiên em sẽ đến, em là bạn tốt của Ngải nhị mà.” “Chỉ vì thế thôi sao.” Hắn nhẹ nhàng nói. Tôi vờ như không nghe thấy, xoay người xuống xe, thản nhiên nói lời tạm biệt, “Cảm ơn lớp trưởng đã đưa em về.” Có đôi khi làm cho người ta hi vọng so với việc làm cho người ta tuyệt vọng còn tang khốc hơn nhiều, chính là tôi không biết phải làm thế nào mới có thể thu hẹp bớt những hi vọng trong lòng anh ta. Đi qua một con phố, tôi bắt đầu về nhà. Nhìn khu biệt thự lưng chừng núi, trong lòng tự an ủi chính mình, coi như là tập thể dục đi, cũng may hôm qua mặc đồ kiểu dáng thể thao, bằng không nửa ngày đi bộ trên núi thế này là đủ để chân tôi bị rút gân. Khẩu hiệu đại hội đại biểu nhân dân toàn quốc rèn luyện thân thể ngày thường đại khái chính là giống việc tôi làm bây giờ, chưa đến mười phút tôi đã thở hổn hển giống như bị bệnh thở khò khè, vốn đang tính một hơi chạy lên núi, kết quả là sau ba bước lại phải ngừng lại thở dốc. Đang cúi đầu thở, nghĩ muốn nghe được tiếng trống cổ vũ tinh thần cho thêm hăng hái để chạy về nhà thì một chiếc xe màu đen không một tiếng động trờ tới dừng sát người tôi. Kính xe hạ xuống, Mặc Vũ ôn hòa nở nụ cười. Trong ánh nắng buổi sớm, trên người hắn hoàn toàn không còn tà khí đêm qua nữa, giờ phút này, vẻ mặt thiếu niên của hắn trở nên thật tuấn tú, mị hoặc động lòng người, hắn vẫn như cũng làm cho tôi cảm giác được trong hắn ẩn chứa gì đó rất nguy hiểm. “Đây không phải là em gái An sao, em hình như có chút không khỏe, muốn chúng tôi đưa em về không?” Cái gọi là “chúng tôi” , đương nhiên là chỉ hắn cùng người lạnh lùng bên cạnh hắn – An Bình, thì ra là hắn đến đưa An Bình ra ngoài chơi. Cố gắng đứng thẳng thân người, kiềm chế tiếng thở dốc ồ ồ, gắng không cho bản thân có vẻ chật vật. “Cảm ơn, không cần, em đang tập thể dục mà.” “Sarah, đã nghe rồi đấy, có người còn tập thể dục sớm hơn cả chúng ta đấy.” Nói xong hắn nhìn An Bình ngồi kế bên cười haha. “Tạm biệt.” Không muốn nghe hắn cười nữa, tôi xoay người bỏ đi, dù sao trước mặt người An gia tôi đã sớm thành thói quen thô lỗ cùng vô lễ. Nghĩ đến tên lông chim đen đủi kia cũng đã thấy trên người tôi vẫn là bộ quần áo ngày hôm qua, tôi có chút bực bội. Không biết sao lại xui vậy chứ, hôm qua đi chơi, hôm nay về nhà, đều gặp mặt hắn. Tối hôm qua chỉ ngủ được ba bốn tiếng, hôm nay phải dùng cả ngày để ngủ bù, thẳng đến giờ cơm tối, đợi người giúp việc lên gõ cửa tôi mới nửa tỉnh nửa mê ngồi dậy, xem ra tôi thật giống người vô tích sự chỉ biết lãng phí thời gian quí báu. Tôi qua quýt rửa mặt chải đầu rồi lập tức xuống

Trang: [<] 1, 6, 7, [8] ,9,10 ,39 [>]

Like để ủng hộ YenBai.Mobi:

Từ Khoá:
4 5 6 7 8 9 10 11 12 14 16 20 21 22 23 24 25 26 28 30 31 32 33 34 35 36 37
DMCA.com Protection Status
U-ONC-STAT